Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

11.

Đảo mắt mấy ngày trôi qua, Hoàng Oanh cuối cùng cũng hoàn tất hết toàn bộ cảnh quay. Cô tuy là nữ số ba trong phim nhưng lãnh cơm hộp sớm, nội dung cần quay chụp cũng không nhiều.

Lan Hương từ đầu đến cuối chỉ phụ trách phần hóa trang cho một mình Hoàng Oanh. Diễn viên đóng máy, cô đương nhiên cũng theo đó mà kết thúc công việc, có thể rời khỏi phim trường.

Cùng ngày đóng máy, Hoàng Oanh làm chủ mời nhân viên cả đoàn phim dùng cơm chiều, trong đó có Lan Hương và Ái Phương . Nhưng xét đến việc Ái Phương không tiện lộ mặt trước người khác, Lan Hương vẫn uyển chuyển từ chối Hoàng Oanh , quyết định mang chút đồ ăn về khách sạn chúc mừng cùng Chu Dư.

Vì thế, hai người các cô mua xiên que ở cửa hàng nướng BBQ gần khách sạn, lại sang cửa hàng ăn nhanh gọi món, cuối cùng còn không quên xách thêm hai chai vang sủi, tay xách nách mang tha đầy đồ ăn quay về.

Nhưng khi sắp đến khách sạn, Ái Phương liếc mắt thấy sạp trái cây, lại dừng chân.

Đang là giữa hè, quả vải đỏ tươi căng mọng, trên cành còn vương hạt nước. Chỉ nhìn thôi là trong miệng đã vương vị ngọt.

"Mua một cân đi?" Lan hương đẩy đẩy Ái Phương  Không đợi đối phương trả lời, cô đã nói tiếp, "Đi lấy cái túi."

Ái phương trố mắt, chờ đến khi phản ứng lại thì đã đưa túi nilon cho Lan Hương .

Lan Hương nhận lấy, khom người, cúi đầu cẩn thận lựa vải.

Trời ngả về tây,Lan Hương ngồi trước sạp trái cây mặc một thân áo thun, quần đùi đơn giản, mái tóc dài vén nhẹ sau tai, dưới ánh chiều tà trông như được bao bọc bởi một tầng sáng nhu hòa.

Ái phương nhìn đến mê mẩn, làm sao cũng không thể dời mắt.

Lan Hương trả tiền xong, vừa quay đầu đã đối diện với ánh nhìn chăm chú lúng túng của Ái Phương , lập tức cảm thấy vừa xấu hổ vừa buồn cười.

" Ái Phương , em nhìn cái gì đó!" Lan Hương oán trách liếc Ái Phương một cái, thuận tay dúi cho đối phương quả vải, "Có ngốc không, mau đi thôi."

Ái Phương được thế đưa quả vải lên miệng, cắn một cái mới phát hiện thì ra chưa lột vỏ, lập tức bị chát đến cau mày.

Lan hương liếc nhìn hành động ngốc nghếch của người kia, bật người quay mặt đi, bả vai cũng không nhịn được mà run rẩy.

Thấy Lan Hương cười đến vui vẻ, Ái Phương cũng cầm lòng không được mà cong mắt. Nhưng nhớ đến hành động ngớ ngẩn của mình vừa rồi, cô lại thẹn thùng dùng vai đẩy đẩy Lan Hương . Lan hương lại càng vui vẻ ngẩng đầu, không phục mà đẩy ngược trở lại.

"Vợ, vợ đừng cười em mà." Ái phương sờ sờ đầu, lại nói rất đúng lí hợp tình, "Tại chị xinh quá, em nhịn không được mà ngắm thêm mấy lần."

"Nói bậy bạ." Lan hương duỗi tay véo véo gương mặt Ái Phương , " Ái Phương , miệng em bôi mật sao? Cả ngày chỉ biết khen chị."

Chính mình trông thế nào, cô có thể không biết sao? Bộ áo thun, quần ngắn bình thường này, cộng thêm gương mặt mộc không trang điểm, căn bản chẳng dính dáng gì đến chữ "xinh".

Ái Phương lại cười ngây ngô mấy tiếng, sau đó kéo tay Lan hương , đưa đến bên miệng hôn một chút.

"Vợ, bôi mật xong rồi."

"..."

*

Ái Phương dùng cơm rất nhanh, thậm chí còn khá là háu ăn. Nhưng chỉ cần là ăn cùng Lan Hương , cô luôn sẽ cầm chén gắp phần ngon cho Lan Hương trước, sau mới bắt đầu bào.

Lan Hương mới đầu còn chưa quen, nhưng mỗi khi từ chối, Ái Phương đều sẽ tỏ ra vô cùng mất mát. Dần dà, cô cũng bắt đầu sang cho Ái Phương phần mình ăn không hết.

Ngày mai đã phải rời khỏi phim trường. Đang dùng cơm, Lan Hương đột nhiên ý thức được Ái Phương rất có thể sẽ đi theo mình trở về, bèn mở miệng hỏi: " Ái Phương , bình thường thì em ở đâu?"

"Vợ, không phải mình ở cùng nhau sao?" Ái phương ngẩng đầu lên khỏi hộp cơm, ánh mắt tràn đầy khó hiểu.

Đúng rồi, trong ký ức tưởng tượng của Ái Phương thì hai người các cô đã kết hôn từ lâu, có mái ấm nhỏ, cho nên em mới gọi cô là vợ.

Lan hương đau đầu thở dài, nghĩ thầm dù sao ở đâu cũng là ở, hai người cũng đã cùng chung chăn gối nửa tháng, không cần phải rụt rè nữa.

Có điều nhà thuê của cô thật sự không lớn, chỉ tính riêng đồ trang điểm thôi đã chiếm hết nửa không gian. Giường ngủ cũng là chiếc giường một người đơn sơ. Ái Phương cao hơn cô cả khúc, buổi tối chỉ sợ phải ngủ khom người.

Trong khi Lan Hương còn mải nghĩ ngợi thì Ái Phương đã ăn cơm xong.

Trên bàn bày mớ vải vừa rồi mua về. Ái Phương thuận tay cầm một ít, chỉ thoáng chốc đã xử lý sạch sẽ.

Vải thật sự quá ngon. Nếu không phải ghi nhớ rằng Lan Hương còn chưa ăn thì phỏng chừng một mình cô có thể xử hết cả túi.

Thấy Ái Phương thòm thèm nhìn chằm chằm nửa túi vải còn lại trên bàn, Lan Hương bất đắc dĩ cười nói: "Muốn ăn thì em cứ ăn đi."

"Vợ còn chưa ăn." Ái Phương lắc đầu, cố ép chính mình quay mặt đi, "Em không ăn."

"Vốn chính là mua cho em mà." Lan hương nghiêng đầu, ngẫm nghĩ rồi lại nói, "Chị lại không thích ăn vải."

Ái phương nhìn sang với ánh mắt hoài nghi, không quá tin tưởng.

"Mau ăn đi."

Lan hương đá nhẹ Ái Phương dưới bàn, ý bảo đối phương mau hành động. Ái Phương do dự một lúc, cuối cùng không chịu nổi sức hấp dẫn của vải, lại duỗi tay lấy thêm vài quả.

Nhìn động tác lột vải vụng về của Ái Phương , lại nghĩ đến hoàn cảnh của em khi trước, Lan Hương đột nhiên cất lời: "Ái Phương, có phải lúc nhỏ em rất ít khi ăn vải không?"

Trái cây không phải thứ gì đắt đỏ, nhưng đối với người có túi tiền eo hẹp mà nói thì vẫn xem như một món hàng xa xỉ.

"Chưa từng ăn." Ái Phương cắn nửa quả, lại nghiêm túc đánh giá, "Ngọt lắm, ăn rất ngon."

"Sớm biết vậy đã mua nhiều một chút." Lan Hương chống cằm, nhớ đến hành vi giữ đồ ăn của Ái Phương thường ngày, lại hỏi, "Em ăn cơm nhanh vậy không phải cũng là thói quen từ nhỏ đó chớ?"

"Ưm..." Ái Phương suy tư một chốc rồi gật gật đầu, "Cơm ở võ quán là cơm tập thể, ăn chậm là hết đồ ăn."

Lúc ấy cô còn đang tuổi ăn tuổi lớn, sau khi nhịn một hai bữa đành phải tăng tốc độ ăn cơm, cố gắng nhét bụng nhiều hơn một chút.

