Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Ốm


Lục Quang phát sốt từ rất sớm.

Không phải kiểu ốm nặng ngay lập tức.
Chỉ là người mệt rã rời, đầu đau âm ỉ, cổ họng khô rát.

Cậu vẫn định dậy đi làm.

Chân vừa chạm đất thì choáng váng, phải vịn mép giường mới có thể đứng vững.

Lưu Kiêu nhận ra ngay.

“Em nằm xuống.”

Không phải yêu cầu.
Là mệnh lệnh rất nhẹ, nhưng lại không cho phép cậu phản đối.

Hắn đo nhiệt độ cho cậu, nhìn con số trên thanh nhiệt kế rồi khẽ cau mày.

Không nói gì.

Chỉ quay đi, gọi điện.

“Ừ, hôm nay tôi xin nghỉ.”
“Có việc gia đình.”

Cúp máy xong, hắn quay lại giường.

Lục Quang mơ hồ hỏi: “Anh không cần—”

“Cần.”

Một từ duy nhất.

Lưu Kiêu không rời cậu quá xa.

-Đo nhiệt độ đều.

-Nhắc uống nước.

-Thay khăn ấm.

để điện thoại ở chế độ im lặng
Hắn ngồi cạnh giường, tay đặt trên trán cậu một lúc lâu, như để cảm nhận nhiệt độ bằng chính da thịt của mình.

“Có cảm thấy Khó chịu chỗ nào không?” – hắn hỏi.

“Đầu… với mệt.”

“Có buồn nôn không?”

“Không.”

“Thở có nặng không?”

Lục Quang nhìn hắn, hơi ngạc nhiên.

Anh hỏi quá… chi tiết rồi.

Lục Quang nhắn tin cho Trình Tiểu Thời.

Lục Quang: “Hôm nay tôi nghỉ.”

Chỉ một câu.

Không giải thích thêm.

Bình thường, Lục Quang hiếm khi nghỉ bất ngờ như vậy.

Trình Tiểu Thời nhìn tin nhắn rất lâu.

Một linh cảm không yên.

Anh quyết định ghé qua.

---

Chuông cửa vang lên.

Lưu Kiêu mở cửa.

Trình Tiểu Thời đứng ngoài, tay vẫn cầm túi đồ mang theo.

Hai người nhìn nhau.

“Em ấy bị ốm.” – Lưu Kiêu nói trước.

Không giấu.
Không né tránh.

“Bao lâu rồi?” – Trình Tiểu Thời hỏi.

“Từ sáng nay.”

“Có nặng không?”

“Đang theo dõi.”

Giọng Lưu Kiêu rất bình tĩnh.
Nhưng ánh mắt… không rời khỏi phòng ngủ.

Anh nhìn thấy Lục Quang nằm trên giường.

Người cuộn trong chăn, mặt hơi đỏ, thở đều nhưng yếu.

Lưu Kiêu đặt ly nước lên đầu giường, chỉnh lại gối cho em.

Động tác quen thuộc.
Không vụng về.
Không gấp gáp.

Trình Tiểu Thời đứng đó, không nói gì.

---

“… Tiểu Thời?”

Giọng cậu khàn.

“Ừ.”
Anh bước tới gần. “Đã uống thuốc chưa?”

Lục Quang chưa kịp trả lời, Lưu Kiêu đã nói: “Tôi đã cho em ấy uống thuốc rồi.”

Không phải khoe.
Chỉ là báo cáo tình trạng.

Trình Tiểu Thời nhìn cách Lưu Kiêu:

-Nhớ giờ uống thuốc

-Đặt tay sau lưng khi đỡ cậu ngồi dậy.

-kéo chăn lên đúng mức.

Không hề thừa.
Không hề thiếu.
Anh chợt nhận ra…

Đây không phải là chăm sóc nhất thời.
Mà là thứ được hình thành từ sự quan tâm thật sự.

---

Anh quay sang Lục Quang. “Cậu nghỉ ngơi đi. Tiệm để anh lo.”

Lục Quang gật đầu, mắt đã bắt đầu díu lại.

Trước khi rời đi, Trình Tiểu Thời nói với Lưu Kiêu: “Có gì… gọi tôi.”

Lưu Kiêu gật đầu. “Ừ.”

Hai người hiểu nhau bằng một ánh nhìn.

Lưu Kiêu quay về bên giường.

Lục Quang đã ngủ.

Hắn kéo ghế lại gần hơn một chút.

Không làm gì cả.

Chỉ ngồi đó.

Theo dõi nhịp thở của em.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com