CẢNH BÁO: Có giam cầm, cưỡng chế ái, ép buộc, có em bé, phi logic, truyện ngược và có nhiều yếu tố nhạy cảm, không tam quan, không đạo đức.Ai không thích, chưa đủ tuổi mời lướt qua. Nên nhớ tác giả không ép bạn đọc. Mà đã cố vô đọc xong này nọ này kia mình không chịu trách nhiệm, ảy chỉa ráng chịu.🫵Truyện mình tự viết, mô típ không có gì mới mẻ, câu cú có lủng củng mong mọi người bỏ qua, lấy tâm thế đọc cho vui thôi nha mn❤️KHÔNG REUP, truyện được đăng tải duy nhất trên wattpad.…
"Anh hùng"? "Anh hùng"..... Là cái gì?Hy sinh rồi sẽ nhận lại được gì?Cho dù có cố gắng đến đâu, những thứ đã định sẵn vẫn như cũ, không lay động. Cậu không muốn hy sinh vào những thứ vô bổ của thế giới bất lương này nữa!!!Cái gì mà anh em, rồi gia đình trong bang chứ?Bọn họ đi quá xa rồi.....Con đường mà cậu từng ngày nặng xây tay đến rỉ máu, họ lại không nhìn. Lại đi dấn thân vào con đường đầy gai không biết đường là gì.......... Bỏ cuộc thôi.......Ánh mắt hào quang gì chứ? Tinh thần không từ bỏ là cái gì?Thôi đủ rồi.... Từ nay cậu sẽ dừng lại. Cậu sẽ bỏ rơi họ, không có liên hệ gì nữa....Họ đi đường của họ.... Cậu đi đường của cậu....Nước sông không phạm nước giếng, cá không ngoi lên bờ. Thân ai nấy lo, cậu không muốn chịu hết tất cả nữa. Thật lạc lõng!!!Chỉ là.... TẠI SAO?!?!?Ánh mắt cầu xin sự cứu rỗi của họ khiến cậu lại lung lay ý chí.... Họ muốn cậu cứu họ sao? Đùa đấy à?...... Đừng dừng lại....."Mọi người, đừng bỏ cuộc. Bỏ cuộc chính là sự cô đơn..... HÃY NHÌN TAO! TAO SẼ CỨU BỌN MÀY DÙ CÓ CHẾT THÊM LẦN NỮA!!!!"…
Trọng sinh trở thành vợ cũ của nam chính cố chấp Hán Việt: Trọng sinh vi thiên chấp nam chủ tiền thê Tác giả: Trĩ Đường - 稚棠Editor: yinchan14Bản gốc: Hoàn thànhBản edit: Mới đào hố (30/07/2024 - 09/09/2024) Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại , HE , Tình cảm , Ngọt sủng , Trọng sinh , Song khiết 🕊️ , Hào môn thế gia , Giới giải trí , Vườn trường , Chủ thụ , Kim bài đề cử 🥇 , 1v1___…
Dự án kỷ niệm 300 follower.Đúng như tên phía trên, mỗi ngày sẽ là một drabble hường phấn dành cho Meanie shipper và Carat. Cứ từ từ thưởng thức nhé. Luv u all - Mèo Mũm Mĩm…
Năm Tháng Không Từ Bỏ - Không Buông Tha Năm Tháng (不饶岁月) Tác giả: Vô Tâm Đàm Tiếu (无心谈笑)Editor: ShmilySmile17Nhất Thanh Nhất Thế Nhất Song NhânNhất Nhân Phối Nhất NgọcNhất Sanh Cận Nhất Mai.[周枕月 - 穆雪衣]Chu Chẩm Nguyệt - Mục Tuyết Y Zhou Zhen Yue - Mu Xueyi 🌙❄️Link cập nhật chương nhanh nhất:https://truyen2u.com/tac-gia/ShmilySmile17…
