Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

11.

"vết thương may mắn không quá sâu, về sau chỉ cần uống thuốc đều đặn, tránh để nước dính vào và bôi thuốc mờ sẹo sau khi vết thương lành hẳn là được."

vị bác sĩ trẻ tuổi sau khi quấn vòng băng gạc cuối cùng trên cánh tay wonwoo, cô nhìn về phía mingyu ở phía sau lưng anh mà nói.

"omega nhà cậu đang mang thai mà vừa rồi lại mất máu khá nhiều, cậu nên bồi bổ một chút nhé. cậu ta ốm quá rồi, người ngoài nhìn vào chẳng ai biết là đang có em bé đâu."

dán nốt miếng băng keo y tế cố định nếp gấp của miếng băng gạc, vị bác sĩ ngắm nghía tứ phía xem đã chắc chắn chưa mới gật đầu tiễn người ra khỏi cửa. đến cuối cùng cũng không quên quở trách vị alpha không để tâm đến omega của mình vài câu.

"anh đói không, mình đi ăn chút gì nhé ?"

mingyu thắt dây an toàn, tiện thể nhìn sang phía bên cạnh xem người nọ đã cài dây vào chưa, rồi từ tốn hỏi.

wonwoo không trả lời, anh tựa lưng vào ghế im lặng như thể vẫn chưa hoàng hồn từ sự việc ban nãy.

"sao thế, anh còn đau ở chỗ nào sao ?"

anh lắc đầu, quay sang nhìn thẳng vào mắt cậu.

"em mới là người cứ khiến anh lo lắng mãi."

dường như vẫn chưa hiểu được chuyện gì đang xảy ra, đôi mắt ngơ ngác của mingyu khiến anh muốn buộc miệng nói ra hết mấy lời dồn nén trong lòng bấy lâu nay.

muốn hỏi rằng vì sao đến tận bây giờ mới chịu về tìm anh, muốn hỏi cậu rằng có biết mấy tháng trời chẳng hôm nào mà lòng anh yên ổn.

nhưng nghĩ rồi lại nghĩ thêm một lần nữa, vẫn là chẳng dám thỏ thẻ điều gì cho người ngồi cạnh bên.

"anh đói, nhưng không ăn ở ngoài được không ?"

cậu biết rõ wonwoo có chuyện muốn nói với mình, nhưng nhìn dáng vẻ chưa sẵn sàng ấy cậu cũng chẳng nỡ ép anh nói ra làm gì. mingyu khởi động xe, mỉm cười dịu dàng với anh.

"vậy mình về nhà nhé, em nấu bữa tối cho anh."

suốt dọc đường chỉ còn lại mỗi tiếng hít thở nhè nhẹ của wonwoo. trải qua một ngày đầy biến động như vậy nên anh cũng chẳng còn sức lực để tỉnh táo cùng mingyu trò chuyện trên đường về, đành tựa lưng vào ghế mà ngủ say sưa.

gọng kính bạc chễm chệ nằm im trên sóng mũi, đôi môi mỏng có lúc mím lại như thể đang thì thầm điều gì chẳng muốn ai nghe. mingyu cứ chạy được một đoạn ngắn lại quay sang nhìn mèo nhỏ một lần, vì thế mà đoạn đường về nhà hôm nay bỗng dài hơn gấp bội.

"wonwoo à đến nhà rồi, vào trong lại ngủ tiếp."

đỗ xe vào hầm, mingyu mở cửa phía phó lái rồi tựa người vào ghế, nhẹ nhàng gọi wonwoo dậy. nhưng có lẽ mèo con ngủ sâu quá nên chẳng nghe thấy cậu gọi, hàng mi vẫn nhắm nghiền chẳng chút để ý đến sự hiện diện của ai kia.

bộ dạng ngoan ngoãn này của anh khiến mingyu chẳng thể khống chế mình mà rón rén thả vài nụ hôn lên đôi mắt mải mê ngủ ấy, cuối cùng vẫn là tự mình bế người vào bên trong.

cẩn thận đặt mèo nhỏ lên giường, kéo cả tấm chăn trùm đến tận cổ cho anh, mingyu chỉnh điều hoà rồi đóng hờ cửa phòng đi xuống bếp.

cậu đứng giữa gian bếp rộng lớn một hồi lâu mà vẫn chưa biết phải nấu món gì. một đống câu hỏi cứ chen nhau giành chỗ trong đầu mingyu. nào là omega đang mang thai thì nên chọn món nào để tốt cho sức khoẻ ? nào là người vừa mất máu quá nhiều thì chọn loại thực phẩm nào để bổ sung thêm chất đây ?

