Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Vườn địa đàng

"Ngài thật sự muốn làm vậy sao?"

Quản gia Charles ngập ngừng gặng hỏi, ông không nghĩ một người hoàng tử tử tế, lịch thiệp như ngài Jimin lại có thể sai bảo ông tiếp tay cho việc hạ bệ gia đình của hoàng tử Taehyung. Đối lại với căng thẳng tột cùng của mình, hoàng tử vẫn ung dung chăm sóc chậu cây hoa thạch anh tím đã trổ mùa, gương mặt bình lặng như trời quang, ngài khe khẽ cười khi nhận ra quản gia đã đổ mồ hôi lạnh trước mệnh lệnh.

"Ta đâu có phá hủy hoàn toàn bọn họ, nhất là Taehyung. Ông nghĩ ta là loại người gì vậy Charles? Ta có thể làm tổn hại đến em ấy ư?"

Jimin nhướn hàng chân mày tuấn tú, tỏ vẻ trấn an người kia, nhưng Charles lại cảm thấy đó không phải ánh nhìn an toàn, đi theo hoàng tử cũng ngót nghét thập kỉ, chứng kiến quá trình trưởng thành của chàng trai đã xuân thì, tuy nhiên người trước mặt tâm suy như thế nào cũng không thể nào rõ được.

Mái tóc màu hạt dẻ cùng đôi môi thu hút như rượu vang, Jimin khiến người khác phải cuốn vào sắc đẹp của phóng khoáng và tinh tế, họ phát cuồng vì ngài, họ khao khát ngài, mong muốn được nhục dục từ hoàng tử Jimin. Nhưng cũng chính người đó, ẩn mình tại chính ngôi nhà nguy ngoa và lộng lẫy, lại phô bày ra bản tính cộc cằn cùng gương mặt âm trầm đáng sợ. Và tất nhiên, đám người hầu đã phải nín thở phục vụ ngài ấy ráo riết như thế nào mới hài lòng được vị hoàng tử khác thường.

Điều khiến hoàng tử Jimin từ một loài săn mồi luôn thoắt ẩn bao nhiêu bộ mặt xào xáo, trở thành người chuẩn mực, chuẩn mực của người chồng, người bạn, của người anh người em, và chuẩn mực đến mức hoàng tử Kim Taehyung, dù đã gắn bó từ mới mười mấy đến tận trưởng thành, cũng không hề biết Jimin đang muốn thao túng tất cả, phải, là Taehyung, kẻ khiến Jimin tựa hồ như kẻ điên loạn trong chính hành trình diễn tiến.

"Charles, ta yêu Taehyung, không có chuyện ta khiến em ấy khổ sở."

Giây phút lời hứa mà Jimin chắc nịch được thốt ra, bầu trời kéo theo dãy mây mù đen ngòm nặng trĩu, màu bàng bạc lạnh lẽo bao trùm cả không gian u ám của chủ nhân cai trị, Charles biết mình không thể làm trái mệnh lệnh của ngài, bởi Jimin đã ấp ủ việc này từ lâu lắm rồi, và đây chính là thời cơ hoàn hảo để thực hiện.

...

Thật kinh khủng, Taehyung cảm thấy hoảng loạn khi nhìn thấy cảnh tượng tại căn nhà của mình sau khi tham dự buổi tiệc cưới của công chúa Cordelia tại London trở về, cảnh sát bao vây cả căn biệt thự lộng lẫy để tìm ra nguyên nhân cha mẹ của em tự tử, Taehyung bần thần tại bồn nước ngoài khuôn viên, nước mắt vô thức rơi và cả cơ thể run run, em rất khó hiểu, thật sự trở nên choáng váng trong cuồng quay của những nghi vấn, rằng tại sao cha mẹ em lại quyết định túng quẫn như vậy, bỏ lại em với bao câu hỏi chẳng được ai giải đáp.

"Taehyung, có ta ở đây." Giữa chốn ngục tù của bóng tối, ngài ấy tới bên em, một ánh sáng chợt lóe lên tại miền đớn đau, em ôm chầm lấy ngài, khóc nấc lên. Jimin chợt rùng mình, bởi ngài biết cõi lòng em đang tan nát thành những mảnh nhỏ không thể chắp vá, nhưng ngài lại chẳng hề cảm thấy ăn năn dù chỉ một thoáng.

