Hoon
Hạnh phúc luôn là ngôn từ xa xỉ đối với một số người. Và nó cũng là điều khiến cho nhiều người ngộ nhận nhất.
Giống như T/b, tưởng chừng như đó là một thứ dễ với lấy. Nhưng rõ ràng, nó là một thứ khó với lấy.
Là một cô bé vui vẻ, dễ thương và xinh đẹp, t/b không nghĩ rằng mình vẫn đang sống trong sự bề bộn của cuộc sống.
Ba mẹ ly hôn khi cô còn đang trong độ tuổi non nớt.
Mẹ lập gia đình mới và bỏ cô đi khi cô còn đang trong độ tuổi cần được tình yêu thương và dẫn dắt nhất.
Và đến khi t/b đã là người trưởng thành, người bà đã nuôi nấng cô suốt quãng thời gian qua thì ...đã ra đi.
Suốt quãng đường t/b luôn là người cô đơn, không có người thân, không có bạn bè, chẳng có tình yêu thương cũng chẳng có người yêu thương. Lủi thủi một mình trong cuộc sống dần trở thành thói quen thường ngày mỗi khi cô thức giấc để bắt đầu ngày mới.
Hôm nay, là ngày quan trọng nhất, là ngày đại sự của đời người - hôn lễ.
Để trả hết số tiền nợ cho bố, cô phải đồng ý gả vào một gia đình hào môn, giàu có.
Phụ nữ ai cũng mong mỏi sớm được khoác trên mình chiếc váy cưới trắng muốt, lộng lẫy. Trên tay đeo chiếc nhẫn kim cương sáng chói. Đầu đội vương miện và khăn trùm cùng sánh vai bên tình yêu cả đời của mình.
T/b hôm nay cũng là cô dâu, cũng là người lộng lẫy nhất, là người đẹp nhất. So với những cô dâu bình thường, cô bây giờ lẽ ra phải là người hạnh phúc hơn gấp bội.
Hôn lễ long trọng nhất dành cho cô, nhưng... nhìn vào trong gương, cô có còn là chính mình không?
Không có tự do, không có mơ ước. Sớm muộn t/b cũng đã định số phận là một con chim trắng nhỏ bé bị nhốt trong lồng vàng để người khác giam giữ, kìm nén.
Bước lên lễ đường, bố t/b luôn nghĩ rằng, cô có được hôn lễ như vậy là nhờ ông. Nhưng ông không thể nghĩ rằng, chính ông ấy lại là người đem t/b vào một chiếc lồng khác to lớn hơn.
Người đàn ông sau hôm nay sẽ trở thành chồng của cô đang lấp ló đằng sau tầm màn mỏng dần được kéo ra.
Bóng lưng cao lớn, âu phục lịch lãm, khuôn mặt anh tuấn hiện ra sau khi anh quay mặt lại. Hình bóng ấy cũng đâu khác gì những chàng trai ngôn tình chứ, nhưng sao cô không vui?
Bước lại gần anh, đặt bàn tay mềm mại trắng muốt lên bàn tay to lớn và thô ráp của người đàn ông ấy, cảm xúc của t/b bây giờ chính bản thân còn không rõ. Không biết là vì mọi chuyện xảy ra khiến cô không còn chút sức lực phản kháng hay do khung cảnh bây giờ giống như một liều thuốc mê.
Người đàn ông cao lớn ấy kéo cô gần sát lại người anh. T/b ngã vào khuôn ngực vạm vỡ ấy. Nắm tay cô đặt lên ngực mình, anh cúi nhẹ xuống nói. "Chào em." Anh nhếch mép mỉm cười thỏa mãn.
T/b khá sửng sốt. Nhìn thẳng vào đôi mắt đen sâu thẳm ấy như chứa đựng cả thế giới. Sao anh ta lại có phần đáng sợ đến vậy?
Mải nghĩ mà t/b không biết rằng hai môi đã bị khóa chặt bởi anh. Nụ hôn mềm mại, dễ chịu không mang phần độc chiếm, mãnh liệt.
Lợi dụng lúc cô không để ý, anh từ từ biến hóa nụ hôn ấy. Len lỏi vào trong khoang miệng của cô mà thưởng thức, giống như lần đầu trải nghiệm một món ăn hấp dẫn.
