Chương 33
Ngày hai người thành thân
Đầu đội khăn hỉ, Ôn Nhuận Ngọc ngồi ngay ngắn trên giường. Tú Hoa cẩn thận giúp nàng sửa sang lại áo quần thêm lần nữa rồi nhắn nhủ với nàng
"Ngọc chủ nhân, người cần giữ bình tĩnh, tỏ vẻ ung dung một chút, cần phải phát huy hết bản lĩnh trong người, nhất định phải nắm chặt Cửu vương gia trong tay, làm ngài vĩnh viễn không thể rời khỏi người."
"Nhưng...chuyện này không thể nói trước được, đến lúc duyên phận hết thì tự nhiên sẽ phải chia lìa thôi." Tiếng nàng vọng ra từ phía dưới khăn hỉ.
"Trời ơi!! Ngọc chủ nhân của ta, sao người lại ngây thơ đến vậy chứ?" Dù cách một lớp khăn, âm thanh sợ hãi của của Tú Hoa vẫn truyền đến tai nàng. Nàng rất muốn nói là, chính Tú Hoa mới là người cần phải giữ bình tình kìa! Chỉ không biết vì sao, nàng cảm thấy lúc này tốt nhất là im lặng vẫn hơn. Tiếng của Tú Hoa vẫn tiếp tục truyền đến
"Người thử nghĩ xem Cửu vương gia là trang thanh niên tài giỏi lại tuấn kiệt, nay lại là đương kim nhiếp chính, quyền thế lớn như vậy, có biết bao nhiêu vương công đại thần muốn đem thiên kim tiểu thư của mình bước vào căn phòng này chứ, vậy mà người lại nói cái gì hết duyên phận? Ngọc chủ nhân, hiện tại người đang giữ vị trí chánh thất, cần phải đề phòng tương lai Cửu vương gia muốn nạp thêm thiếp, bằng không lỡ như người bị thất sủng, cuộc sống sau này biết làm sao đây?"
Ôn Nhuận Ngọc nhíu mày dưới khăn hỉ, lập tức có chút nóng giận – cái gì chứ! Nghe khẩu khí của Tú Hoa, việc nàng gả cho Liễu Húc cứ như là được trời cho ân sủng vậy, cũng không nghĩ lại người tổn hại nhiều nhất chính là nàng a! Nàng từ bỏ cố hương quen thuộc, lưu lại mảnh đất cái gì cũng kém cố hương này, chỗ dựa duy nhất chính là Liễu Húc, nếu có một ngày nàng trở thành một người đàn bà bị phu quân ruồng rẫy, dù không đến nước phải thắt cổ tự tử, nhưng đối với nữ nhân mà nói, hao phí đi tuổi thanh xuân quý giá, cũng chính là tổn thất lớn nhất. Tú Hoa lại không hiểu được tâm tư của nàng, tiếp tục lải nhải không ngừng. Nhuận Ngọc muốn kêu khổ thấu trời – Tú Hoa không nói thì thôi, mà đã mở miệng thì như nước sông cuồn cuộn. Nàng... tai nàng sắp điếc rồi a~! Thật không dễ Tú Hoa mới ngừng nói, hỏi nàng:
"Người có nghe lọt vào lỗ tai không đấy?"
"Nghe lọt mà." Nàng uể oải trả lời.
"Sao ạ? Tú Hoa nghe không rõ a."
"Ta nghe rồi!" Nàng cao giọng trả lời – nàng sắp không phân biệt nổi rốt cuộc ai mới là chủ đây. Tú Hoa hài lòng gật đầu, cuối cùng mới nhẹ giọng nói:
"Ngọc chủ nhân, Tú Hoa thật lòng hy vọng người và Cửu vương gia có thể sống đến bạc đầu, tốt nhất là còn sinh được tiểu vương gia hoặc tiểu quận chúa, Tú Hoa vừa có thể hầu hạ người vừa hầu hạ con của người, vĩnh viễn cũng không rời khỏi người, người cảm thấy như vậy được không?"