Ngược lại, Jimin còn khoái chí và vô cùng phấn khởi trước cảnh tượng hoan hỉ đang diễn ra.

Trên đường trở về, Charles lén lút nhìn gương chiếu hậu để quan sát hai vị hoàng tử, Taehyung đã ngủ thiếp đi vì mệt mỏi, đôi mắt em sưng húp trông tàn tạ như loài hoa bị giẫm nát, chẳng còn rực rỡ chút sức sống nào. Ngài Jimin để em dựa vào người, đôi mắt đầy hài lòng, Charles biết, ẩn sâu trong đấy là một vùng trời yêu thương Taehyung, tôn thờ em, say mê em đến mất trí mà làm những chuyện tàn nhẫn, và ánh mắt đó đối với người biết chuyện mà Jimin sắp xếp, nó tựa loài mãng xà luôn mở mang ra đề phòng và tấn công.

"Ta sẽ chăm sóc cho em, Taehyung. Hãy nói những gì em muốn với ta, ta đều làm theo ý em."

"Ta... ngài ạ, thật sự ta đang rất hỗn loạn, ta chỉ mới trở về từ London, sau đó về nhà và nghe bọn họ nói cha mẹ ta làm chuyện xấu, bị phát giác nên tìm cách trốn tội, họ không chạy thoát được nên mới chọn cái chết. Vậy còn ta thì sao?"

"Phải Taehyung dấu yêu của ta, ta cũng mới hay tin chuyện của cha mẹ em, hiện tại gia đình ta đang tìm ra phương án giải quyết để thôi ầm ĩ trên các mặt báo. Còn em, ta ở bên cạnh em nhé, ta sẽ lo cho em."

"Ta không muốn mắc nợ."

"Ta yêu em, Taehyung, từ rất lâu rồi."

Nét xanh xao trên gương mặt mệt mỏi của Taehyung cũng biến động đôi chút khi nghe lời thổ lộ của ngài, đôi mắt em chớp chớp, những ngón tay vô thức nắm chặt vào nhau, em không biết nói gì, tại sao mọi chuyện đều diễn ra nhanh đến mức Taehyung như con rối không biết xoay sở, và việc lời yêu của hoàng tử cũng là điều khiến em trở thành một tên ngốc.

"Ta không ép em yêu ta ngay, ta làm vậy vì ta muốn thế, ngay lúc em cần nhất."

Cơn gió thoáng qua tại khu vườn nở rộ hoa thạch anh, đôi mắt em tồn lại nỗi kinh hãi chợt vơi đi một chút, ngài khiến em vương vấn những lời ngọt ngào ấy bởi sự duyên dáng đầy chân thành. Ngay tại thời điểm đó, Taehyung thấy bản thân như tìm được một bến bờ tuyệt vời, rằng hoàng tử Jimin yêu em, muốn cùng em đi đến hết cuộc đời trầm luân sóng vỗ, cỗ máy nhịp đập đang điều hành trong cơ thể Taehyung hoạt động sôi sục cả lên, vì em nhận thức được em khao khát ngài, và em cho phép ngài hôn em.

...

Charles đặt tách trà Earl Grey trên bàn, cạnh đầu giường Taehyung đang mơ màng sau cơn ác mộng vừa xảy ra đêm qua, kề cạnh là Jimin vuốt ve tay em nhằm trấn an nỗi sợ đang to dần trong Taehyung. Ông không dám nhìn trực diện hoàng tử Taehyung, với việc nhúng tay vào bi kịch cuộc đời người khác như một trò cười nhởn nhơ thì dũng khí sót lại chẳng thể cứu rỗi nổi cảm giác hối lỗi.

"Em có muốn ra ngoài đi dạo không? Sắc mặt em kém quá." Ngài hỏi em trìu mến, Taehyung gật mái đầu xoăn bồng của mình, từ tốn cùng ngài bước ra khu vườn sau khi uống vơi nửa tách trà ấm.