T/b thất thần. Cô sẽ mãi mãi thất thần như vậy cả đời, cô tự nhủ. Bởi vì bây giờ còn gì có thể cứu vãn sự tổn thương của cô. Mặc kệ hôn lễ này có hoàn hảo ra sao, mặc kệ anh ta có hoàn hảo ra sao, cô cũng sẽ mặc kệ tất cả.
Nền nhạc vang lên du dương như dẫn con người vào một viễn cảnh tươi đẹp, vô lo vô nghĩ, chỉ hưởng thụ cái khoảnh khắc ấy. Giống như leo lên thiên đường và gặp được vị thần toàn năng.
Trên sân khấu bây giờ là đôi nam thanh nữ tú không khỏi khiến cho khán giả bên dưới vỗ tay nhiệt liệt.
Khách mời đến rất nhiều. Dường như là đến từ khắp năm châu bốn bể. Ai nấy cũng phải trầm trồ thốt lên vì sự xa hoa và đầy đủ của đám cưới này. Cũng có những người hâm mộ, nhiệt tình chúc mừng như từ trước họ chưa từng nói một lời chúc mừng nào thật lòng đến vậy. Cũng có những người ghen tị, luôn miệng sẽ nói hai người không đủ hợp nhau, không thể tiếp tục. Nhưng rồi ai nấy cũng đều có một suy nghĩ chung về tình yêu đẹp đẽ này mà lại không nghĩ rằng đây chỉ là một cuộc hôn nhân đổi lấy tiền tài và danh vọng.
"Tôi có thể mời em nhảy chứ"
T/b gật đầu.
Anh không nói gì, chỉ nhẹ nhàng mỉm cười.
Hai người lại cùng nhau nhảy nhịp nhàng trên nền nhạc ngọt ngào cũng với những ánh đèn chùm rọi sáng như ngàn vạn vì sao đêm, lấp lánh...lấp lánh...
Khung cảnh trở nên thơ mộng, huyền ảo. Làm con người trầm luân vào hàng vạn cảm xúc tươi đẹp. Như vào đêm tân hôn ấy, anh dẫn cô vào trầm luân của cảm xúc thăng hoa tột đỉnh pha lẫn một chút ê trề, tuyệt vọng của nhiều sự bất ngờ cô phải trải qua.
_________________
Mọi thứ đến lại đột ngột như thế, kết thúc cũng chẳng phải là quá dài mà như một câu chuyện tình ngắn ngủi.
Anh hắc ám là thế. Nhưng lại chưa từng mắng đánh cô. Sống trong sự đầy đủ, tiền bạc không thiếu. Căn biệt thự 'có thể' gọi là nhà ấy lại lộng lẫy, cao lớn như một tòa thành cổ tích. Vật chất không thiếu, danh vọng cũng không. Được gả vào một gia đình quyền quý, tất nhiên cô cũng đã lên chức phu nhân rồi. Mọi thứ khiến cuộc sống của t/b lại giống một nữ hoàng hơn là một cô gái trải qua nhiều biến cố cuộc đời.
Anh cho cô mọi thứ, cô cho anh mọi thứ, kể cả trái tim này...
T/b chẳng hề biết loại cảm xúc này nó đến khi nào. Chỉ biết cô cứ mãi đâm đầu lún sâu, đắm chìm.
T/b cũng không nghĩ rằng chuyện này sẽ xảy ra đối với hai người xa lạ, chỉ chợt gặp nhau qua một cuộc hôn nhân trao đổi. Sau đó lại đường ai nấy đi và chỉ gặp nhau vài lần.
Cô và anh không quan tâm nhau. Cũng chẳng nói chuyện với nhau. Mỗi đêm anh đi về đều thoang thoảng thấy mùi nước hoa phụ nữ. Còn cô vẫn cứ như con mèo nhỏ nằm ngủ trên giường dần dần biết khóc vì đau khổ, nhưng vẫn chỉ là mình cô ngồi khóc. Bởi vì người cô khóc là anh, sao anh có thể hiểu?
