Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 12

Ngôn Băng Vân chưa bao giờ đặt mấy lời nhảm nhí ấy vào trong lòng, buổi tối hồi cung thì nghe được một tin dữ.

Tiêu Thanh đã chết.

Ở một sườn núi ngoài thành năm dặm.

Ông ta tuổi tác đã cao, tai phải bị tiếng đao kiếm năm xưa trên chiến trường làm cho gần như mất hết thính giác, cho nên đã không kịp phản ứng lại trước mũi tên đánh úp.

Trong một khoảnh khắc, mũi tên ấy đã đâm thẳng vào trái tim ông ta.

Ôn Tước được Ngôn Băng Vân phái đi âm thầm hộ tống, nửa đêm hồi cung, sắc mặt nghiêm trọng: "Thuộc hạ đến muộn một phút, không kịp cứu ông ta."

Ngôn Băng Vân đang đánh cờ phía sau tấm màn sa, cái lư ba chân ở góc bàn tỏa khói trắng lượn lờ, như rồng như mây, mùi hương thơm nồng. Bàn tay cầm quân cờ của y thoáng khựng lại, đột nhiên ngước mắt, nhưng lại không đề cập đến chuyện đó.

"Hôm qua thánh thượng sai người đưa tháp hương tới, nghe nói là 'long đàm' do Tây Vực cống tiến. Bởi vì nguyên liệu quý hiếm, các bước chế hương phức tạp, cả thế gian chỉ có một hộp này. Dính lên áo cũng bám mùi rất lâu."

"......"

"Tối qua ta đi điện tiền bái kiến, chắc hẳn mùi hương vẫn chưa tan hết."

Ôn Tước nhíu chặt mày, buồn bã gọi một câu: "Công tử..."

Ngôn Băng Vân cũng không trả lời, cầm quân cờ đen trong tay, lạnh lùng nói: "Quỳ xuống!"

Ôn Tước theo lời quỳ xuống, đầu cúi thấp, Ngôn Băng Vân đứng dậy vén rèm đi ra, bầu không khí nhất thời bỗng trở nên lạnh buốt.

"A Tước, ngươi theo ta bao lâu rồi?"

"Chín năm sáu tháng."

"Phòng ngủ của ta luôn không thích người ngoài quét dọn, hôm nay ngoại trừ ngươi không còn ai đến nữa. Ngươi hãy nói cho ta biết, tại sao ta lại ngửi thấy mùi hương giống hệt như thế này ở điện tiền? Tại sao hôm nay Tiêu Thanh lại chết trên đường ngươi hộ tống?"

Ngôn Băng Vân khép hờ hai mắt, như phán quan Diêm Vương quay trở về âm quỷ địa ngục, một nét bút là có thể quyết định sinh tử một người.

Ôn Tước nhận ra biểu cảm này... Lúc thám tử Bắc Tề ẩn nấp trong Giám sát viện rơi vào trong tay Ngôn Băng Vân, y không chớp mắt cầm lấy một quân cờ tướng, thấp giọng gọi một câu "Tướng quân" rồi nhét quân cờ vào miệng người kia, cũng chính là biểu cảm như vậy.

Thế là hắn dập đầu ba cái thật kêu, chấp nhận số phận nói: "Ôn Tước không dám phản bác."

Ngôn Băng Vân siết chặt nắm tay, vẫn đang cẩn thận kiềm chế. Chỉ là nhịp thở không đều đã để lộ tâm trạng hỗn loạn lúc này.

Hai mắt y hết nhắm lại mở ra, miệng khô đến khó nuốt nước bọt. Cuối cùng y hít một hơi thật sâu, chậm rãi mà run rẩy hỏi: "Đoan Vương... cũng là do ngươi làm?"

"......Vâng"

Cây trâm trên đầu Ngôn Băng Vân một giây sau đã đặt trước cổ họng Ôn Tước. Gân xanh trên cổ y nổi lên, chỉ một bước nữa thôi sẽ phá vỡ huyết nhục.

" Ngươi phản bội ta."

"Ta không phản bội công tử."

"Ngươi có biết hắn là ai không? Là đứa con mồ côi của Ý Đức thái tử - người đã chém đầu hổ tướng quân địch, cứu bách tính biên giới khỏi nước sôi lửa bỏng! Là người xứng đáng với ngôi vị thái tử Nam Khánh nhất! Đó là! Đó là Tiêu Xuyên!"

"Công tử." Ôn Tước ngẩng đầu nhìn y, hốc mắt đỏ hoe, "Khẩu dụ của bệ hạ, nếu ta không làm, thì người làm sẽ là công tử."

"......" Ngôn Băng Vân mở to hai mắt, sững sờ, cả người giống như được vớt ra từ trong nước.

Ôn Tước nói tiếp: "Theo ý chỉ, tiêu độc đó vốn dĩ phải xuyên vào tim, nhưng lại lệch tâm chỉ đâm vào ngực trái, người nói tại sao lại như vậy? Chưa kể lượng thuốc độc trên tiêu tại sao chỉ có một nửa chứ không phải một phát trí mạng? Ta không biết đó là thấu cốt thanh, ta chỉ biết nếu ta không làm thì người khác sẽ làm, nhưng nếu ta không làm, công tử buộc tối phản quốc với Đoan Vương điện hạ."

