Chương 84
Lúc nửa đêm, Nhu Phúc cung đột nhiên xảy ra hỏa hoạn, làm thức tỉnh cung nhân đang ngủ say, đặc biệt là Thái hậu biết được Hoàng đế đang nghỉ đêm tại Nhu Phúc cung thì liền phun một ngụm máu, bất tỉnh.
Trong cung người có phân vị cao nhất một người bất tỉnh, hai người lâm vào biển lửa, còn dư lại chính là Huệ phi phân vị cao nhất, nàng hoang mang sợ hãi mang người chạy tới Nhu Phúc cung.
Lúc này Nhu Phúc cung đã có đông nghẹt thị vệ, cung nhân nô tài, người đến người đi, tiếng người huyên náo, trong tay xách theo thùng gỗ, một thùng nước tiếp một thùng nước để dập tắt lửa.
Mọi người đồng thời dập tắt lửa, một nô tài trong căn phòng đơn sơ nào đấy trong Hoán Y Cục, một bóng dáng gầy yếu đứng ngoài cửa sổ nhìn về ánh lửa ngất trời phía Nhu Phúc cung, cười rất vui vẻ.
Cuối cùng nước mắt cũng chảy xuống.
"Chủ tử, ngài yên tâm, Tam tiểu thư sẽ rất nhanh đến bên ngài rồi."
Nàng chính là Bích Thủy ngày hôm qua bị giáng chức vào Hoán Y Cục.
Bích Thủy vốn là người Liễu Chi Hạo tỉ mỉ bồi dưỡng, giống Bạch Liên có một chút võ nghệ.
Lần này phóng hỏa đốt Nhu Phúc cung, là Liễu Tương Nhã trước khi chết trăng trối lại.
Bởi vì sớm đã biết rõ bị giám thị, cho nên Bích Thủy làm việc rất cẩn thận.
Liễu Tương Nhã bị cách đi phong hào, sau khi bị giáng thành thứ nhân, thi thể liền bị đưa ra ngoài hoàng cung, hạ táng ở một lăng mộ khác, cũng không có chôn cất vào Hoàng Lăng.
Bởi vì Liễu Tương Nhã bị một ly rượu độc kết liễu, cũng không còn người giám thị Bích Thủy, Bích Thủy cứ dựa theo kế hoạch len lén dùng số tiền lớn chủ tử giao cho nàng thu mua một nô tài tham tiền ở Ngự Thiện Phòng, mua được thuốc mê mạnh.
Về phần dầu, Ngự Thiện Phòng còn nhiều mà.
Thời điểm đêm khuya yên tĩnh, nàng ta tránh được hộ vệ tuần tra, trước làm cho hôn mê tất cả nô tài hộ vệ bên ngoài Nhu Phúc, dội cho một vòng dầu vòng quanh cả bên ngoài nội điện, bận rộn đến quá nửa đêm, mắt thấy hiệu quả thuốc mê sắp đến, nàng ta nhanh chóng đốt mồi lửa, sau đó biến mất rất nhanh ở trong bóng tối.
Ở Quan Sư cung, từ ngoài cửa sổ Phương Chỉ Doanh thấy ánh lửa từ Nhu Phúc cung, nhìn lại con trai yếu đuối của mình, ánh mắt lập lòe bất định, hiện giờ Hoàng đế và Đức phi cùng với hai hoàng tử đều ở trong Nhu Phúc cung, thế lửa lớn như vậy, sợ rằng lành ít dữ nhiều.
Có phải nàng nên sớm mà chuẩn bị hay không?
Có cái ý tưởng này không chỉ một Phương Chỉ Doanh, mà ngay cả Phương Thái Sư trong đêm biết được hoàng cung bốc cháy, Hoàng thượng bị vây hãm trong biển lửa, càng thêm rục rịch ngóc đầu dậy.
Suốt đêm vào cung gặp Phương Chỉ Doanh.
Có điều kế hoạch dập tắt lửa vẫn được thực thi không thể khác.
Về phần Thái hậu, đã hộc máu bất tỉnh, sống không lâu, hai cha con nàng ta cũng không có chú ý, chỉ để thái y coi chừng.