Giọng nói có phần nghẹn ngào – nàng vẫn một lòng cảm kích Nhuận Ngọc, vì tuy nàng khiến Nhuận Ngọc gặp chuyện, nhưng chẳng những khoan hồng, không quy tội cho nàng, ngược lại còn gián tiếp ngăn cản ý định giết nàng của Cửu gia, đến lúc đó nàng biết rằng mình đã gặp được một người chủ tốt, sau này... sau này bất kể gặp phải bất cứ việc gì, nàng nhất định sẽ nghĩ thay cho người chủ thiện lương không hề đề phòng gì với người khác này, để báo đáp ơn cứu mạng của người. Nhuận Ngọc kinh ngạc, lập tức muốn vén khăn lên, nhưng Tú Hoa nhanh chóng đè tay nàng lại
"Không được, trước khi tân lang vào, người không được bỏ khăn ra, nếu không cuộc sống phu thê tương lai sẽ không hòa thuận." Nàng vừa nghe vậy, đành buông ta
"À.. Tú Hoa, tấm lòng của ngươi, ta thực rất cảm kích, nhưng ngươi không muốn lập gia đình sao? Không lẽ ngươi muốn cả đời cứ ở bên cạnh ta?" Nàng không phải là loại người ích kỷ, nếu Tú Hoa tìm được ý trung nhân, nàng nhất định sẽ tặng đại lễ, vui mừng nhìn Tú Hoa gả đi.
"Tú Hoa không lấy chồng." Tú Hoa không hề cân nhắc đến việc này.
"Sao lại như vậy? Ngươi còn nhỏ, bây giờ nói chuyện này vẫn còn sớm." Nhuận Ngọc hơi bật cười.
"Tú Hoa không lấy chồng đâu!" Nàng ta nhấn mạnh, âm lượng có chút lớn hơn. Tim Nhuận Ngọc đập dồn dập
"Tú Hoa, thực sự ta rất thích có người làm bạn, cho dù là sinh hoạt thường ngày, hoặc là chỉ nói chuyện phiếm, ngươi đều hầu hạ ta rất chu đáo, nếu như ngươi thật muốn theo ta cả cả đời, tất nhiên là ta rất vui, sao lại nỡ đuổi ngươi đi chứ?" Trực giác nàng cho rằng cần phải nói ra những lời này, vì tâm tư Tú Hoa đã không còn là một đứa trẻ nữa. Quả nhiên Tú hoa đáp lại:
"Đa tạ Ngọc chủ nhân đã thành toàn." Khóe môi nàng mỉm cười
"Bây giờ Tú Hoa phải ra ngoài, Cửu vương gia hẳn là sắp đến rồi, thỉnh người kiên nhẫn đợi."
"Ừ, ngươi ra trước đi!" Tú Hoa này thật là biết dọa người mà, xem ra suy nghĩ của Tú Hoa đã vượt ngoài sức tưởng tượng của nàng rồi. Sau khi Tú Hoa rời đi, nàng mới duỗi người – ngồi tới mệt chết đi được ... Ục ục... ục ục. Tới bây giờ nàng mới phát hiện một việc – nàng thật sự rất đói bụng a! Từ sáng sớm, Tú Hoa đã hạn chế không cho nàng làm cái này không cho làm cái kia, gồm cả không được ăn, có trời mới biết là vì cái gì? Không thể lo nhiều như vậy được, liền kéo khăn hỉ xuống, phóng tới bên bàn đang bày đủ loại bánh nàng thích, lập tức lấy một cái bỏ vào miệng. Ngọt quá a, giống như mọi hạnh phúc đều tan cùng miếng bánh trong miệng, nàng khoan khoái đến híp cả mắt, nếu như không ăn thêm tí gì nữa, chỉ sợ là đến lúc Liễu Húc vào phòng, chỉ còn thấy cái xác khô thôi. Ăn một miếng rồi một miếng, không ngừng tay được, đến lúc nàng ăn hết sạch bốn dĩa bánh, rốt cuộc tân lang mới xuất hiện. Liễu Húc vừa bước vào phòng, đã thấy nàng dựa vào bàn ăn như hổ đói, hắn nhịn không được thở dài,
"Hôm nay là ngày đại hỷ của chúng ta, nàng không thể nhịn được sao?" Hắn cũng không tham vọng mà mong rằng nàng sẽ ngồi ngoan ngoãn trên giường chờ hắn, nhưng ít nhất cũng không phải là bộ dạng này chứ.
