2. Flashback
Tôi không thể tin được. Tôi đã gặp lại cô ấy sau một quãng thời gian dài. Irene Bae, người phụ nữ lăng nhăng ấy. Tôi vẫn nhớ tất cả những điều cô ấy làm với tôi, những điều cô ấy nói. Tất cả vẫn in sâu trong tâm trí tôi.
Cô ấy... là lý do tại sao tôi luôn có những khoảng thời gian khó khăn để vật lộn với trái tim mình.
Flashback
Tôi đang thong thả đi bộ đến trường đại học, đôi mắt dán vào chiếc điện thoại cầm trên tay để đọc tin nhắc của cô bạn tôi bảo rằng cô ấy không thể đi học ngày hôm nay. Hoàn toàn không để ý mình đang đi hướng nào, tôi va phải người nào đó nhưng rất may là không có ai bị ngã.
"Tôi xin-"
Tôi đang định xin lỗi thì ngay lập tức dừng lại khi nhận ra đó là ai. Đó là người nổi tiếng nhất, Nữ hoàng trường đại học. Irene, Irene Bae. Cô ấy nổi tiếng với vẻ ngoài xinh đẹp, tính tình quảng giao và bộ não thông minh của mình. Tất cả mọi người đều ngưỡng mộ Irene, bao gồm những giảng viên... và cả tôi.
Nhưng tôi hiểu rõ vị trí của mình là ở đâu, tôi không là gì để so sánh với cô ấy. Irene còn hơn cả định nghĩ của sự hoàn hảo.
"Oh. Là em. Shon mọt sách." cô ấy nói và cười vui vẻ. Tôi trông không giống mọt sách. Tôi mặc quần áo hợp thời trang, tôi cũng không đeo kính. Chỉ là tôi dành mọi thời gian của mình vào việc đọc thêm sách, và tôi không thật sự thích trò chuyện nhiều với ai khác ngoại trừ bạn tôi, Lisa.
"Tôi xin lỗi vì đã va phải unnie." Tôi nói xin lỗi trước khi nhìn xuống đất và chỉ muốn rời đi luôn.
"Ôi không. Tôi không chấp nhận lời xin lỗi của em, Shon." cô ấy nói khi ngăn tôi rời đi.
Tôi có thể cảm nhận được ánh mắt của mọi người đang đổ dồn phụ nữ bình thường. Cô ấy được gọi là một trong những nữ hoàng giàu có nhất của trường đại học.
Khi đến nơi, vài người bạn học chào đón chúng tôi, và Lisa, một người khá nổi tiếng nhanh chóng thu hút sự chú ý của họ.
"Shon, hai em đến rồi, tôi rất vui đấy."
Và yeah, Irene tiến về phía em ấy.
"Em không muốn bỏ lỡ bữa tiệc này đâu." Lisa trả lời.
Một điều mà tôi để ý thấy là, đôi mắt của Irene đặt vào cánh tay của Lisa đang quàng trên vai tôi.
"Tận hưởng bữa tiệc đi nào", Irene mỉm cười nhưng tận sâu tôi biết rằng nó chỉ là một nụ cười gượng của cô ấy.
"Oh, chắc chắn là chúng em sẽ như thế rồi." Lisa nói và kéo tôi đi theo cậu ấy.
Lisa đưa tôi đến chỗ thức ăn được phục vụ và để tôi ngồi ở chiếc ghế gỗ cổ điển.
"Mình muốn ra nhảy, cậu có muốn tham gia không?" cậu ấy hỏi tôi.
Tôi nhìn đám đông ở giữa căn phòng.
"No. Mình ở đây là được rồi." tôi trả lời.
"Tự nhiên đi nhé. Mình sẽ nhảy một chút, ok? Mình sẽ không đi đâu cả mà chỉ ở kia thôi. Đến tìm mình nếu có chuyện gì xảy ra, được không?"
Đó là lý do tại sao tôi luôn muốn giữ Lisa làm bạn của mình. Cậu ấy sẽ luôn chăm sóc tôi bất kể ở nơi đâu. Và tôi luôn có thể dựa vào cậu ấy.
"Vui vẻ nhé Lisa." tôi đáp trước khi cậu ấy rời đi.
Buổi party cũng không phải là quá tệ. Ít nhất, có rất nhiều khuôn mặt quen thuộc ở đây. Điều đó khá hơn khi chỉ toàn là những người lạ.
"Cuối cùng em cũng đã ở một mình." Tôi thoáng giật mình khi Irene bỗng nhiên từ đâu xuất hiện.
"Ch-chờ đã."
"Im lặng và đi theo tôi nào Shon."
Cô ấy thậm chí còn không nghe lời phản đối của tôi mà chỉ kéo tôi đến nơi nào đó tôi không biết mà chỉ kịp nhận ra khi cả hai cùng tiến vào một căn phòng.
Tôi nuốt xuống khi Irene khoá cửa lại và đẩy tôi xuống chiếc giường.
"C-chị muốn gì ở tôi?" tôi hỏi. Tôi đang sợ hãi, thật sự là thế. Và tim tôi lai đang chạy đua loạn nhịp.