Ngôn Băng Vân không thốt nổi nên lời, y đang nhớ lại những chuyện đã xảy ra trong ngày hôm đó, trâm cài tóc sắc như dao bị siết chặt trong lòng bàn tay, máu tươi nhỏ từng giọt xuống đất.

Cuối cùng, y giống như mất sức ném cái món hung khí đã nhiễm qua sát khí kia dưới chân.

Trước khi đi, Ôn Tước nghe thấy y thở dài một tiếng, vừa giống trần thuật lại vừa giống như tự nói với chính bản thân mình.

"Ta thà tự đi xuống hoàng tuyền, cũng không muốn tổn thương đến hắn."

Cố Nhân Quy đèn đuốc sáng trưng, ngọn nến ở cửa sổ phía Tây vẫn cháy, Ngôn Băng Vân đẩy cửa bước vào, đập vào mắt y là một đống chai rượu lộn xộn.

Tạ Doãn ngồi dưới đất, đương nhiên đã không còn tỉnh táo. Thấy là y đến, liền huơ huơ cánh tay, gọi y: "Vân nhi, lại đây."

"Sao lại uống thành thế này." Ngôn Băng Vân ngồi xổm xuống muốn đỡ hắn dậy, nhưng lại bị hắn nắm lấy cánh tay kéo vào trong lòng.

Ngôn Băng Vân bất động, để mặc cho hắn ôm một lúc, rồi mới chậm rãi giơ tay vỗ vỗ lưng hắn: "Hậu sự của Tiêu Thanh ta đã xử lý thỏa đáng, bài vị được đặt trong từ đường của các tướng sĩ Tiêu gia. Ngươi có thể đến gặp ông ta lần cuối bất cứ lúc nào."

"Thôi bỏ đi, đã lâu rồi ta không bước vào đó." Tạ Doãn cười khổ, bày ra một bộ dạng chán nản, "Bọn họ ở trên trời có linh, chắc sẽ trách ta."

"Sao có thể, họ là những người đã chứng kiến ngươi trưởng thành."

"Thấu cốt thanh tính mạnh, để ức chế độc này, toàn bộ công lực trên người ta đều đã bị nghiền thành bột mịn. Ta được Tiêu Thanh mang về, nhưng cũng chỉ là ham sống sợ chết. Ông ấy thường xuyên nói phụ thân và tướng sĩ Tiêu gia đã chết oan uổng như thế nào, muốn ta khôi phục lại Tiêu gia chính thống. Ban đầu ông ấy trách ta bị tiểu thúc gửi đến Bắc Tề làm con tin là ngu ngốc để mặc cho người ta thao túng. Thấy ta không có chí tiến thủ, lại oán trách ta bất tài vô dụng. Ta bởi vậy nên mới bỏ đi, trên đường ngẫu nhiên giúp một nhóm nạn dân lưu lạc tìm kiếm kế sinh nhai, họ liền nhất quyết đi theo ta, sau này thanh thế lớn dần, tự nhiên trở thành một bang phái..."

"......"

"Hôm qua trước khi lên đường ông ấy lại cãi nhau với ta một trận lớn, nói hao tổn tâm lực không ngờ lại cứu về một kẻ hèn nhát cam tâm trụy lạc. Ta còn tranh luận nói, vậy tại sao ngươi không để cho ta đi theo phụ thân và các tướng sĩ Tiêu gia đi, còn cứu ta về đây làm gì..."

"......"

"Ông ấy nói ta ngu ngốc vô tri." Tạ Doãn lắc đầu, xòe lòng bàn tay, đột nhiên bật cười, "Ta đương nhiên là ngu ngốc vô tri, đôi tay này của ta, chưa bao giờ cầm qua kiếm nặng, kéo qua cung cao. Bây giờ đến dây cương thuần mã cũng không thể nắm chắc."

Ngôn Băng Vân giơ tay phủ lên tay hắn, dịu dàng nói: "Tiêu An Chi."

"......"

"Hãy tin ta, ta sẽ khiến cho chuyện hoang đường này, hết thảy đều như mong muốn."

Tạ Doãn uống quá nhiều rượu, đầu đau như muốn nứt ra, hắn uể oải dựa vào lòng Ngôn Băng Vân, quên mất không hỏi Ngôn Băng Vân câu "Hết thảy đều như mong muốn" kia rốt cuộc là nói người nào.

Nói Tạ Doãn, hay nói chính bản thân y? Hay là nói Tiêu Thanh và các tướng lĩnh của Thiết kị doanh Tiêu gia?

Mấy năm nay hắn quá mệt rồi.

Ngoài cửa mưa gió sắp đến, đêm nay là đêm cuối cùng hắn được ngủ ngon.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com

Tags: #bjyx#boxiao