"Nhịn? Chàng muốn ta thành tiên sao? Cả ngày ta chưa có ăn gì hết a! Đâu giống chàng được ăn uống ở ngoài, nào là kính rượu, nào là cạn ly, tự nhiên sẽ không đói rồi!" Nàng trừng mắt kêu la, cũng không quên nhét thêm miếng bánh vào miệng. Hắn chậm rãi đến gần nàng, ngồi bên cạnh nàng, nắm lấy tay nàng giữ chặt
"Nhuận Ngọc, đừng ăn nữa, nàng ăn nhiều bánh ngọt như vậy, đối với cơ thể không tốt đâu, Tú Hoa thường đến chỗ bổn vương cáo trạng a!"
Hắn biết nàng thích ăn đồ ngọt, nên mới dặn Thái Bình ra ngoài chọn mua nhiều loại mới, xem ra hiện giờ lại hóa ra là hại nàng, ăn như vậy quả thật có chút quá độ. Sau này hắn phải cố gắng chú ý đến việc ăn uống của nàng. Nàng muốn rút tay lại, nhưng chỉ vừa tiếp xúc với ánh mắt của hắn, khuôn mặt liền đỏ lên như hỏa thiêu, tất nhiên nàng biết lúc này là lúc nào, ăn như vậy đúng là có điểm không nên.
"Ta... chỉ là ta đói bụng thôi." Hắn cười cười, tay kia cầm lấy bình rượu trên bàn
"Nàng chỉ lo ăn đồ ngọt, sao lại không uổng rượu?"
"Rượu? Ta đâu có biết uống rượu." Nàng lắc đầu.
"Vậy là không được, rượu khác nàng có thể không uống, chỉ riêng bình này thì không được." Hắn rót rượu vào hai cái chén trước mặt.
"Vì sao chứ?" Nàng nghi hoặc hỏi.
"Đây là rượu giao bôi, biết không?" Đôi mắt xanh lục đong đầy thâm tình, nắm lấy tay nàng đặt lên ngực hắn
"Chỉ cần uống xong ly rượu này, mọi thứ của bổn vương đều là của nàng, và toàn bộ nàng sẽ là của bổn vương, cả đời này cũng sẽ không rời xa nhau, được không?" Nàng ngọt ngào cười nói:
"Được, không xa rời nhau, chỉ cần chàng không chê ta, không ghét ta, ta sẽ một lòng một dạ ở bên chàng, hết thảy mọi thứ của ta đều thuộc vể chàng." Tay nàng có thể cảm nhận được tiếng tim đập nhanh của hắn. Hắn nâng cao ly rượu, uống một hơi cạn sạch, nàng có chút sửng sốt, – đây không phải là rượu giao bôi sao? Không phải là nên... Chỉ thấy hắn lại nâng ly rượu nàng lên, nàng còn chưa kịp ngăn cản, hắn đã uống cạn.
"Chàng sao lại..." Còn chưa hỏi xong, đã thấy khuôn mặt tuấn tú tiến lại gần, nàng liền hiểu hắn muốn làm gì. Nàng vội nhắm mắt, mở hai cánh môi, lập tức cảm thấy một luồng chất lỏng chảy vào trong miệng. Hắn khong ngừng mớm rượu cho nàng, mà nàng cũng tham lam uống hết rượu trong miệng hắn, cuối cùng hai ngươi hôn nhau mãnh liệt. Hắn ôm lấy eo nàng, hai tay bắt đầu cởi đi từng lớp quần áo trên người nàng, tay nàng cũng không an phận, máy móc tiến sâu vào áo hắn, chu du trên vùng ngực rộng lớn của hắn. Hai người hôn nhau một lúc, hắn cúi xuống bế nàng lên, đi đến bên giường. Không biết nguyên nhân là vì rượu hay là vì nụ hôn cuồng nhiệt kia mà toàn thân nàng nóng rực.
