Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

3

Sự tình ra sao thì đã bẩm báo với Lam Khải Nhân, nhưng Lam Hi Thần lo ngại đứa trẻ này vừa từ Vân Mộng đến nên cũng không gấp. Về tới Vân Thâm Bất Tri Xứ đã sắp xếp cho nàng một giang phòng, còn về chính sự cứ để sáng mai bàn đến cũng không muộn.

Khoảng tầm giờ Mão, vì Ngụy Vô Tiện cũng được xem là có liên quan đến nên hắn được gọi đến đại sảnh đường cùng Liêu Tán. Cỏ cây nơi đây vẫn còn đọng lại một ít sương mai, không gian vô cùng yên ắng, tiểu cô nương đi theo một con đường đá cứ không ngừng nhìn dáo dác xung quanh. Bọn họ đến trước một căn phòng, hoa văn thêu hình đám mây còn có cả những bức tranh cổ.

Khi bọn họ đã vào trong đại sảnh, Ngụy Vô Tiện nhanh chóng đã nhìn thấy Lam Vong Cơ nghiêm nghị đứng ở một bên, vừa khi y nhìn sang, hắn cười tươi mà vẫy tay chào ngờ đâu người đã nhíu mày một cái nhìn đi nơi khác. Hắn ngáp ngắn ngáp dài vài hơi mới tò mò nhìn về phía Liêu Tán. Tiểu cô nương lúc nảy còn tò mò nhìn ngó xung quanh bây giờ gương mặt hết sức căng thẳng, trên trán đã xuất hiện một lớp mồ hôi mỏng, hai tay bấu chặt vào áo, dường như đang rất sợ hãi. Cũng phải thôi, hắn lần đầu tiên đến nơi này cũng cảm thấy nơi đây ngột ngạt đến khó thở, huống hồ chỉ là một đứa trẻ sẽ sinh ra cảm giác bất an lo sợ. Ngụy Vô Tiện hơi cúi người, ở bên tai tiểu cô nương nhỏ giọng trấn an.

"Tiểu muội muội, ngươi không cần phải sợ. Người ở đây tuy nghiêm khắc nhưng sẽ không làm gì ngươi đâu, còn có ta ở đây nói giúp ngươi"

Liêu Tán cúi mặt, căng thẳng trong ánh mắt vẫn chưa tiêu hết. Lời Ngụy Vô Tiện vừa dứt cũng là lúc Lam Khải Nhân bước ra cùng Lam Hi Thần theo sau, người vừa đến Lam Vong Cơ đã cúi người hô một tiếng "thúc phụ"

Ngụy Vô Tiện cũng làm ra bộ dáng đoan chính, thi lễ. "Lam lão tiên sinh"

Môi Lam Khải Nhân giật giật vài cái. Liêu Tán nhìn Ngụy Vô Tiện, hắn kêu thế nào, làm như thế nào thì sao chép y vậy, hướng Lam Khải Nhân cúi người. "Lam lão tiên sinh"

Lam Khải Nhân vuốt râu, nhíu mày hỏi. "Ngươi nói bản thân ngươi chính là đồ đệ của Bão Sơn Tán Nhân?"

Liêu Tán đối với Lam Khải Nhân dường như có chút sợ hãi, nhanh chóng gật đầu. Lam Khải Nhân nhíu mày càng chặt, lại hỏi. "Vậy ngươi nói Bão Sơn Tán Nhân là người thế nào?"

Liêu Tán im lặng mà lắc đầu.

"Bão Sơn Tán Nhân có sử dụng pháp khí hay bội kiếm?"

"..." Liêu Tán lắc đầu lặng thinh.

Lam Khải Nhân đuôi mắt giật giật, cố bình tĩnh mà thốt ra vãi câu từ kẽ răng. "Vậy ngươi nói, Bão Sơn Tán Nhân dạy dỗ đồ đệ thế nào?"

Đáp lời lại vẫn chỉ là sự im lặng cùng cái lắc đầu như cũ.

Lam Vong Cơ ở một bên gọi. "Thúc phụ"

Vài câu đầu có thể là cố ý, nhưng đứa trẻ này cứ lắc đầu mãi như vậy có lẽ không phải không biết mà là không muốn tiết lộ. Bão Sơn Tán Nhân đã ẩn cư tức là không muốn nhúng tay vào chuyện phàm trần, nếu tiết lộ ra như vậy dù đúng hay sai cũng sẽ ảnh hưởng đến bà ấy và các đồ đệ khác. Tiểu cô nương này không muốn tiết lộ vẫn là điều hiển nhiên.

Lam Hi Thần hòa nhã nói. "Thúc phụ, tiểu cô nương này không muốn tiết lộ. Vậy cũng không nên gượng ép"

Lam Khải Nhân gương mặt tồn tại một tầng nghiêm khắc, trầm giọng hỏi. "Ngươi nói phụ thân là đệ tử đã bị trục hạ của Cô Tô Lam thị, vậy ngươi dựa vào đâu lại nói vậy, ngươi có bằng chứng gì?"

Liêu Tán nghe đến đây lại có động tĩnh, chậm rãi mò vào trong áo lấy ra một thứ dây màu trắng nằm trong lòng bàn tay, vài sợi dài ngoằng còn rơi xuống, bên trên còn thấy được có thêu hình vân mây. Nhất thời mọi người đều khẽ kinh ngạc, thứ nằm trong tay nàng không phải mạt ngạch của Cô Tô Lam thị thì còn là gì?

Lam Khải Nhân lại hỏi. "Mạt ngạch là ai đưa cho ngươi?"

Liêu Tán hơi nâng mắt, đứa trẻ cúi mặt nên khó thấy biểu tình, còn lẩm bẩm trong miệng. "Thì ra thứ này gọi là mạt ngạch"

Liền nói. "Đây là khi xưa phụ thân ta để lại, sư phụ đã dặn dò thứ này là của phụ thân ta cũng là liên quan đến Cô Tô Lam thị"

Lam Hi Thần mới nghi hoặc nói. "Không đúng, nếu là đệ tử bị trục hạ thì mạt ngạch vẫn nên  tháo xuống để lại. Nếu mạt ngạch vẫn còn giữ, theo ta thấy có lẽ người này tự ý rời đi"

Ngụy Vô Tiện từ nảy đến giờ mới mở miệng. "Tiểu muội muội, vậy phụ thân ngươi còn để lại thứ gì khác?"

Liêu Tán im lặng, lát sau lắc đầu. "Không có"

Ngụy Vô Tiện suy nghĩ rồi nói. "Nếu ta đoán không nhầm. Muội năm nay đã mười tuổi, có lẽ phụ thân là cùng một thời với Lam lão tiên sinh chăng?"

Lam Khải Nhân thở dài. "Hi Thần, ngươi xem lại sổ sách. Xem xem đồ đệ nào đã bị trục hạ hay tự ý rời đi"

Vân Thâm Bất Tri Xứ muốn tìm người như vậy e là có chút khó khăn, không phải vì quá nhiều mà phải nói đến đệ tử Cô Tô Lam thị nề nếp mẫu mực nào có ai bị trục hạ hay tự ý rời đi, nếu có thì vẫn là rất ít.

Liêu Tán vội nói. "Chờ đã, ta muốn nói đến..."

Lam Khải Nhân lớn tiếng ngắt lời. "Ngươi cũng xem như là có liên quan đến Cô Tô Lam thị, náng lại một chút nghe ta dặn dò. Còn ngươi! Ngụy Anh, nơi này đã hết việc cho ngươi, mau chóng trở về!"