Trong Nhu Phúc cung, Hạnh Nhi đang dựa ở ngoài điện bị hun khói tỉnh đầu tiên, khi tỉnh lại phát hiện cả nội điện đã bị lửa bao vây, quá sợ hãi, cuống quít vọt tới tận bên trong nội điện, chủ tử cùng Hoàng thượng vẫn còn ở bên trong đấy.
"Hoàng thượng, chủ tử, không xong, bên ngoài cháy rồi." Theo tiếng hét lớn lanh lảnh của Hạnh Nhi, Trần mama cùng Bạch Liên, Tiểu Lý Tử cùng với bà vú tất cả đều bị thức tỉnh.
Liễu Vi Dung cùng Hoàng đế Mộ Dung Triệt cũng bị làm tỉnh lại, hai người nhanh chóng mặc xiêm áo vào, mở cửa phòng, phát hiện bên ngoài đều là ánh lửa ngất trời, chung quanh lửa lớn càng lan tràn.
Bọn họ bị biển lửa bao vây.
Muốn đi ra ngoài sợ là không có khả năng.
Liễu Vi Dung cắn môi, run run hai chân, nhìn lửa lớn chung quanh, khí nóng chung quanh không ngừng lên cao, còn có một lượng lớn khói dầy đặc cuồn cuộn lay động.
Cả cung điện sáng như ban ngày.
Khắp nơi là ánh lửa.
"Đứa bé, đứa bé. . . . . ." Liễu Vi Dung chợt nhớ tới ba đứa bé, sắc mặt bỗng dưng trở nên tái nhợt, bỏ lại Mộ Dung Triệt, nhanh chóng vọt tới bên điện sát vách, lúc này, Long Phượng Thai đã bị làm tỉnh lại, oa oa khóc lớn trong phòng.
Đoàn Đoàn tay chân luống cuống dỗ dành đệ đệ, muội muội.
Mộ Dung Triệt cũng chạy vào, gương mặt tuấn tú âm trầm có thể chảy ra nước.
"Trước tiên ôm Phong nhi, Nhạc nhi ra."
Mộ Dung Triệt quyết định thật nhanh ôm lấy Viên Viên, Liễu Vi Dung ôm Hoan Hoan đang khóc lớn, vẻ mặt Đoàn Đoàn sợ hãi níu chặt lấy vạt áo Mộ Dung Triệt ra khỏi nội điện.
"Hoàng thượng, Đức phi nương nương, thế lửa quá lớn, không có cách nào xông ra." Gương mặt Tiểu Lý Tử tái nhợt vọt tới, trên mặt còn có một ít đen nhánh, sặc mấy cái, thở hổn hển nói.
Xem bộ dáng là đi dò đường rồi.
"Nô tài cũng nhìn những phương hướng khác, đều là một biển lửa, căn bản không có đường để đi."
Trần mama cũng là cực kỳ nhếch nhác tới đây nói.
Bạch Liên cùng Hạnh Nhi, trên người của hai người cũng dơ bẩn không ít, sắc mặt của hai người cũng là một mảnh tái nhợt không có chút máu, còn ho vài cái, xem bộ dáng là bị khói dầy đặc làm bị sặc.
Bốn bà vú đứng ở cửa run lẩy bẩy, gương mặt sợ hãi, mặt xám như tro tàn.
Viên Viên cùng Hoan Hoan càng thêm không thoải mái khóc lớn, Liễu Vi Dung luống cuống tay chân dỗ đứa bé, Đoàn Đoàn cũng núp ở bên cạnh Mộ Dung Triệt, khuôn mặt sợ hãi.
"Phụ hoàng, mẫu thân, Diệu nhi sợ. . . . . ."
Dù nói thế nào Đoàn Đoàn cũng chỉ là một đứa bé hơn hai tuổi, không có bị sợ đến khóc lớn cũng đã rất khá rồi.
"Diệu nhi ngoan, sẽ không có chuyện gì đâu." Mặc dù trong lòng Mộ Dung Triệt cũng kinh hoảng, nhưng hắn biết đây là thời điểm cấp bách, hắn phải trấn định, Đức phi cùng ba đứa bé cần hắn.