Tác giả: HuyềnEdit: BilunKHÔNG CHUYỂN VER DƯỚI MỌI HÌNH THỨC!!!Một lần du lịch giải sầu khiến cậu bị xuyên từ hiện đại về thế giới thú nhân.Đinh Tiếu trầm ổn, ở dị thế bất ngờ có một đôi thiên nhãn.Năng lực của đôi thiên nhãn này không phải nhìn ra quỷ, mà là để nhìn đồ ăn. Vô luận là bay trên trời, bơi dưới nước, hay đi trong bụi cỏ, hoa cỏ cây cối, thậm chí là hòn đá, chỉ cần nhìn một cái, cậu liền biết được nó có ăn được hay không, có độc hay không.Có rất nhiều thứ không nhớ được phải làm sao bây giờ? Bằng vào bản lĩnh xuất sắc phác họa lại, cậu ghi lại bản từ điển dị thế mĩ thực. Mà đồng hành với cậu, một đường tìm kiếm, một đường ăn sạch, tất nhiên là thú nhân bên ngoài mặt than nhưng thực chất là một thê nô đại hắc hổ.Đây là cố sự về một tiểu công một đường ôm tiểu thụ khai phá mĩ thực.Thể loại: Danmei, chủng điền, tình hữu độc chung, sinh tử.Vai chính: Khôn, TiếuNhân vật phụ: Quỳnh, Hạ, Kinh, Lục Hi, Phong...Số chương: 247Bí: Truyện chưa có ai làm nhàn rỗi sinh nông nỗi ≧❂◡❂≦Xin cảm ơn bạn @bakhiangamgiam (Dạ Cảnh Nghiên) đã tạo cho cái bìa truyện nhé ('ε` )♡FOLLOW ĐỂ CẬP NHẬT CHƯƠNG MỚI NHẤT NHÉ 😊…
Hôm nay là sinh nhật mười sáu tuổi của cô nhưng liệu còn có ai nhớ đây? Từ khi bố mẹ ly hôn rồi bỏ lại cô, ngoại trừ mỗi tháng gửi cho cô chút tiền sinh hoạt ít ỏi thì cũng chẳng hỏi han gì nữa, trên đời này người quan tâm cô chỉ còn lại chính bản thân cô.Cô đã quen những ngày tháng dù mưa gió cũng không ai đưa đón, cũng đâu có gì ghê gớm, không phải sao? Cô một mình đi về nhà, thật may là sau khi bố mẹ ly hôn có để lại căn nhà cũ cho cô, giúp cô không đến mức không nơi để về, lưu lạc đầu đường."Á!" Đôi giày vải giá rẻ đã bị mài mòn trở nên mỏng manh, lòng bàn chân bất ngờ bị thứ gì đó đâm phải, cơn đau nhói tràn tới, Diệp Tiên Tiên nhấc chân lên, có chút buồn bực định đá văng cục đá đã đâm vào chân mình, thế nhưng lúc chân giơ lên lại lơ đãng trông thấy bộ dạng của cục đá kia, nó không phải là một cục đá mà là một chiếc nhẫn, rất rất nhỏ.Ma xui quỷ khiến thế nào mà cô nhặt nó lên, cầm trong tay ngắm nghía.Tạo hình cổ xưa, trên thân khắc một hình vẽ phức tạp, nhìn qua có vẻ không tầm thường.Dù sao cũng đang ở bên ngoài, Diệp Tiên Tiên không tiện nhìn kỹ, cô lê đôi giày vải đầy nước đi về nhà.-------------…
- Tôi thích cô - Lời nói trầm ấm vang lên bên tai cô- Anh đừng đùa nữa có được không? Chẳng vui chút nào! ( ̄△ ̄) - Cô như đang lảng tránh điều gì đó- Tôi không đùa - Vẻ mặt nghiêm túc, vô cùng nghiêm túc - Vậy do tôi nghe nhầm- Người như tôi. . .cô không thích sao? - Anh có chút ngạc nhiên - Anh nghĩ người như anh tôi phải thích ư? ~( ̄~ ̄)~ Ôm cô gái ấy vào lòng, anh lên tiếng: - Tôi sẽ chứng minh. . . cô cũng thích tôi !…