Với ánh nắng chan hòa rọi xuống vườn hoa thạch anh tím, xuyên qua từng phiến lá và rọi xuống bờ cỏ xanh mướt những mảng pha lê lấp lánh. Nắng sớm làm má em hoen màu hổ thẹn, chúng càng lộng lẫy hơn mỹ cảnh trần thế. Cánh mũi Taehyung chạm khắc tinh tế phập phồng nhịp thở, em cố hít lấy khí trời trong lành nhằm xoa dịu đi cơn kích động đã kéo dài từ sau giấc mơ chỉ toàn là bóng người u uẩn. Ngài dẫn em đi đến bàn trà chạm khắc hoa cẩm tú, thắp nên đèn đốt tinh dầu lavender thoang thoảng khiến Taehyung nhẹ nhõm hơn nhiều so với sớm mai tỉnh dậy, Jimin chỉ cho em thấy toàn bộ cảnh quan khu vườn hoa đồ sộ đầy sắc màu, trong số đó hoa thạch anh tím lại bao phủ một vùng riêng biệt.

"Ta biết em thích chúng, nên đã kỳ công trồng cả một vườn hoa."

"Vì ta?"

"Vì em."

Loài chim sẻ đua nhau hót ríu rít trên cành cây bonsai, Jimin lại gần và đặt tay lên vai chàng hoàng tử nhỏ, sờ soạng dọc theo chiếc cổ mịn màng và nâng cằm em lên khẽ khẽ, ngài lại hôn em, nhưng mạnh mẽ hơn so với lần đầu tiên. Ngài say bờ môi mọng hồng như cách ngài say rượu vang mỗi đêm tìm đến, ngài xáo trộn cả thể xác lẫn tâm hồn Taehyung, để cho dáng vẻ phong trần lộ ra đầy hoang dã, nâng niềm thích thú của vui sướng nhục dục lên gần hơn với mục tiêu độc chiếm Taehyung.

Nước bọt cả hai chảy dọc xuống da thịt nóng bừng, rồi thấm vào chiếc áo đã mở đi sợi dây thắt chặt phần cổ của Taehyung, ngài luồn tay vào trong, quệt đi nước bọt bằng ngón tay cái, sau đó liếm chúng trước gương mặt ngại ngùng của chàng hoàng tử nhỏ.

"Cả cơ thể em đang run lên, Taehyung. Lần này là vì ta?"

"Ngài khiến ta mất hết cả lý trí."

Taehyung thừa nhận mình không thể cưỡng nổi sức hút từ ngài, cảm tình mà Jimin trao cho em tăng nhanh đến chóng mặt, em chẳng từ chối được ngài, ngài ấy quá nóng bỏng, ngọt ngào, sắc sảo và có chút gì đó điên rồ.

Phải, hoàng tử Jimin, ngài ấy khiến cả hai trở nên phát điên cùng nhau. Trong giây phút ngài chạm vào da thịt sau khi bung đi hàng dây của chiếc áo voan thẳng tươm, bàn tay mát rượi và động tác nắn nót ngực chàng hoàng tử làm cho Taehyung co rúm người, em dường như trao cả lý trí cho niềm khoái cảm mà dâng cả tấm thân này cho ngài, để Jimin tùy ý thèm khát em, sờ soạng em.

Mà đối với ngài ấy, giới hạn được vạch ra rất rõ ràng, Jimin biết bản thân mình nên dừng lại hành động đang thực hiện nhằm cho Taehyung không quá khó chịu. Ngài sợ em sẽ sợ ngài vì cơn mạnh bạo chiếm hữu và nụ hôn đậm sâu mất cả thần trí.

"Ta xin lỗi."

"Tại sao lại xin lỗi ạ?"

"Vì ta chỉ làm theo ý của ta, mặc cho cảm giác của em."

"Không, không đúng."

Taehyung muốn nói rằng, em muốn được giải toả nó, cùng ngài dây dưa vị lưỡi nóng bừng, tựa như hít phải hương hoa anh túc, để rồi nghiện đối phương trên từng tấc da tấc thịt.