Hơn nữa bên ngoài hẳn là có người bắt đầu dập tắt lửa rồi.
Sợ nhất là thế lửa quá lớn, cứu viện không còn kịp nữa.
"Hoàng thượng, làm như thế nào cho phải?" Liễu Vi Dung ôm chặt Hoan Hoan trong ngực, dựa vào Mộ Dung Triệt, lần đầu tiên nhìn thấy lửa cháy lớn như thế, trên mặt khó nén kinh hoảng.
"Về phòng trước, đóng cửa sổ lại, đừng làm cho khói dầy đặc đi vào, không được ra, chỉ có thể ở trong phòng chờ cứu viện thôi!" Theo lượng khói dầy đặc bắt đầu xuyên qua, Mộ Dung Triệt mấp máy môi, đáy mắt xẹt qua một vẻ kiên quyết, ôm chặt Viên Viên đang khóc lớn, kéo tay Liễu Vi Dung.
Hai người nhanh chóng trở lại phòng ngủ trong nội điện, Bạch Liên và Hạnh Nhi cùng nhóm bà vú rối rít đóng cửa sổ lại, Liễu Vi Dung dùng nước trà làm ướt khăn tay, nhẹ nhàng che ở trên mặt Long Phượng Thai.
Có thể là không bị đè nén như vậy, Long Phượng Thai rốt cuộc ngưng khóc lớn.
Liễu Vi Dung cùng Mộ Dung Triệt đều thở phào nhẹ nhõm.
Tiểu Lý Tử cũng dựa theo phương pháp của nàng, dùng nước trà làm ướt cái khăn tay, Mộ Dung Triệt nhận lấy một cái, Đoàn Đoàn cũng nhận lấy một cái, lau mặt, dự phòng ngộ nhỡ.
Nhu Phúc cung rất lớn, ngoại điện đều bốc cháy, nội điện sợ là không xa, theo nhiệt độ trong phòng từ từ cao lên, thần kinh Liễu Vi Dung càng bị buộc chặt.
Nàng muốn vào không gian, thế nhưng nhìn nhiều người như vậy, lại không thể đi vào, nhìn Mộ Dung Triệt bên cạnh vẫn nắm chặt mười ngón tay của nàng, đột nhiên cảm thấy một hồi an tâm.
Mặc dù Mộ Dung Triệt không nói gì, nhưng hắn vẫn như có như không ngăn ở trước mặt nàng, làm cho nàng một hồi cảm động.
Thế nhưng chỉ ngồi ở chỗ này như vậy cũng không được, hỏa hoạn rất nhanh sẽ lan tràn tới nơi này.
Chợt, nàng nhớ tới hai căn hầm sửa chữa một năm trước.
"Hoàng thượng, chúng ta có thể không cần sợ đợi không được cứu viện rồi, nô tì nghĩ đến một chỗ có thể tránh hỏa hoạn."
"Là nơi nào?" Mộ Dung Triệt chợt quay đầu lại, cầm tay của nàng nắm thật chặt.
Vốn là hắn đã chuẩn bị tốt cùng nàng cùng nhau vùi thân biển lửa, không nghĩ tới nàng lại cho hắn một hy vọng.
"Còn nhớ rõ năm ngoái nô tì cho người sửa chữa hai căn hầm ở trong sân không? Chúng ta có thể tránh ở nơi đó một chút."
"Đúng, đúng... tại sao nô tài không nghĩ tới cái hầm dưới đất này, một cái lớn, một cái nhỏ, vừa lúc người nơi này cũng có thể đi qua." Hiển nhiên là thấy được hi vọng sống, Hạnh Nhi vội vàng nói.
"Vậy còn chờ gì, qua đó nhanh lên." Mộ Dung Triệt lập tức trầm giọng hạ lệnh, sai Bạch Liên Hạnh Nhi ở trước mặt dẫn đường, Trần mama, Tiểu Lý Tử cùng bà vú đi ra sau cùng.
Đoàn người nhanh chóng xuyên qua hành lang gấp khúc, đi tới bên ngoài sân, giờ phút này hỏa hoạn đã đốt tới trong sân rồi, cửa vào hầm ngay tại sân ở bên cạnh núi giả.
Xông qua khói dầy đặc, Bạch Liên cùng Hạnh Nhi nhanh chóng mở cửa đá của hầm ra.
Mộ Dung Triệt cùng Liễu Vi Dung ôm đứa bé, dắt tay Đoàn Đoàn nhanh nhanh chóng chóng vào hầm.
Đi vào, một luồng hơi lạnh ẩm ướt phủ kín mà đến.
Mọi người không nhịn được rùng mình một cái.
Một lạnh một nóng gặp nhau, làm cho người ta hết sức khó chịu.
Chờ sau khi tất cả mọi người đi vào, Tiểu Lý Tử nhanh chân đóng cửa đá lại.
Sau đó từng ngụm từng ngụm thở dốc một hơi, rốt cuộc nhặt về được một cái mạng.
Nơi này tổng cộng có hai hầm, cách một vách tường, bên trong cũng có một đống các loại rau dưa, nơi ấy rất nhỏ, Mộ Dung Triệt liền cho các nô tài đi qua hầm lớn một chút, hắn và Liễu Vi Dung cùng với ba đứa bé một hầm.
Liễu Vi Dung không yên lòng đứa bé, muốn đem đứa bé ôm ở bên cạnh.
Mộ Dung Triệt cũng có ý này.
Chờ sau khi thu xếp ổn định, hầm có chút lạnh, cộng thêm chung quanh đều là một chút rau dưa, làm cho người ta từ lòng bàn chân dâng lên một cỗ lạnh lẽo.
"Mẫu thân, lạnh quá." Đoàn Đoàn không chịu nổi đầu tiên, hắn cọ đến trên người Liễu Vi Dung.
"Đoàn Đoàn ngoan, nhịn một chút là đã trôi qua rồi."
Mộ Dung Triệt thấy, cũng cực kỳ đau lòng, một tay ôm Viên Viên, một tay nắm tay Đoàn Đoàn, cùng Liễu Vi Dung kề cùng một chỗ.
Đoàn Đoàn vùi ở trong ngực Mộ Dung Triệt, ôm thật chặt phụ hoàng.
"Hoàng thượng, ngài nói này lần chúng ta phải tránh ở trong hầm ngầm này bao lâu? Nếu quá lâu, nô tì sợ Viên Viên cùng Hoan Hoan không chịu nổi." Mặc dù tránh khỏi hoả hoạn, nhưng Liễu Vi Dung lại hết sức lo lắng chỗ hầm này quá lạnh, Long Phượng Thai mới hơn hai tháng sợ không chịu nổi.
"Đừng lo lắng, trẫm kêu bà vú tới đây sưởi ấm cho hai đứa bé." Mộ Dung Triệt hôn một cái lên trán của nàng, nhỏ giọng nói.
Liễu Vi Dung cắn cắn môi, thật ra thì nàng có nơi tốt hơn, mới vừa rồi nhiều nô tài như vậy, nàng không dám hành động thiếu suy nghĩ, bây giờ chỉ còn lại Hoàng thượng cùng Đoàn Đoàn, còn có Long Phượng Thai, không phải nàng nên đem không gian bí mật nói ra?
Hỏa hoạn bên ngoài chẳng biết lúc nào mới có thể dập tắt, vẫn núp ở trong hầm ngầm cũng không phải là biện pháp, Long Phượng Thai khẳng định không chịu đựng được.
Ban đầu, thời điểm nàng làm hầm, làm sao lại ma xui quỷ khiến thế nào lại mang khối băng vào.
"Hoàng thượng, nô tì, nô tì. . . . . ." Liễu Vi Dung cảm thấy càng ngày càng lạnh rồi, ôm chặt Hoan Hoan có chút khó chịu, cúi thấp đầu, không biết làm sao nói ra miệng.
Hiện giờ đã đến tháng Sáu rồi, khí trời đã sớm nóng lên, bọn họ cũng chỉ mặc quần áo mùa hè, trong hầm ngầm có thả khối băng không lạnh mới là lạ.
"Hả?" Mộ Dung Triệt ôm thật chặt Liễu Vi Dung cùng ba đứa bé, thấy gương mặt nàng muốn nói lại thôi, cho là nàng sợ, mềm giọng trấn an nàng: "Đừng sợ, có trẫm ở đây, sẽ không để cho mẹ con các nàng gặp chuyện không may."
