Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 3 : ÉP GẦN ĐẾN








"Cậu còn muốn làm ở chỗ này không vậy?"" Các nhân viên phục vụ đứng xếp hàng trong hành lang, tiếng quản đốc chửi rủa vang lên trên đỉnh đầu Trình Diệp Xuyên: ""Không muốn làm thì cút ngay cho tôi!""

Một chồng giấy đập thẳng vào mặt Trình Diệp Xuyên: ""Tự cậu nhìn đi, từ lúc khách đặt hàng đến lúc đưa hàng mất mười phút, cậu là đi quỳ hay bò tới?""

Tóc mái Trình Diệp Xuyên được vén lên, xốc xếch ở trên mặt, cậu mím môi ngọ nguậy hồi lâu, cuối cùng vẫn chỉ nói ra ba chữ ""Thật xin lỗi"".

""Nếu như hôm nay cậu bị khách khiếu nại thì ngay cả cơ hội nói ra ba chữ đó cũng không có."" Quản đốc hung tợn mắng: ""Hoặc là phạt nửa tháng tiền lương, hoặc là bây giờ cút đi ngay.""

Cút đi ngay là mấy từ uy hϊếp quản đốc thích dùng nhất, cũng là điểm yếu chí mạng của Trình Diệp Xuyên.

Bởi vì cậu rất khó tìm được một công việc khác có phần tiền lương như vậy, còn cho phép cậu mười giờ đêm mới tới làm việc.

Vì kiếm tiền, cậu sắp xếp liền mạch cho mình ba công việc, trừ mấy tiếng ban ngày để ngủ ra thì một giây đều bận bịu chạy đôn chạy đáo.

Trình Diệp Xuyên nắm chặt ống quần áo bên cạnh, như muốn nói ra hai chữ ""Nghỉ việc"".

Nếu Cảnh Hoàn đã tìm được cậu thì chắc chắn sẽ không cho cậu bình an vô sự ở lại nơi này, rời đi cũng chỉ là vấn đề thời gian.

Nhưng nghĩ đến ngày phát tiền lương cuối tháng chỉ còn cách hai ngày, cuối cùng Trình Diệp Xuyên vẫn cúi thấp đầu xuống đất, nhỏ giọng nói: ""Tôi biết lỗi rồi, nguyện ý chấp nhận xử lý.""

Bộ dạng quả cà mềm này càng kí©h thí©ɧ tinh thần của quản đốc, gã khinh miệt vỗ tay một cái, hét lên: ""Được rồi, hôm nay tất cả mọi người đều được tan việc trước giờ. Tất cả những phòng riêng tầng này đều do Trình Diệp Xuyên quét dọn.""

Những người phục vụ đứng xếp hàng cạnh nhau phát ra tiếng thở dài, nhưng cũng không có người đứng ra nói chuyện thay mặt Trình Diệp Xuyên.

Bọn họ đều biết quản đốc không thích Trình Diệp Xuyên, lý do rất đơn giản, cậu không biết nịnh hót, cũng không hiểu cách nịnh hót, mỗi ngày đều treo một bộ mặt nặng nề nhăn nhó, là người khiến người ta vừa nhìn liền cảm thấy không vừa mắt.

Mọi người mắt lớn trừng mắt nhỏ, không hẹn mà cùng cúi đầu rời đi, chỉ có ánh mắt của Lưu Quang lóe lên sự đồng cảm. Nhưng cậu ta cũng không dám đắc tội với quản đốc, chỉ có thể theo nhịp bước của mọi người mà rời đi.

Không biết Trình Diệp Xuyên đã thay bao nhiêu thùng nước, nơi bị Cảnh Hoàn ném qua va chạm vô cùng đau nhức, mỗi một lần di chuyển cây lau nhà cũng sẽ khiến cái lưng sưng tấy của cậu bị ảnh hưởng.

Cắn răng bước vào căn phòng riêng cuối cùng, mới vừa ngồi xổm trước quầy bar, một cơn đau nhói kịch liệt khác lại tấn công tới. Dạ dày từ giữa trưa vẫn chưa ăn uống gì sôi sục một lượng chất lỏng axit trào ngược lên cổ họng.

Trán cậu toát đầy mồ hôi lạnh, che lại dạ dày quặn đau, một tay khác bất lực nắm góc bàn, không để mình tê liệt đến mức phải ngồi trên mặt đất.

Kiên trì thêm chút nữa là được rồi.

Mỗi một lần đối diện với tình huống tuyệt vọng, Trình Diệp Xuyên đều sẽ an ủi mình như vậy, kiên trì thêm chút nữa là được rồi.

Mặc dù cậu không biết tiếp tục kiên trì có ý nghĩa gì, nhưng dù sao con người cũng phải tìm cho mình một lý do sống tiếp.

Gió sáng sớm thổi vào người, gió tháng tư mang một chút rét lạnh. Áo sơ mi mỏng manh của Trình Diệp Xuyên không sát vào người, gió lạnh tùy ý xuyên qua tấm lưng gầy gò, khiến cơ thể run rẩy.

Cậu vội vã giao hàng đến quán ăn sáng trước năm giờ sáng, hoàn thành công việc cuối cùng của mình.

Có lẽ gần đây đã mệt đến cực hạn, Trình Diệp Xuyên cảm thấy đường về nhà tựa như không có điểm cuối.

Trợn mắt nhìn xe đạp tựa như hai chân đã đổ chì, cánh tay cũng đau nhức không thể kiềm chế nổi, chỉ có thể bất đắc dĩ xuống xe đẩy đi.