Thật ra đối với Ái Phương mà nói thì đồ ăn chính là thứ quý giá nhất khi còn bé. Mà mỗi lần nhường đồ ngon cho Lan Hương cũng giống như cô mang thứ quý giá nhất bản thấy có tặng cho đối phương.

Lan hương vỡ lẽ, một lúc lâu sau mới duỗi tay xoa xoa tóc Ái Phương , nói, " Ái Phương , sau này có thể kể cho chị nghe nhiều hơn về quá khứ của em không?"

"Vợ." Ái Phương nhỏ giọng gọi, cuối cùng lại lắc đầu, "Quá khứ của em rất nhàm chán."

Mỗi ngày chỉ có đi học và luyện võ, không còn thú vui nào khác. Lúc nhàn rỗi hoặc là nhìn lén Lan Hương hoặc là nghĩ về chị.

"Trước kia, thích chị là chuyện vui sướng nhất với em." Ái Phương nhấp nhấp môi, "Đến giờ vẫn vậy."

*

Đêm cuối cùng ở lại phim trường, Lan Hương ngủ cũng không được an giấc.

Cô mơ một giấc mơ rất kì quái. Trong mơ, dường như cô sắp bước vào cung điện hôn nhân, nhưng đối tượng kết hôn lại mãi không xuất hiện. Cô tỉ mỉ lựa chọn nữ trang và áo cưới, xử lý hết mọi chuyện liên quan đến đám cưới. Cuối cùng cảnh tượng chuyển đổi, cô tay cầm hoa cưới, chậm rãi đi về phía một bóng người mông lung.

Người nọ vừa cao vừa gầy, đứng thẳng tắp, bóng dáng trông hết sức quen thuộc, như đã gặp qua ở đâu đó. Cô ngày càng nghi hoặc, lại tiến lên mấy bước, người nọ đột nhiên quay đầu.

Bất ngờ không kịp chuẩn bị.

Ái Phương cứ thế mà xuất hiện trong giấc mơ của cô.

Em mặc áo cưới cùng kiểu, nở nụ cười sáng ngời, vươn tay nói: "Vợ, hôm nay chị xinh quá."

Tất cả đột nhiên im bặt.

Lan Hương bừng tỉnh khỏi giấc mơ, vừa mở mắt đã gặp phải ánh nhìn tìm tòi, quan sát từ Ái Phương . Dường như Ái Phương đã nhìn cô rất lâu, đôi mi nhíu chặt lộ mấy phần lo lắng:

"Vợ, chị gặp ác mộng sao?"

"Không... không có." Lan hương chột dạ lên tiếng. Nhớ đến giấc mơ mới vừa rồi, lại lén nhìn Ái Phương một cái, cô thầm nghĩ xong đời, người bị bệnh rõ ràng là Ái Phương nhưng sao giờ cả cô cũng bắt đầu hoang tưởng, suy nghĩ chuyện không đâu, ngay cả nằm mơ cũng thấy mình gả cho Ái Phương .

Thấy vẻ mặt Lan Hương không quá thích hợp, Ái Phương lại kề sát thêm một chút, khẳng định nói: "Vợ gạt em."

" Ái Phương , em..." Lan Hương đang định phản bác, nào ngờ vừa giương mắt đã thấy mũi Ái Phương ửng đỏ, ngay sau đó là một dòng máu tươi rỉ ra, "Em chảy máu mũi rồi kia!"

Ái Phương bất giác sờ lên mũi, quả nhiên mò được một tay đầy máu.

"Lau trước đi." Lan Hương kéo cho Ái Phương miếng khăn giấy, lại đỡ người vào phòng tắm, vặn vòi vỗ nước lạnh lên trán đối phương, "Em đừng cử động, coi chừng càng chảy nhiều hơn."

Ái Phương ngoan ngoãn ngửa đầu, bụng nghĩ thầm thì ra phim thần tượng không có nói dối, ngắm vợ nhiều là thật sự sẽ chảy máu mũi.
_____________
Lan hương : Rõ ràng là tại ăn vải quá nhiều!

Lan Hương : Sau này mỗi ngày chỉ có thể ăn năm quả, làm nũng cũng vô dụng.

Ái Phương : QAQ
_____________

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com