"Chỉ một chút không gian riêng với em thôi, tôi có thể chứ?" Irene tách hai chân ra đứng trước mặt rồi ngồi lên đùi tôi. Oh shit, làm ơn đừng. Đừng cho cô ấy biết rằng tôi-
"Nhìn lên đây" cô ấy nâng cằm tôi lên khi tôi cứ cúi mặt xuống. Không phải tôi đang nhìn ngắm cơ thể cô ấy hay gì cả, tôi chỉ sợ cô ấy biết được bí mật "to bự" của tôi ở dưới kia.
Tôi trở nên im lặng khi không kiểm soát được nhịp tim mình. Irene giữ lấy vai tôi thật chặt trong khi tôi cố thoát khỏi cô ấy.
"Đừng cử động, Shon" cô ấy bảo. Lúc tôi định mở miệng ra để nói, Irene đột ngột là điều khiến tôi phát điên. Cô ấy nhấn bờ môi mình lên môi tôi.
Tôi cố thoát ra nhưng chỉ làm cho cô ấy hôn tôi thêm cuồng nhiệt hơn.
"Wendy Shon!" cô ấy gọi tên tôi với tông giọng nghiêm túc và có phần đáng sợ.
"Vâ-vâng?" tôi nói trong khi đang lắp bắp.
"Tôi bảo là đừng cử động" Irene nghiêm túc nói.
Vì thế lúc cô ấy tiến đến gần hơn để hôn tôi lần nữa, tôi chỉ nhắm hai mắt thật chặt và để mặc cô ấy làm những gì cô ấy muốn. Tôi lặng lẽ cầu nguyện rằng trái tim sẽ không đình công bởi nhịp đập của nó đang vượt quá giới hạn cho phép.
"Đây là món quà sinh nhật tuyệt vời nhất từ trước đến giờ" cô ấy lẩm bẩm trong khi vuốt ve môi tôi và mỉm cười mãn nguyện.
Irene rời khỏi người tôi và sửa lại váy của mình, ném cho tôi một nụ cười trước khi mở khoá cánh cửa.
"Cảm ơn vì nụ hôn. Tôi thật sự rất thích đôi môi của em." cô ấy cười khúc khích trước khi rời đi, bỏ lại tôi vẫn đang bất động.
Kể từ nụ hôn đầu tiên đó, Irene trở nên mạnh dạn hơn trong việc tiếp cận tôi mọi lúc mọi nơi. Cô ấy còn rất hay động chạm thân thể đến nỗi tôi không còn đếm được đấy là lần thứ bao nhiêu nữa rồi.
Nhưng tôi cứ luôn đẩy cô ấy ra xa. Tôi tránh mặt cô ấy. Tôi phớt lờ cô ấy. Đến nỗi cô ấy phải nổi giận với tôi.
Không phải là tôi ghét cô ấy hay gì khác. Chỉ là, cô ấy gây ra một tác động lớn đến trái tim của tôi. Tôi không thể chịu đựng được những cảm xúc vượt ngưỡng bình thường vì những điều cô ấy làm. Tôi phát điên lên vì những cảm xúc mình dành cho cô ấy. Tất cả chúng, quá lớn để tôi có thể kiểm soát được. Đấy là lý do vì sao tôi né tránh cô ấy.
End of flashback.
Tôi biết điều này nghe có vẻ thật ngại, nhưng... tôi thích cô ấy. Tôi rất thích cô ấy, thật sự. Nhưng cô ấy vượt xa ngoài tầm với của tôi. Cô ấy là hình mẫu của mọi người, quá nóng bỏng đối với bất cứ ai, quá quyến rũ trong mắt tôi, và quá lộng lẫy.
Tôi thậm chí còn không dám tưởng tượng mình khi ở bên cô ấy. Cô ấy có thể có được bất cứ ai chỉ trong một nháy mắt.
Thế nên khi cô ấy thổ lộ nhân ngày tốt nghiệp của tôi, tôi đã rất lo sợ. Tôi lo sợ vì mọi điều, vì những cảm xúc của tôi, vì trái tim tôi, vì những khả năng khác có thể xảy ra bất cứ lúc nào.
Tôi là một kẻ nhát gan, tôi thừa nhận, bởi vì tôi đã bỏ lại thành phố ấy để lẩn trốn cô ấy. Bốn năm, tôi rời đi bốn năm. Và bây giờ tôi đã có cho riêng mình một người bạn gái, người mà họ hàng tôi giới thiệu, tôi nghĩ... những cảm xúc mãnh liệt tôi có dành cho Irene cuối cùng cũng đã ngủ yên.
Nhưng tôi đã lầm, khi tôi vô tình gặp lại cô ấy. Những cảm xúc đó lại thức giấc. Và tôi vẫn không thể nào điều khiển được bản thân và những gì trong trái tim mình. Irene vẫn cứ khiến tôi phải tan chảy. Tôi chỉ hi vọng rằng, tôi có thể gánh chịu được những khó khăn mà mình phải đối mặt vì tôi cảm nhận được, cô ấy sẽ không để cho tôi được yên bình.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com