nhìn đồng hồ đã gần mười giờ đêm, mingyu cũng tự biết điều mà chẳng gọi điện thoại đến nhà bác sĩ hong nhờ người nọ tư vấn. chỉ sợ giờ này mà làm phiền gia đình kia thì kiểu gì ngày mai tên họ lee cũng lải nhải bên tai mình đến đêm muộn.

sau khi nghiên cứu hơn mười trang web cuối cùng mingyu cũng bắt tay vào làm một nồi cháo thịt bò cùng canh củ cải trắng nấu với sườn non. may sao nguyên liệu trong nhà vẫn còn đủ, có lẽ dì park chỉ mới đi chợ lúc ban trưa.

mingyu rửa sạch lát thịt bỏ đỏ tươi rồi thuần thục băm thành từng miếng nhỏ, ướp với chút tỏi và gừng băm nhuyễn rồi lại quay sang vo gạo nấu cháo. thịt bò sau khi xào sơ qua được cho vào nồi cháo, trong lúc hầm thêm một chút để chín hẳn thì cậu tiếp tục hì hục với món canh.

khi mọi thứ gần như đã hoàn tất, cậu múc cháo cùng canh bày lên bàn ăn định bụng đi gọi wonwoo dậy. nhưng vừa đặt bát cháo nóng hổi lên bàn thì người nọ đã bất ngờ đứng trước mặt từ lâu. khi nãy vào nhà là cậu bế anh vào, thế nên bây giờ mèo nhỏ ngơ ngác cùng đôi chân trần cứ thế mà đứng nhìn mingyu.

thở dài một hơi trong lòng, cậu nhanh chóng đi lấy cho anh đôi dép mang trong nhà rồi quỳ xuống bên cạnh xỏ vào chân wonwoo. dường như anh vẫn chưa tỉnh ngủ, để mặc cho mingyu bận bịu quay quanh mình còn anh thì đứng im như tượng.

"sao còn đứng đó, anh mau ăn kẻo nguội."

cậu nắm tay kéo anh ra khỏi cơn mê ngủ, kéo ghế để wonwoo ngồi vào rồi đẩy bát cháo sang chỗ anh.

"anh cứ ăn càng nhiều càng tốt, ăn không hết thì cứ để đó em ăn cho, nếu no quá rồi thì không cần phải ép mình đâu."

mingyu dúi vào tay anh chiếc thìa, rồi kéo tiếp một món khác sang.

"còn đây là canh củ cải trắng em hầm chung với sườn non, anh cũng ăn món này một chút cho ấm bụng nhé."

"em không biết phải nấu món gì cho đúng, nếu hai món này không hợp khẩu vị thì nói em nấu món khác cho anh."

mingyu cứ luyên thuyên không ngớt, mãi cho đến khi wonwoo cho thìa cháo đầu tiên vào miệng cậu mới im bặt mà theo dõi từng cử động của anh. vẻ mặt lo lắng lúc này còn hơn mấy khi cậu đi đàm phán hợp đồng cùng đối tác khác.

"ngon không anh ?"

wonwoo gật đầu, tiếp tục cho thêm một thìa khác vào miệng. nói thật từ sáng đến giờ anh cũng chưa ăn gì, không phải vì hôm nay nhiều chuyện ập đến khiến anh quên cả ăn uống. thật ra là vì từ lúc có bé con đến giờ lúc nào anh cũng bận bịu với công việc mà quên cả ăn. đến lúc thấy đói toàn là khi tối muộn, wonwoo thường chọn đại món gì đó cho vào bụng rồi thôi, cũng vì thế mà anh gầy đến vậy.

thường ngày anh cũng chẳng có cảm giác thèm ăn cho lắm, nhưng bát cháo mingyu nấu cho anh lại ngon đến lạ, cứ hết thìa này lại đến thìa khác liên tục cho vào miệng đến khi vơi gần nửa wonwoo mới giật mình nhận ra người bên cạnh mình nãy giờ chưa ăn gì.

"em không ăn à ?"

mingyu lắc đầu, ý bảo anh cứ ăn tiếp đi nhưng wonwoo lại đưa một thìa cháo đến trước mặt cậu. anh có chút ngại với hành động này của mình, rồi thìa cháo cứ lơ lửng giữa không trung mà chưa có ai chịu nhận nó khiến wonwoo muốn rụt tay về. anh cho rằng có lẽ mingyu không muốn dùng chung thìa với mình, nhưng thìa cháo vừa nhích về một xíu liền có một gương mặt quen thuộc tiến đến gần rồi cuối xuống đem hết cháo cho vào miệng.

"em nấu cũng không tệ nhỉ ?"

mingyu vừa gật gù vừa tắm tắc khen tay nghề của mình, mặc cho wonwoo dần đỏ mặc vì phát giác ra việc hai người bọn họ dùng chung một chiếc thìa để ăn.

"anh ăn không nổi nữa đâu, no rồi."

anh đẩy bát cháo về phía cậu, chén canh chỉ còn lại mấy miếng sườn non cũng được đẩy sang. mingyu chẳng chút do dự mà ăn nốt chỗ còn lại, sau đấy chủ động rửa bát rồi lau dọn bàn ăn.

"anh ăn bánh ngọt không ?"

cậu đứng trước cửa tủ lạnh, nhìn về phía wonwoo đang ngồi.

anh lắc đầu, nói mình đã no căng bụng, để ngày mai rồi ăn.

"vậy đi ngủ thôi anh, cũng trễ rồi."

bầu không khi đột nhiên có chút lúng túng, khi mingyu nói ra câu này cậu cũng chẳng dám nhìn thẳng vào mắt wonwoo. nói cũng phải, vì cậu chẳng thể nào để anh ngủ một mình ở phòng dành cho khách, nhưng muốn ngỏ lời để anh ngủ chung phòng với mình thì cũng không xong.

"anh-anh ngủ ở phòng khách cũng được."

wonwoo nói rồi chuồn đi mất, nhưng vừa lướt ngang qua người mingyu liền bị cậu giữ lại, bắt anh phải đứng đối diện mình.

"sao lại làm như thế được, có phòng ngủ không ngủ lại chạy đi ngủ ở phòng khách."

"anh cứ dùng chung phòng với em đi có sao đâu, anh biết rõ giường của em rộng thế nào mà."

tên này cứ thích giở trò không đứng đắn để trêu chọc mèo nhỏ, hại người ta đỏ bừng cả hai tai.

vì wonwoo đến nhà cậu là chuyện đột xuất nên anh cũng chẳng chuẩn bị đồ ngủ cho mình, đành phải mượn tạm đồ của mingyu. dáng người của cậu cao lớn hơn anh một chút nên khi bận vào rất thoải mái, chất vải đắt tiền đồng thời tạo nên cảm giác mềm mại vô cùng dễ chịu.

lúc mingyu tắm xong đã thấy anh nằm đắp chăn xoay lưng về phía mình. cậu rón rén thả mình trên giường rồi tắt đèn phòng đi, chỉ chừa lại ánh đèn ngủ nhè nhẹ nơi góc bàn.

nằm một hồi nhưng chẳng làm thế nào để vào giấc ngủ, cậu trở mình nhìn tấm lưng của wonwoo. so với anh cậu lại có nhiều trăn trở hơn thảy, biết bao nhiêu thắc mắc chực chờ nơi khoé môi chưa kịp thốt thành lời. nhưng có lẽ thời điểm này vẫn chưa thích hợp, cậu nghĩ bản thân mình trước hết vẫn nên chăm sóc cho anh cùng bé con thật tốt để bù đắp vào khoảng thời gian thiếu sót trước kia, chuyện sau này cứ để đúng lúc cả hai sẽ tự biết nói cho nhau nghe là được.

"wonwoo, anh ngủ chưa ?"

wonwoo xoay người nằm đối mặt với cậu, bởi vì ai đó cứ nhìn chằm chằm vào gáy của mình nên dường như có một áp lực vô hình làm anh cũng không thể chợp mắt.

"vết thương còn đau không anh, anh khó ngủ à ?"

"không có, chắc tại khi nãy ngủ nhiều quá nên bây giờ vẫn chưa ngủ được."

anh trả lời, mượn ánh đèn ngủ mà trộm ngắm gương mặt kia.

"ngày mai em có phải đi làm không ?"

"có chứ, phải đi làm mới có tiền nuôi bé con được."

mingyu trả lời, dù ánh đèn chỉ lờ mờ sáng nhưng anh cũng thấy dõ nét dịu dàng trong đôi mắt của cậu.

"vậy thì ngủ sớm đi chứ."

"em ngủ không được."

đột nhiên giọng nói của cậu lại xen chút tủi thân.

"sao thế ?"

"cho em ôm bé con ngủ cùng được không, chỉ có mỗi mình anh được ôm bé thì bất công quá đi."

miệng thì nói là bất công thế thôi, chứ lòng thì lại muốn ôm ba của bé con thì có.

wonwoo không trả lời, sự im lặng của anh thay cho câu đồng ý vì ngại mà chẳng dám nói ra.

mingyu như nhặt được túi vàng mà hớn hở nhích người về phía anh, dùng tay kéo wonwoo ôm trọn vào lòng. chóp mũi cậu đặt nơi mái tóc của wonwoo, hương hồng trắng quen thuộc nhởn nhơ nơi cánh mũi như loại thuốc an thần đưa cậu chìm vào giấc ngủ.

và cũng đã lâu lắm rồi wonwoo mới trải qua một giấc ngủ bình yên như thế này, chăn êm đệm ấm, lại được có người ôm trong tay.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com