"Nóng quá à!" Lúc này, sóng mắt nàng long lanh, dồn dập xuân tình, không ngừng trở mình trên giường. Trong nháy mắt, từ đáy mắt Liễu Húc phát ra tia dục vọng nồng nhiệt, hắn không nói một lời, lẳng lặng bước đến giường, hai người cùng lăn trên giường "
Nhuận Ngọc, bổn vương muốn nàng, rất muốn, rất muốn, vẫn luôn luôn muốn nàng....." Hắn liên tục thì thào bên tai nàng. Nụ hôn nồng nàn mê người của hắn phủ lên từng tấc da thịt nàng trên người nàng, toàn thân nàng nhuộm một màu đỏ hồng, càng trở nên khiêu khích, kiều mỵ động lòng người. Theo bản năng, nàng cong người lên, đáp lại nụ hôn của hắn, khoảng khắc hai ngươi kết hợp, nàng bấu vào vai hắn, cùng hắn rong đuổi, một lần lại một lần nữa..... Trong trướng phù dung nhất thời xuân sắc hòa thuận ấm áp, mãi đến khi trời sắp sáng, hai người mới ôm nhau ngủ. Sau khi hai người thành thân nửa năm
"Hắn vẫn chưa về sao?"
"Vẫn chưa, nghe nói gần đây Cửu gia tập trung dạy bảo tiểu hoàng đề." Nàng vừa dùng xong bữa tối:
"Giáo huấn? Sao vậy? Tiểu hoàng đế lại phạm lỗi sao?" Gần cả tháng nay nàng không hề thấy đến hắn, nói đúng hơn là, từ khi thành thân đến nay, không ngày nào thấy hình bóng hắn, nếu không phải đi thâu thêm thì cũng là rất khuya mới về, trời còn chưa sáng lại vội vàng ra đi.
"Ai! Còn có nhiều việc người không biết chứ gần đây tiếu hoàng đế lúc nào cũng bướng bỉnh, nháo loạn không thượng triều, nếu không thì lâm triều mà ngủ gà ngủ gật, Cửu vương gia tức giận tới mức muốn đánh hắn một trận!"
Nàng vừa nghe vừa im lặng ăn trái cây – trong lòng nàng thực sự đồng cảm với vị tiểu hoàng đế kia, năm ngoái vừa kế vị, năm nay cũng chỉ mới có chín tuổi, đang ở tuổi hoạt bát hiếu động, sao có thể chịu được việc lâm triều chán ngắt như vậy chỉ có thể ngồi yên bất động chứ! Càng khỏi cần phải nói đến việc ngay cả nghe hắn cũng đều nghe không hiểu mấy thứ đại thần báo cáo. Tương lai của một đứa trẻ hoàn toàn do người khác định đoạt, ném hắn lên trên ngôi vua cao quý đó, không biết nên nói là hắn may mắn hay là bất hạnh đây? Nhưng mà nàng phải thừa nhận rằng, Liễu Húc để cho đứa trẻ kia ngồi lên ngôi vị hoàng đế là kế sách cao minh – nếu hắn cố đăng cơ, thế lực cũ của tiền thái tử nhất định sẽ gây trở ngại, hoặc các vị cựu thần của tiền triều sẽ phản đối cho rằng hắn mưu phản cướp ngôi,hiện giờ để đứa trẻ kia đăng ngôi, không chỉ ngăn chặn được miệng người đời, hơn nữa với tài cán thực lực của hắn, làm quan nhiếp chính cũng là nắm hết quyền hành, quyền khuynh thiên hạ. Hiện tại thế lực ổn định, những thế lực phản nghịch cũng khó tạo phản được, cho dù có giương cờ tạo phản, nàng tin với bản lĩnh của hắn có thể tiêu diệt toàn bộ. Nàng lại bỏ thêm một trái nho vào miệng, nhìn mặt bàn
"Tú Hoa, bánh tứ sắc đâu? Ta muốn ăn, ngươi đem ra cho ta đi!"
"Không được!" Tú Hoa quả quyết cự tuyệt
"Ngọc chủ nhân, ban ngày người ăn hết ba dĩa rồi, bây giờ không được đụng tới bánh nữa, huống chi gần đây người nhiễm phong hàn, lại càng không được đụng tới đồ ngọt." Vẻ mặt nghiêm túc cảnh cáo.