Cậu đi vào một con hẻm đổ nát, hai bên đường xen lẫn mùi rác rưởi hôi thối, gạch vụn đủ loại rơi xuống đất, nếu không cẩn thận sẽ đạp bẩn.

Cửa cầu thang quen thuộc gần trong gang tấc, một luồng sáng chói lóa đột nhiên phóng tới.

Ánh đèn pha quá chói chiếu thẳng vào mặt Trình Diệp Xuyên, khiến cậu trông giống như làm bằng nhựa, cả người trong suốt lốm đốm.

Cậu bị rọi không thể mở mắt nổi, theo bản năng dùng cánh tay vắt lên trước mắt mình, từ khe hở ngón tay chật vật phân biệt.

Mơ hồ nhìn thấy một chiếc logo xe, không phải là một chiếc xe quá mức sang trọng nhưng cũng đáng giá mấy trăm nghìn, cũng không phải là loại xe sẽ xuất hiện ở một nơi thế này.

Trong nháy mắt, dường như Trình Diệp Xuyên nghe thấy tiếng trái tim mình run rẩy.

Vẻ mặt của Cảnh Hoàn mơ màng chìm trong ánh sáng sớm, bóng người thon dài từ trong xe bước ra, chậm rãi đi đến nơi Trình Diệp Xuyên đang ngây người tại chỗ: ""Tôi còn tưởng rằng cậu vì tránh tôi mà ngay cả nhà cũng không về.""

Người đàn ông từng bước ép tới gần, bước chân giống như tiếng chuông đòi mạng, mỗi chuyển động đều mang theo cơn tức giận ngút trời.

Trình Diệp Xuyên cứng đờ đứng đó, xe đạp trong tay cũng trực tiếp ngã xuống đất, cậu không dám lùi về sau, không dám né tránh, thậm chí còn không dám thở.

Cảnh Hoàn cúi đầu liếc nhìn đồng hồ đeo tay, vừa vặn năm giờ rưỡi, hắn cứ như quan tâm hỏi: ""Tại sao lại không chạy? Lần này còn tiếp tục chạy không?""

""Cậu cho rằng tôi không nhận ra cậu đúng không?"" Cảnh Hoàn đứng trước mặt Trình Diệp Xuyên, giọng nói đột nhiên trở nên nhẹ nhàng hơn: ""Cậu thật sự cho rằng chỉ cần mình cúi đầu xuống không nói lời nào là có thể tránh được tôi phải không?""

m thanh giọng nói lạnh lùng rất nhỏ, nhưng cứ như kim đâm trên người Trình Diệp Xuyên.

Trình Diệp Xuyên của trước kia, cho dù Cảnh Hoàn có dùng thủ đoạn bắt nạt cậu tồi tệ đến mức nào, ít nhất cậu vẫn còn ngẩng đầu quật cường đối mặt. Cho dù vừa nhấc mắt lên là đổi lấy những vết sẹo còn đau đớn hơn, nhưng cậu cũng sẽ không sợ chết.

Mặc dù Cảnh Hoàn bây giờ trông vẫn kiêu căng như năm đó, trên người vẫn đầy rẫy sự tàn ác mà cậu đã phải chịu đựng vô số lần, nhưng cậu ngay cả dũng khí ngước mắt lên cũng không có.

Một tay Cảnh Hoàn chế trụ cằm cậu, lòng bàn tay dùng sức bóp chặt, cưỡng ép cậu nhìn mình, gằn từng chữ: ""Tôi nói cho cậu biết, Trình Diệp Xuyên, cho dù cậu có biến thành một nắm tro tàn, tôi cũng có thể bắt được cậu không thiếu một hạt.""

Trình Diệp Xuyên thấp hơn Cảnh Hoàn nửa cái đầu, tư thế bá đạo như vậy khiến cả gương mặt cậu cũng bị nâng lên trên, dưới nắng ban mai loáng thoáng lộ ra vẻ ảm đạm.

Cảnh Hoàn cười nghiêng ngả, lực trong tay bóp mạnh đến mức hai đốt ngón tay trắng bệch. Nhìn gương mặt đau khổ căng thẳng của Trình Diệp Xuyên cứ như đang quan sát một tác phẩm nghệ thuật đã bị hủy hoại.

Hàm răng Trình Diệp Xuyên run lập cập, hô hấp không ngừng dồn dập dưới cơn đau nhức đang liên tục tăng lên, cậu cảm thấy cằm của mình sẽ trật khớp bất cứ lúc nào, nhưng vẫn cắn răng không phát ra bất kỳ âm thanh nào.

""Đi."" Cảnh Hoàn lạnh giọng phát ra một âm tiết, chê bai gương mặt Trình Diệp Xuyên.

Trên người đột nhiên mất đi điểm tựa, Trình Diệp Xuyên theo quán tính to lớn ngã về phía sau, lảo đảo đứng không vững, như muốn ngã xuống.

Cảnh Hoàn nhìn thấy, nhưng không dao động chút nào. Hắn hận nhất chính là dáng vẻ yếu đuối không chịu nổi của Trình Diệp Xuyên, rõ ràng là đã yếu ớt đến nỗi sắp biến mất, nhưng vẫn còn mang theo một chút phản kháng không thể nói nên lời.

Sự bất tuân trầm mặc đó là điều mà Cảnh Hoàn muốn hung hăng nghiền nát vô số lần nhưng không thể nắm bắt được.

""Tôi nói một lần cuối cùng. Đi.""




















Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com

Tags: