Chương 11
Ngôn Băng Vân ở trong chùa nửa ngày, sơn môn đóng chặt, những chuyện được bàn đều là bí mật. Ngày hôm sau gần về đến kinh, lại nghe được tin Đoan Vương điện hạ đã trở lại triều.
Chỉ là cùng hắn trở về, còn có bộ hạ cũ của Ý Đức thái tử, tiền Thiết kị doanh phó tướng Tiêu Thanh.
Hai người kể lại một lượt những chuyện đã xảy ra ở Bắc Tề, bao gồm Tạ Doãn bị người ám toán trúng độc thế nào, Tiêu Thanh ngẫu nhiên gặp được cao nhân đoạt lại nửa cái mạng của hắn từ Quỷ môn quan ra sao.
Khánh đế rưng rưng, kéo tay Tạ Doãn nhìn các ngự y trong cung, không có kết quả, lại dùng ngàn lượng hoàng kim tìm khắp thiên hạ người có thể giải độc.
Dằn vặt mấy ngày, sau khi đã biết là độc này của Tạ Doãn khó giải, dần dần cũng không thấy nhắc đến nữa.
Tạ Doãn lại được Khánh đế nuôi ở trong cung, nhưng ông ta chưa một lần đề cập đến việc khôi phục ngôi vị thái tử bị tước bỏ năm nào.
Bách quan trong triều cũng không ai can gián, một người sắp chết, giữ vị trí thái tử làm gì? Hắn nên nhường chỗ cho người hiền, ngoan ngoãn đi canh giữ quan tài mới đúng.
Mặc kệ người khác nhìn mình thế nào, Tạ Doãn đều vui vẻ tự tại.
Việc đầu tiên hắn làm sau khi hồi cung là đem ba chữ 'Đoan Vương Điện' đổi thành 'Cố Nhân Quy' lịch sự tao nhã. Hắn ngày ngày đi dạo trong cung, nhiều năm không về, thường xuyên có lúc rẽ nhầm đường, 'vô tình' xông vào tẩm điện của Ngôn đại nhân, sau đó thoải mái ngồi lại cùng bạn cũ trò chuyện nửa ngày.
Hôm nay là một ngày nóng bức, thánh thượng tổ chức tiệc trong cung, Tạ Doãn, Ngôn Băng Vân và các bạn học cũ ngày xưa đều có mặt, nhắc đến các hoàng tử cùng tuổi, không tránh khỏi lại nhắc đến chuyện kết hôn.
Khánh Đế vuốt vuốt râu, nói lời thấm thía với Tạ Doãn: "Xuyên nhi tuổi cũng không nhỏ nữa, nếu nhìn trúng cô nương nhà nào thì cứ nói với cô. Hoàng huynh hoàng tẩu đi sớm, việc mai mối đương nhiên sẽ do thúc phụ thay con lo liệu."
Ông ta nói rất chân thành, đúng như một hiền thúc thực sự, thấy Tạ Doãn không trả lời, lại quay sang nhìn đám đông xung quanh, gọi ra một người.
"Hứa đại nhân."
Lời vừa dứt, một vị đại nhân mặc áo bào xanh vội vàng chạy ra từ trong góc, dường như chưa bao giờ được hoàng đế triệu tập qua, nhất thời thụ sủng nhược kinh, luống cuống tay chân nhào đến chính giữa đại điện, đầu thấp đến suýt chôn xuống đất.
Hoàng đế mí mắt cũng không nâng, tiện tay nhặt một quả quýt từ trên bàn lên ném xuống: "Nếu cô nhớ không nhầm, nhà ngươi cũng có một nữ nhi, bao nhiêu tuổi rồi?"
Vị Hứa đại nhân kia sờ soạng trên mặt đất hai cái mới sờ được quả quýt, liên tục dập đầu nói: "Đa, đa tạ hoàng thượng, trong nhà đúng là có một nữ nhi, khuyên nữ năm nay mới, mới tròn mười bốn tuổi."
"Ồ, mười bốn, sang năm là đến tuổi cập kê, có hôn ước chưa? Nghe nói Hứa nha đầu đọc đủ thi thư, khéo ăn khéo nói, rất xứng với Xuyên nhi nhà chúng ta."
Tạ Doãn bị ép vào trong chủ đề, nhưng hắn vẫn bình tĩnh ngồi đó, chuyên tâm uống rượu, chén rượu xoay một vòng trong tay, lại mượn sự yểm hộ của tay áo liếc nhìn Ngôn Băng Vân đang ngồi đoan chính bên cạnh Khánh đế.
Cái gì mà Hứa gia Trần gia Lưu gia, toàn là mấy quan lại cấp thấp không đáng để người ta nhắc tới, cho dù là người không được ưu thích nhất trong huyết mạch hoàng thất, cũng tuyệt đối sẽ không kết thân với người có cấp bậc như vậy.
Huống hồ, các bá quan văn võ đều biết, Tạ Doãn hắn là người đã bước một chân xuống huyệt, không cần phải kết hôn sự gì.
Đây rõ ràng là muốn Tạ Doãn khó xử.
Mấy vị lão thần dưới tay Khánh đế đã ra ý tứ trong đó, cũng đều giả vờ đùa giỡn.
"Tiểu thư Hứa gia? Vậy thì tốt quá, Hứa đại nhân rất biết dạy con, thiên kim tuổi còn nhỏ mà đã tinh thông cầm kì thi họa, hoàn toàn xứng đáng là tài nữ Khánh quốc!"