"Sao chứ! Mới có ba dĩa thôi mà." Ôn Nhuận Ngọc bĩu môi, vẻ mặt giống như đứa trẻ không cam lòng.
"Gì mà mới có ba dĩa? Ngọc chủ nhân, dựa vào tình trạng cơ thể bây giờ của người, căn bản là không được đụng vào, Cửu vương gia cũng ra mệnh lệnh rõ ràng là không cho phép người ăn nữa, là người tự mình đến phòng ăn trộm về."
Lúc đó nàng đang đến phòng ăn để dặn dò sư phó chuẩn bị bữa trưa, nào ngờ không gặp sư phó mà thấy người chủ mình hầu hạ giống như tên trộm đứng nép vào vách tường, ăn lấy ăn để bánh ngọt! Tú Hoa sợ đến muốn xỉu ngay tại chỗ, không nói một lời lập tức níu lấy chủ nhân giáo huấn một phen, sau đó sống chết cũng ráng kéo chủ nhân ra khỏi phòng ăn, bất luận chủ nhân có than khóc thế nào. Nhuận Ngọc xì một tiếng
"Tú Hoa, lúc đó trông ngươi rất là mắc cười a! Giống như một bà già!"
Mắc cười? Ánh mắt Tú Hoa lập tức đầy sát khí. Nhuận Ngọc nhất thời im bặt, không dám nói tiếp những lời vô nghĩa.
"Nên uống thuốc rồi." Tú Hoa đưa chén thuốc đã sớm nguội lạnh đến trước mặt nàng. Nàng bịt mũi tránh xa, trừng mắt nhìn Tú Hoa:
"Còn uống? Thuốc này đắng chết đi được! Ta không uống!" Từ khi nàng nhiễm phong hàn, mỗi ngày đều phải uống ba thang thuốc, nàng sắp chịu không nổi rồi. Tú Hoa không để ý tới vẻ mặt đau khổ của nàng, đem chén thuốc đặt trước mặt nàng đe dọa:
"Nếu như người không uống thuốc, Tú Hoa sẽ báo với Cửu vương, thỉnh Cửu vương phế bỏ (sa thải) người phụ trách việc làm bánh trong phủ."
"Không cần!" Nàng liền đoạt lấy chén thuốc, ừng ực uống hết. Hắc! Nàng muốn phun ra quá – Tú Hoa đúng là loại người tàn ác, không có bánh ngọt, nàng sao có thể sống qua kiếp này được đây?"
Chiêu này thật lợi hại! Tú Hoa chỉ cảm thấy chủ nhân không khác gì tiểu hài tử ba tuối. Ai! Ai kêu chủ nhân nàng yêu đường như mạng, nhiều lúc nàng hoài nghi đường có thật giống như tân la diệp hay không, có thế làm người khác trúng độc ghiền nó đến vậy? Nhuận Ngọc vỗ vỗ ngực, cho tới khi cái cảm giác ghê tởm đến buồn nôn nơi cổ họng tiêu tán đi mới nói:
"Ta mệt rồi, Tú Hoa, ngươi giúp ta đốt đèn đi!" Đáng ghét! Sau này nàng đi ngủ sớm chút là được, có khi còn thoát được kiếp "dược" tai trùng trùng. (ý nói có thể tránh khỏi uống thuốc mãi)
"Vậy người nghỉ ngơi đi! Tú Hoa giúp người sắp xếp thu dọn xong sẽ đi ra." Yên tâm giúp nàng hạ màn trướng xuống, hầu hạ Nhuận Ngọc lên giường nằm, sau đó phủ chăn, rồi nhanh nhẹn thu dọn chén đũa lui ra. Trước mắt Nhuận Ngọc vẫn ngủ ở phòng cũ của nàng, vẫn chưa dọn vào phòng tân hôn, vì Liễu Húc quá bận, có khi đêm khuya trở về sợ đánh thức nàng, nên vẫn trực tiếp nghỉ ngơi ở thư phòng của hắn. Tuy là nam chủ cũng không thường đến đây, nàng tự nhiên vẫn ở phòng cũ của mình, thỉnh thoảng hắn đến thăm nàng, sau đó lại vội đi. Đối với cuộc sống chung đụng thì ít mà xa cách thì nhiều này, nàng vẫn không quá để ý đến, dù sao thì nàng cũng thấy tự có phần vui vẻ – thiếu đi một người bạn, nàng chỉ cần tìm việc khác để làm là được. Nàng nằm suy nghĩ (được) một lát, có lẽ do tác dụng của thuốc, liền nhanh chóng chìm vào giấc ngủ, không biết qua bao lâu, nàng cảm thấy bên người có động tĩnh, mơ mơ hồ hồ mở mắt ra, thấy Liễu Húc đang thoát y hài, liền nhanh chóng leo lên giường. Hơi hơi nhích người qua một bên, còn buồn ngủ nói:
"Hôm nay sao lại rảnh đến đây?"