Ngụy Vô Tiện chỉ kịp nghe tiếng quát đã mơ hồ bị tống cổ ra khỏi đại sảnh đường. Hắn vừa đi vừa bĩu môi. "Hừ, đi thì đi có cần phải như vậy. Mới đầu biết nhàm chán như vậy ta cũng không muốn đến"

Ngụy Vô Tiện hai tay gác ở trên đầu, nghĩ lão cổ hũ đó nghiêm khắc như vậy tiểu muội muội không bị dọa đến phát khóc thì thôi, vẫn nên đợi tiểu cô nương ở ngoài. Ngoái đầu lại nhìn vừa lúc bắt gặp Lam Vong Cơ đang bước ra, hắn liền gọi.

"Lam Trạm"

Lam Vong Cơ nghe tiếng gọi có chút bất ngờ, hỏi. "Sao ngươi còn chưa đi?"

Hắn cười hì hì, chạy đến bên cạnh Lam Vong Cơ, hỏi y. "Lam Trạm, về việc của đứa trẻ này thúc phụ ngươi tính thế nào?"

Lam Vong Cơ vừa đi vừa nhìn về phía trước, thấp giọng nói. "Tra sổ sách, xem có ai đã bị trục hạ hay tự ý rời đi"

Ngụy Vô Tiện "ồ" một tiếng, lại hỏi. "Ngươi vừa rồi có đoán được lai lịch của đứa trẻ này?"

Lam Vong Cơ lắc đầu. "Không có"

Ngụy Vô Tiện cứ chậm tãi đi theo y, cười hỏi. "Lam Trạm, ngươi thật sự không có một tiểu muội thất lạc nào?"

Lam Vong Cơ không nhìn đến hắn, thấp giọng nói. "Vô vị"

Ngụy Vô Tiện cười khoái chí. "Lam Trạm, ngươi ngoài mấy từ đó còn có thể nói gì khác không? À phải rồi, hôm qua xuống Thải Y Trấn ta còn mua được một giỏ sơn trà. Rất ngọt đó, ngươi muốn nếm thử không?"

Lam Vong Cơ dừng bước, nhìn hắn nói. "Vì sao đi theo ta?"

Ngụy Vô Tiện mặt dày nói. "Ta cũng chỉ muốn cho ngươi nếm thử, hay ngươi ở lại đây cùng ta đi. Đợi tiểu muội muội thất lạc của ngươi ra"

Lam Vong Cơ nhíu mày, để lại cho hắn bốn chữ "cực kỳ vô vị" rồi quay người rời đi.

Ngụy Vô Tiện cũng dừng bước tại đây, đúng lúc Liêu Tán ở phía xa xa đi đến, hắn vội chạy lại hỏi. "Sao rồi sao rồi? Lam lão đầu nói gì với muội?"

Tiểu cô nương nhẹ giọng nói. "Lam lão tiên sinh chỉ dặn dò ta một vài điều, chủ yếu ở Vân Thâm Bất Tri Xứ nên làm gì và không nên làm gì. Còn bảo ta đến Tàng Thư Các chép gia quy...."

Ngụy Vô Tiện vỗ đùi một cái. "Biết ngay mà, lão cổ hũ đó thế nào cũng bắt muội chép gia quy vài lần. Gia quy Cô Tô Lam thị vừa nhiều vừa nhàm chán, lại cứ muốn người khác ghi nhớ"

Thấy ánh mắt cứ chăm chăm nhìn hắn, Ngụy Vô Tiện hỏi. "Sao vậy?"

Tiểu cô nương nhìn hắn, trong mắt có vài ý coi thường, không do dự nói thẳng. "Lam lão tiên sinh còn nói, ta tốt nhất tránh xa huynh một chút. Đi theo huynh sớm muộn cũng sẽ trở thành một kẻ lỗ mãng, còn không có phép tắc"

Ngụy Vô Tiện trợn mắt. "Cái gì!?? Lão nói vậy với muội??"