"Mấy ngày trước ta may mắn được gặp Hứa tiểu thư trên phố, khí chất đó nửa phần cũng không phàm tục, thực sự chính là lạc thần lâm thế, tư thái tiên nhân! Đặt cạnh Đoan Vương điện hạ rất giống một cặp kim đồng ngọc nữ!"
Tạ Doãn chẳng thèm để tâm đến sự ồn ào của bữa tiệc, hắn đang bận nhìn Ngôn Băng Vân vụng về gỡ xương cá trong bát, tận cho đến khi đột nhiên có người hỏi.
"Ta nhớ... Hứa gia cô nương, không phải ngưỡng mộ tiểu Ngôn đại nhân đã lâu sao?"
......
......
......
Sau một hồi im lặng ngắn ngủi, hoàng đế nhướng mày, nghiêng người hỏi.
"Vân nhi, còn có chuyện này sao?"
Ngôn Băng Vân khẽ gật đầu: "Bẩm bệ hạ, vi thần cũng không biết."
Người bên dưới lại cao giọng hô: "Nữ tử trong kinh ngưỡng mộ tiểu Ngôn đại nhân rất nhiều, đại nhân không biết cũng không có gì lạ."
Trong những tiếng cười đùa, Tạ Doãn nãy giờ vẫn chưa tỏ thái độ đột nhiên lại phá lệ lên tiếng, vẫn là cái tư thế vân đạm phong khinh đó, nhưng lời nói ra lại khiến cho người ta không khỏi giật mình.
"Hoàng thúc, con đã có người trong lòng rồi, gặp từ ngày nhỏ, ngưỡng mộ đã lâu, chỉ là chưa từng biểu lộ tâm ý. Con mệnh mỏng, nếu thật sự được hoàng thúc ban hôn, cũng coi như hoàn thành một tâm nguyện, không đến mức phải cô đơn nơi chín suối."
Ngôn Băng Vân nghe vậy ngẩn người, ngước đôi mắt đẹp nhìn về phía hắn, khóe mắt Tạ Doãn liếc thấy, không nhịn được cúi đầu mỉm cười, ánh mắt nhìn lại y trong nháy mắt trở bỗng trở nên nóng bỏng.
Hắn cứ như vậy nhìn chằm chằm vào mắt Ngôn Băng Vân, trước mặt bá quan văn võ trong triều, nghiêm túc nói: "Nhưng đối phương là một người bạc tình lãnh đạm, con phải hỏi ý kiến người ta trước rồi mới dám xin hoàng thúc ban hôn, nếu người ta không muốn, con cũng không nỡ khiến người ta khó xử... Xét cho cùng, con cũng không biết mình có thể sống tiếp đến lúc thành thân hay không."
Trái tim Ngôn Băng Vân triệt để rối loạn, y cố gắng trấn tĩnh chuyển tầm mắt sang chỗ khác, sợ bị Khánh đế bên cạnh phát hiện, nhưng bàn tay lại luống cuống đụng đổ chén rượu trước mặt.
Khánh đế quay sang quan tâm hỏi: "Làm sao vậy?"
"Thần không sao."
Tiêu Bình Duệ lại quay qua nói với Tạ Doãn: "Còn cần hỏi gì nữa, nam nhi của Tiêu gia chúng ta đương nhiên là sự lựa chọn tốt nhất, ta sẽ soạn thảo chiếu thư, ban hôn cho hai người các ngươi!"
"Ngôn đại nhân." Tạ Doãn mỉm cười nhìn y, "Không biết ý của ngươi thế nào."
Ngôn Băng Vân căng thẳng nuốt một ngụm nước bọt, mặt không đổi sắc khách sáo với hắn: "Đoan Vương điện hạ thích, thần cho rằng... rất tốt."
"Vậy hoàng thúc, chuyện này cứ giao cho Ngôn đại nhân đi. Hai người chúng con lớn lên cùng nhau, trong triều con tin hắn nhất."
"Cũng được, Vân nhi, chuyện này trẫm giao cho ngươi. Cô mệt rồi, hôm nay đến đây thôi."
Việc này truyền ra trong triều, người người đều cười Tạ Doãn không biết tốt xấu.
Sống chẳng được bao lâu, còn muốn kéo một cô nương xuống mồ cùng mình.
Một ngày nào đó hạ triều sớm, một vị quan viên thường ngày vẫn tự xưng là giao hảo với Ngôn Băng Vân, ngăn y lại hỏi: "Ngôn đại nhân, không biết vị nữ tử được Đoan Vương nhìn trúng là người thế nào? Ngươi đã gặp qua chưa? Có đẹp hay không?"
Ngôn Băng Vân mí mắt cũng không nhấc: "Chết rồi!"
"Hả? Chết rồi? Chết... như thế nào?"
Tầm mắt y lúc này mới u ám chuyển lên mặt đối phương, kiếm khí ngập trời trong mắt giống như có thể giết chết người: "Chết vì nói quá nhiều, chết vì ồn ào, chết vì không có mắt chỉ ở sau lưng cắn trộm người khác. Ai mà biết chứ."
Ngôn Băng Vân vung tay áo bỏ đi, không nghe thấy mấy người phía sau thở dài: "Bệ hạ nhẫn tâm thật đấy, ngay cả người trong lòng Đoan vương cũng không buông tha."
"Tiểu Ngôn đại nhân và Đoan Vương ngày thường tương giao cũng coi như thể diện, thế mà vẫn nỡ xuống tay."
"Hắn ấy à, chỉ là một thanh đao giết người, ngay cả trái tim cũng không có, nói gì thể diện."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com