"Xử lý xong mọi việc thì trở về thôi." Bàn tay hắn xoa thân thể nàng, chầm chậm vuốt ve lên trên. Nàng có chút bừng tỉnh, nhìn đôi mắt xanh lục đầy dục vọng của hắn, lập tức xoay người, nén giận nói:
"Ai! Chàng nên tới sớm một chút, hiện tại ta rất buồn ngủ, chàng cũng nên ngoan ngoãn mà ngủ đi, được không?" Bây giờ nàng không có hứng thú bị "giày vò", chỉ muốn mau đi tìm Chu công chơi tiếp ván cờ lúc nãy.
"Bệnh của nàng có khá lên chút nào chưa?" Từ lúc hắn bắt đầu bộn rộn công việc, nàng liền bị bệnh nặng, nhẹ không ngừng, tuy rằng không có trở ngại gì, nhưng tình hình sức khỏe quá thật kém đi rất nhiều.
"Ân, ta uống thuốc rồi nên cũng đã đỡ hơn nhiều." Nàng gật gật đầu.
"Vậy là tốt rồi." Bàn tay to lớn của hắn trượt vào trong áo nàng xoa bóp, có trời biết hắn nhớ cảm xúc này đến mức nào – từ đêm thành thân tới nay, hắn mãi bận rộn việc triều chính, căn bản không có thời gian gặp nàng. Mặt nàng nhanh chóng ửng đỏ, cơ thể cũng bắt đầu nóng rực.
"Làm sao vậy? Việc triều đình không thuận lợi sao?" Hắn vừa cởi bỏ xiêm y vướng bận trên người nàng, vừa cười đáp:
"Sự tình cũng tiến triển tốt, nhưng tên tiểu hoàng đế kia lại không nghe lời, như vậy cũng không có trở ngại gì." Rất nhanh, cái yếm của nàng đã hoàn toàn lộ ra. Hắn khiến nàng hoàn toàn tỉnh ngủ, đôi tay bất giác ôm lấy eo hắn, bắt đầu đáp lại những khiêu khích của hắn, hắn phủ lên người nàng, sau trận mây mưa, nàng gối đầu lên khuỷu tay hắn.
"Liễu Húc, một người trong hoàng tộc có thế nạp bao nhiêu phi tần?" Nàng đùa nghịch với mái tóc dài của mình.
"Một phi mười thiếp, bất quá đến lúc này hoàng thượng không ra giới hạn." Hắn trả lời nhanh gọn (ngắn gọn) một tay vỗ về mặt nàng.
"Vậy ngoại trừ ta ra, còn có thể có thêm mười nữ nhân nhập môn à? Hắn kinh ngạc nhướng mày,
"Muốn nạp nhiều hay ít phi tử, quyền quyết định là thuộc về bổn vương, Nhuận Ngọc, nàng đang lo lắng sao?" Đáy mắt hắn tràn ngập vui mừng – Tính tình tiểu nữ nhân này trước từ đến giờ đều rất lặng lẽ, chẳng lẽ cũng để ý loại chuyện này sao?
"Lo lắng? Tại sao phải như thế? Nếu trời đã muốn mưa thì ta ...." Lời nói chỉ mới nói được một nửa, nàng nhìn sắc mặt của hắn, lập tức im bặt.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com