Tiểu cô nương hơi nhếch mày, chắc chắn nói. "Tất nhiên, nếu không tin huynh cũng có thể hỏi Trạch Vu Quân hay Lam nhị công tử, những người lúc nảy đã ở đó"

Ngụy Vô Tiện hầm hừ. "Được lắm, không ưa gì ta còn muốn nói xấu ta với người khác"

Dứt lời liền nắm lấy tay Liêu Tán, cười nói. "Tiểu muội muội, ta đưa muội đi dạo chơi, đến gặp vài người còn thú vị hơn chép gia quy nhiều đó"

Liêu Tán. "....."

Tiểu cô nương vội nói. "Khoan đã, đây là lệnh của Lam lão tiên sinh, huynh dám làm trái sao?"

Ngụy Vô Tiện không sợ trời không sợ đất. "Vậy tại sao ta phải sợ? Đi, ta dẫn muội đến nơi này"

Tiểu cô nương có từ chối thế nào vẫn bị hắn kéo đi. Ngụy Vô Tiện đưa nàng đến chỗ Giang Trừng, vừa hay Nhiếp Hoài Tang cũng đang ở đó.

Nhiếp Hoài Tang xòe quạt che hết nửa khuôn mặt, nhìn từ trên xuống dưới đứa trẻ, vô cùng tự nhiên mà hỏi. "Ngụy huynh, đây là con gái ngươi sao?"

Ngụy Vô Tiện nạt. "Con gái cái gì? Đây là sư muội của ta. Nương muội ấy và nương ta là tỷ muội đồng môn nên muội ấy là sư muội của ta"

Nhiếp Hoài Tang "à à" vài tiếng. Giang Trừng khoanh tay trước ngực, hừ nói. "Vậy ngươi đã giải quyết chuyện của đứa nhỏ này xong chưa?"

Ngụy Vô Tiện cười nói. "Vẫn chưa, Lam gia đã quyết định cho nó ở lại, về phần kia thì sẽ tra sổ sách xem kỹ càng lại"

Giang Trừng cau mày, có chút bực bội. "Ngươi trước mắt vẫn giữ đứa nhỏ này bên mình?"

Ngụy Vô Tiện thản nhiên nói. "Đương nhiên rồi, muội ấy cũng đâu quen biết gì ai ngoài chúng ta"

Giang Trừng không nhịn được, liền chỉnh. "Không phải là chúng ta, chỉ có một mình ngươi"

Ngụy Vô Tiện cười nói. "Phải rồi, tiểu muội muội cùng ta ra sau núi bắt gà rừng đi. Vui lắm đó"

Giang Trừng gắt. "Ngụy Vô Tiện! Ngươi có thôi đi không, một đứa nhỏ như vậy ngươi cũng muốn dạy hư luôn sao?"

Tiểu cô nương liếc hắn vài cái, Ngụy Vô Tiện cười hì hì cho qua, lay lay tay nàng. "Đi, ta dẫn muội đi"

"Ngụy công tử, Giang công tử"

Nhiếp Hoài Tang rạng rỡ vẫy tay gọi. "Hi Thần ca"

Ngụy Vô Tiện và Giang Trừng cũng thi lễ một tiếng. "Trạch Vu Quân"

Liêu Tán nhìn hai ngươi bọn họ, cũng hô. "Trạch Vu Quân"

Lam Hi Thần nhỏ nhẹ nói. "Tiểu cô nương này, thúc phụ bảo ta mang đến Tàng Thư Các chép gia quy. Không thể đi với các ngươi được"

Ngụy Vô Tiện gãi đầu, có chút xấu hổ nói. "Thì ra là vậy"

Liêu Tán cũng không nhanh không chậm đi đến bên cạnh Lam Hi Thần, khi rời đi còn không quên ném cho hắn cái ánh mắt dường như đang chế nhạo hắn.

Giang Trừng ở một bên cười lạnh. "Xem ra một người không rõ ràng của Cô Tô Lam thị nhưng lão vẫn không muốn dính dáng gì đến ngươi"

"Hừ, không muốn dính dáng gì chứ. Người là đến tìm ta, xem xem sau này có đề phòng ta được không. Chúng ta đi bắt gà rừng"

Giang Trừng. "...."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com