"Hoàng thượng, nô tì có chuyện rất không thể tưởng tượng nổi phải nói, trên người nô tì có một bí mật. . . . . ." Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn ủa Long Phượng Thai dần dần tái nhợt, nàng quyết định vẫn là đem không gian nói lộ ra.
Vì vậy lấy dũng khí nhỏ giọng lên tiếng.
"Bí mật gì?" Mộ Dung Triệt biết trên người nàng có bí mật, chỉ là nàng muốn nói ra vào lúc này, không khỏi có chút ngạc nhiên rồi.
"Điều bí mật này nô tì vẫn không dám nói cùng người, sợ bị người nghĩ thành yêu nghiệt, Hoàng thượng nên biết ba năm trước đây nô tì chết đuối một lần đi, chính là lần đó tỉnh lại, nô tì phát hiện mình đến một nơi kỳ quái, nơi đó thật lớn, không có một người nào, cũng chỉ có một con suối, một cái dòng sông nhỏ, nên cái gì cũng không có, sau khi nô tì phát hiện, chỉ cần nô tì nghĩ đến chỗ đó, liền trực tiếp tiến vào, nghĩ ra thì được ra."
Liễu Vi Dung cắn răng nói ra, không dám nhìn ánh mắt của Mộ Dung Triệt.
"Ý của nàng là nàng có thể tùy ý ra vào chỗ đó?" Mộ Dung Triệt kinh ngạc hỏi.
"Đúng vậy, còn có thể dẫn người đi vào." Liễu Vi Dung hít một hơi thật sâu nói, sau đó ngẩng đầu nhìn về phía hai mắt Mộ Dung Triệt, phát hiện hắn trừ kinh ngạc thì không có điều gì khác.
Trong lòng thở phào nhẹ nhõm, cắn môi nhỏ giọng nói: "Hoàng thượng muốn vào xem một chút không?"
"Được!" Hắn gật đầu, cũng muốn nhìn đến đấy là nơi nào.
"Vậy Hoàng thượng, ngài cầm tay nô tì." Liễu Vi Dung lôi kéo tay Đoàn Đoàn, nói với Mộ Dung Triệt.
Mộ Dung Triệt gật đầu, cầm tay của nàng, sau đó một trận choáng váng, đột nhiên phát hiện mình đến một nơi khác, thế nào cũng không che giấu được vẻ khiếp sợ trong mắt
Đập vào mi mắt đều là từng vườn cây ăn quả treo đầy quả, mùi thơm của trái cây tràn đầy toàn bộ không gian.
Hắn cứng ngắc ôm Viên Viên, bước chân thế nào cũng không di chuyển.
Chân mày Long Phượng Thai giãn ra, trong không gian đều là linh khí, Long Phượng Thai hết sức vui mừng.
Liễu Vi Dung đặt Hoan Hoan ở trên thảm, có chút lo sợ bất an nhìn Mộ Dung Triệt.
Đoàn Đoàn thấy đột nhiên đổi đến nơi khác, không lạnh, vô cùng thoải mái, trong đầu không có ngoắc nghéo ngoằn nghèo như vậy, hắn vui mừng vung ra bước chân nhỏ chạy nhanh đến trong rừng cây ăn quả, thèm thuồng nhìn chằm chằm trái chín mọng trên cây.
"Mẫu thân, Diệu nhi muốn ăn Đào đào. . . . . ."
Đoàn Đoàn thấy mình hái không tới quả đào, buồn bực, vội gọi mẫu thân hái quả đào.
Liễu Vi Dung vội vàng dùng ý niệm hái được hai quả đào cho Đoàn Đoàn, Đoàn Đoàn thấy cặp mắt hiện quang, mặt sùng bái nhìn mẫu thân, sau đó thèm thuồng nâng quả đào cắn ăn.
Liễu Vi Dung chột dạ, có chút thấp thỏm nhìn Mộ Dung Triệt.
"Hoàng thượng, ba năm trước đây khi nô tì ra vào cái chỗ này, cái chỗ này ngoài con suối cùng sông nhỏ ra, không có gì cả, những thứ cây ăn quả này là nô tì len lén dùng hột trồng ra . . . . . ."