"Hãy nói những gì em muốn, Taehyung. Ta đã bảo với em như vậy cơ mà."

"Hôn, ngài hôn ta, được chứ?"

"Taehyung bé bỏng, ta nghĩ rằng, sẽ rất khó dừng lại điều này, và em biết đó, nó sẽ không còn nằm trong giới hạn mà ta đặt ra giữa ta và em."

"Phá hỏng ngưỡng đó đi, và... ta không ngại ngài làm hư ta đâu."

Jimin bật cười thích thú, ngài nâng mu bàn tay của chàng, trao cho nụ hôn đằm thắm thật lâu. Ngài bế em lên, hai gương mặt gần nhau hơn một chút, trái tim Taehyung loạn xạ như trống đánh tưng bừng, bởi người đàn ông trước mắt chỉ cần dùng ánh mắt thiêu đốt cơ thể của chàng thôi, bấy nhiêu đó đã khiến phía dưới phản ứng.

...

"Ngài... lại xây thêm nữa sao?"

"Phải, Taehyung của ta, em rất thích hoa cơ mà. Ta muốn xây nên một vườn địa đàng, để dành trao cho em."

"Không cần nhọc công như thế."

"Ta muốn em nhận những gì xinh đẹp nhất, dịu dàng nhất."

"Ta cần mỗi ngài thôi, vậy là đủ rồi."

Lời nói nhẹ bỗng của em lọt vào tai ngài, khoé miệng Jimin cong lên đầy viên mãn, ngài đắc ý trong lòng tâm, rằng em ấy, Kim Taehyung, đã thuộc về ngài, yêu ngài và bên cạnh ngài cùng vườn địa đàng bao phủ thạch anh tím.

"Vậy, đêm nay sẽ là một đêm rất tuyệt vời, Taehyung của ta, nhỉ?"

"Ta sẽ cố gắng khiến đêm nay tuyệt vời như lời ngài nói."

Hạ bộ được tách ra, sự ẩm ướt của môi lưỡi vờn nhau với thứ nóng bỏng hồng hào, ngài ấy gầm lên đầy thoã mãn, còn em miệt mài cho sự ra vào được trơn tru hơn. Jimin nắm lấy tóc em, gương mặt đắm chìm dục vọng trong khi nước mắt Taehyung rơi vì bị thúc đến điểm nhạy cảm. "Em sẽ là của ta, Taehyung, vĩnh hằng là của ta. Ta yêu em đến phát dại, vì em."

Đó là một đêm rất dài, khi Taehyung tỉnh dậy với phần dưới ê ẩm, em mới biết mình đã ngủ vì kiệt sức bởi đêm mặn nồng cùng Jimin. Vội đi tìm dáng bóng người ấy, nhưng tìm mãi trong dinh thự cũng chả tìm thấy.

Taehyung đến vườn địa đàng để đón nắng sớm, lại vô tình bắt gặp Charles và Jimin ở đó. Nụ cười ngài rạng rỡ như mặt trời dịu dàng của nhân loại, ngài là ánh sáng đời em, soi sáng cho em, cho đến khi chính tai em nghe thấy mọi câu từ lạnh buốt từ đôi môi mà em khát cầu mỗi đêm.

"Cái chết của cha mẹ Taehyung giải quyết xong xuôi rồi chứ?"

"Vâng thưa ngài, phía cảnh sát cũng không nghi ngờ gì vì chúng ta có tay trong che giấu chuyện này."

"Ta nên biểu hiện thế nào đây nhỉ? Dù gì trước sau đều là người một nhà, phải chăng cảm ơn bọn họ đã gánh tội thay cho ta, hay là nên cảm ơn mạng sống vô vị của họ đã kéo Taehyung lại gần với ta hơn?"

"Ngài định làm gì tiếp theo ạ?"

"Thì... bên cạnh Taehyung. Tôi nghĩ ông phải biết điều mà ta muốn chứ Charles?"

Vẻ mặt lúng túng của ông hiện rõ dưới hào quang của ngày mới, bỗng nghe tiếng xào xạc do nhành cây va chạm vào nhau, vội quay ngược về phía sau, dáng người Taehyung ngã bệt xuống nền đất, lấm lem chiếc áo choàng dài màu be được tô điểm họa tiết hoa iris. Jimin thu lại nụ cười toe toét đến mang tai, ngài bị phát giác việc làm dơ bẩn của mình, và ngài không thể trừ khử, diệt khẩu người đó trước khi bị phanh phui, vì đối tượng là Kim Taehyung.

"Taehyung..."

Hơi nóng cơ thể em hầm hập, tựa như dung nham đang xâm chiếm toàn bộ con người em, đốt cháy linh hồn Taehyung thành một đống tro tàn, và người trước mắt đang sốt vó lại gần bằng dáng vẻ e ngại, vầng hào quang với những tia sáng tỏa quanh đầy lưỡi lửa đâm vào trái tim hồn nhiên của Taehyung, khiến em suy sụp hoàn toàn, và ngất đi ở vườn địa đàng thạch anh tím.

Jimin thề với tối thượng, Taehyung là sinh linh thuần khiết nhất trên đời, giờ đây, ngài mới nhận ra có cái gì đó xâm chiếm lấy em, người đã từng vô nhiễm trước mọi nhem nhuốc của trần gian lại trở thành một chàng trai vô cảm với nhân loại.

"Taehyung của ta, em hiểu lầm ta rồi, hai nhà chúng ta đã gắn bó bao lâu rồi chứ, tại sao ta lại ác độc giết hại cha mẹ em?"

"Đừng ngụy biện, ta biết ngài đã phải nhọc công suy tư để khiến kết cục đau khổ nhất, nhằm muốn chiếm đoạt ta, xem ta là tiêu khiển trong dục vọng của ngài."

"Không, ta không xem em là thứ có thể chơi đùa. Ta yêu em mà?"

"Không, đó không phải là yêu! Ngài khiến ta trở thành một tên đần độn, ấu trĩ và ghê tởm, vì đem lòng gửi gắm cho kẻ giết chết đấng sinh thành của ta!"

"Em lầm rồi! Ta yêu em, ta nói là ta yêu em, vì em mà ta xây nên cả vườn địa đàng, dựng thành tổ ấm cho hai ta, bồi đắp cho tương lai ta và em sẽ đi đến cuối cuộc đời, mãi mãi."

Jimin nổi giận, ngài bóp lấy cằm của em mà gằn giọng từng chữ, ngài muốn em biết những gì mà ngài làm đều là yêu em, muốn thay đổi dáng vẻ căm hận trong đáy mắt vương vấn tình yêu của Taehyung. Em lắc đầu không chấp nhận được sự cố chấp mà Jimin đang có, vốn dĩ ngài mang dáng vẻ đạo mạo và tao nhã, nhưng khi cơn thịnh nộ ghé đến ngài, mây mù giăng đầy lý trí và ánh mắt ngọt ngào ấy thành một khối đen ngòm nặng trịch, khiến Taehyung lênh đênh giữa đại dương sâu thẳm của tuyệt vọng.

Rằng em đã từng rung cảm vì người này, tựa thanh âm vĩ cầm mà chàng hoàng tử bé đã chơi ở các buổi tiệc lớn nhỏ, có lẽ Taehyung bị choáng ngợp bởi chính sự rung cảm đó, vì nó đến quá nhanh, và dục vọng là chất xúc tác khiến ngài và em quyện vào nhau đầy thỏa mãn.

Taehyung bị ngài giam cầm trong dinh thự, mỗi ngày đều là chuỗi nhàm chán, cô đơn và trống rỗng. Mà ngài cũng nhận ra chàng hoàng tử đã không còn niềm kiêu hãnh nữa, một loài hoa trĩu phấn ngát hương trở thành hoa cúi đầu và rơi rớt xuống đất mẹ thiên nhiên.

Phải, chàng sống nhưng chàng nghĩ mình đã chết.

Ngài ấy giết chết tâm hồn của chàng, chí mạng và đau thương.

"Ta xin lỗi, ta phải làm gì em mới quay trở về như thuở xưa?"

Jimin quỳ gối trước Taehyung, em bần thần ngồi trên giường, mặc cho vòng tay của ngài quá đỗi ấm áp và dịu dàng. Em không còn là em của ngày trước, Taehyung mất đi sức tươi trẻ của tuổi xuân thì mơn mởn, thay vào là vòm trời bàng bạc nặng trịch nỗi niềm, em của sự tự do phóng khoáng bị kìm chặt thành đứa trẻ khúm núm, sợ hãi mọi điều xung quanh, Jimin thiêu rụi vầng hào quang và trái tim đầy nhân ái của Taehyung.

Ngài cầu xin em, khóe mắt lưởng vưởng viên pha lê óng ánh còn đáng giá hơn số trang sức mà ngài sở hữu, bởi chức vị của ngài quá đáng quý để có thể quỳ xin và khóc vì một ai đó, nhưng Taehyung là ngoại lệ đặc biệt và duy nhất.

"Ta muốn đi dạo, hãy dẫn ta đi đến khu vườn."

"Bây giờ ư?"

"Phải."

Giữa đêm thanh trăng tròn vành vạnh, đồng hồ chỉ kém mười lăm là mười hai giờ đêm, em đột nhiên ngỏ ý muốn dạo cùng ngài, Jimin mừng rỡ khôn xiết, bởi sau bao ngày điên loạn của đổi thay, em đã có chút gì đó gọi là tha thứ, cho ngài cơ hội sửa chữa sai lầm mà ngài đã làm.

"Ta muốn uống chút rượu. Trời khá lạnh."

Jimin gật gù, mái tóc lòa xòa trước trán lay động bởi gió, với không khí yên ả và se se lạnh của đêm, nhâm nhi chút chất cồn cũng khiến cơ thể ấm lên, ngài xoay người tiến vào trong, không quên nói câu quan tâm. "Đợi ta một chút, ta sẽ trở lại ngay, ta sẽ lấy thêm áo ấm cho em."

Nhìn bóng dáng Jimin ẩn sau hàng cây thông xanh mướt, Taehyung cầm lọ nến thơm đang tỏa hương bằng sức nóng của lửa đốt, chàng châm xuống bờ cỏ tươi tốt, đốt luôn cả dãy hoa thạch anh tím đang bung nở, để vườn địa đàng lộng lẫy kia trở thành biển lửa đầy dữ dội.

Jimin giật mình bởi ngọn lửa bùng phát quá nhanh, ngài hô hoán người hầu thức dậy để tiến hành dập đi cơn bùng lên nóng rầm rập, ẩn hiện sau ngọn lửa mạnh mẽ, Taehyung đứng chôn chân một nơi không hề dịch chuyển, em nhìn ngài mỉm cười cùng hàng nước mắt rơi rớt.

Chàng cười với ta sau những ngày u mịch khốn đốn.

Chàng khóc với ta sau những gì ta tổn hại với chàng.

Chàng ra đi trong đêm thanh lộng gió, thiêu trụi vườn địa đàng như thiêu đốt chuyện tình ta.

"Kim Taehyung!"

Mãi đến khi ánh mặt trời dần ló dạng, Jimin cười như một kẻ điên trong bộ dạng nhếch nhác, đây là lần đầu tiên ngài ta trưng ra dáng vẻ tồi tàn như thế trước mặt kẻ hầu người ở.

Và cũng là lần đầu tiên, ngài chiêm nghiệm ra rằng, không phải cứ nợ máu là phải trả bằng máu. Taehyung không cần Jimin trả máu cho em, mà em chỉ cần đi đến một vườn địa đàng mới, một nơi không còn ngài, một nơi có nhà của em, một nơi không có chuyện tình thiết tha nào được viết nên, đó cũng là vết cắt in hằn không bao giờ lành đối với ngài.

Vườn hoa có thể xây nên một lần nữa, nhưng còn em, em có trở về với ta được hay không?

Ta vì em mà xây nên cả một vườn địa đàng, còn em dựng cả lâu đài buốt giá trong trái tim ta.

...

End.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com

Tags: #minv