Và rồi hôm ấy cũng như bao hôm khác, anh lại quay về nhà với mùi nước hoa nồng đậm vào giữa buổi đêm lạnh giá.
Tắm xong xuôi, ngả lưng xuống chiếc giường mềm mại bên cạnh là người con gái ấy đang ngủ say. Anh chợt ngắm nhìn, nhìn mãi cô mèo nhỏ ngoan ngoãn ấy. Tự hỏi, sao cô chẳng phản ứng gì vậy?
Bất giấc chạm tay vào một mảng nước ướt trên ga giường, anh mới biết được, thì ra cô khóc. Khẳng định rằng cô đã ngủ say, anh mới dơ bàn tay lên vuốt tóc cô.
"Bé con, sao em lại khóc? Em có yêu anh không? Anh còn rất nhiều điều muốn nói cho em."
"Em là một đứa trẻ hiền lành, thân thiện và vui vẻ. Là đứa trẻ luôn luôn bám lấy anh không rời."
"Chắc có lẽ em chẳng nhớ gì cả nhưng anh lại rất rõ."
"Ngày ấy thật u ám. Anh cũng đã rất sốc khi nghe tin em bị ung thư. Anh biết em sẽ không thể ở bên anh trọn đời. Nên đã cố gắng chiếm lấy em bằng được."
"Nhưng anh đã sai. Có thể em đang nghĩ rằng mình là một con thú nhỏ bị nhốt trong lồng. Anh lại nghĩ ra điều đó quá muộn."
"Anh muốn em có một cuộc sống tốt hơn, một cuộc sống có thể khiến em toàn tâm toàn ý đổi đời. Anh nghĩ mình đã cho em mọi thứ nhưng bây giờ, anh nghĩ em cần có tự do."
"Anh muốn để em khám phá khắp nơi, để em tự do bay nhảy và quên lãng anh đi. Nhưng anh không đủ can đảm nói chia tay. Anh không muốn em vì lời chia tay mà lại mất đi niềm tin vào hạnh phúc."
"Vậy nên trước khi trở về, anh đều nghĩ đến chuyện sẽ không về nhà nhưng anh dần cảm thấy, họ không bằng em, anh không thể tiếp tục mà phải về để nhìn thấy em, nhìn thấy người mà anh thực sự yêu."
"T/b, anh không nghĩ sẽ làm em tổn thương đến như vậy, cũng không nghĩ đến chuyện em sẽ khóc vì anh, lại càng không nghĩ đến chuyện em sẽ yêu anh."
"Nhưng anh đã thực sự yêu em, yêu em rất nhiều."
"Yêu em, muốn bảo vệ em, che chở em. Anh muốn trở thành một bức tường sắt đá bảo vệ em khỏi những nỗi sợ bên ngoài."
"Có thể nếu như anh đoán đúng là em yêu anh. Nhưng cũng có thể anh đoán sai, là em đã yêu ai khác. Thì anh vẫn không hối hận khi yêu em. Và cuối cùng, hãy để anh yêu em, quên anh đi..."
Một giọt nước mắt lăn xuống bên gối, anh đâu có thấy.
Thì ra anh là người đã giúp cô khi bà cô mất. Anh lại là người cô nhớ kỹ như vậy.
Cô yêu anh, yêu anh nhiều như thế nào anh đâu hề biết. Cô đau lòng như thế nào anh cũng đâu hề biết.
Đúng vậy, hãy cứ như anh nói, nên quên anh đi, cô sẽ cho anh toại nguyện!
Sáng hôm sau, từ phòng phẫu thuật đi ra là khuôn mặt đầy tiếc nuối của bác sĩ.
Ông không nói gì, cầm một tập tài liệu đưa cho anh.
Anh từ từ lật ra, là con, anh đã sắp được làm bố rồi!
Một tờ giấy chỉ ghi ba chữ "Em yêu anh, Hoon."
Và tờ cuối cùng, "Bệnh nhân đã tử vong."
Ngồi thụp xuống đất, anh chỉ khóc, khóc mãi, là anh không tốt, là anh để cho cô phải tự tử. Đều là do anh...
"Hãy sống thật tốt, trên thiên đường..."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com