"Trước còn trồng rau ăn, bởi vì một ngày là có thể thu hoạch một lần, cho nên nô tì cũng không trồng rau rồi. . . . . ."
Mặc dù trong lòng Mộ Dung Triệt vẫn là rất kinh ngạc, nhưng mà hắn tự chủ rất mạnh, rất nhanh liền phục hồi lại tinh thần rồi.
Đem Viên Viên đang ôm trong tay đặt ở trên một cái thảm lông trên đất trống, đặt cùng với Hoan Hoan.
Lại nhìn cái rương lớn ở một bên, cái gì cũng chưa nói, chỉ là nhìn không gian này cũng không coi là quá lớn.
"Hoàng thượng. . . . . ." Liễu Vi Dung cắn môi đi từ từ đến bên cạnh hắn, gương mặt thấp thỏm.
"Chỗ này chỉ một mình nàng có thể đi vào?" Mộ Dung Triệt lên tiếng.
"Đúng vậy, khi nô tì lần đầu tiên vào đây, có một thanh âm ở trong đầu nô tì nói là nô tì là chủ nhân của cái không gian này, nước ở con suối kia, uống vào thì tẩy cân phạt tủy (ý nói thay da đổi thịt), cường thân kiện thể, còn có thể Giải Bách Độc, nếu uống thường xuyên, còn có thể kéo dài tuổi thọ."
"Chỉ là không phải vạn năng, bệnh tê liệt của Thái hậu cho dù uống nước Linh tuyền cũng không thể chữa khỏi."
"Hơn nữa thân thể Thái hậu nương nương quá yếu, không thích hợp uống nước Linh tuyền."
Liễu Vi Dung chỉ vào dòng suối cách đó không xa, cẩn thận giải thích.
Nếu không phải trong mắt Mộ Dung Triệt không có tham lam, chỉ có khiếp sợ, nàng cũng sẽ không giải thích cẩn thận như vậy.
"Cho nên mỗi lần trẫm dùng bữa ở chỗ nàng, nàng đều cho thêm nước Linh tuyền vào trong đồ ăn?" Nếu là như vậy, tất cả đều giải thích thông.
"Dạ."
Đoàn Đoàn ở một bên gặm quả đào mật, không tâm tư nghe hai người nói chuyện, nhưng mà hắn không ăn một mình, mà là nặn nước mật đào cho Long Phượng Thai uống.
Long Phượng Thai hình như rất thích nước từ mật đào nặn ra, sau khi uống xong đôi mắt mong đợi nhìn Đoàn Đoàn, kêu y y nha nha.
Đoàn Đoàn là một ca ca tốt, lại tiếp tục nặn cho Long Phượng Thai uống.
"Nàng rất khẩn trương?"
Mộ Dung Triệt dường như nghe được nhịp tim trong ngực nàng, nhíu mày.
Liễu Vi Dung gật đầu, trên mặt xinh đẹp tràn đầy lo sợ không yên, hốc mắt đều đỏ: "Nô tì sợ Hoàng thượng sẽ cho nô tì là yêu nghiệt. . . . . ."
Mộ Dung Triệt thở dài, cầm bàn tay nhỏ bé mềm mại của nàng, nhẹ giọng nói: "Đứa ngốc, đưa trẫm đi xem cái chỗ này một chút thôi."
"Hoàng thượng. . . . . ." Liễu Vi Dung rất là kinh ngạc, không nghĩ tới người kia nhanh như vậy đã tiếp thu chuyện quỷ dị như vậy.
Mộ Dung Triệt khó được cười cười, cầm tay của nàng, đi vào rừng cây ăn quả, hái được quả trái cây, đứng lên ăn, "Nàng có thể nói điều bí mật này cho trẫm, trẫm rất vui mừng."
Lần này Liễu Vi Dung yên tâm, thấy hắn ăn trái cây, cũng tiện tay hái một trái gặm.
Hai người đi tới dòng suối bên cạnh, nhìn nước Linh tuyền trong suốt, Liễu Vi Dung rất là cảm khái, không nhịn được nói chuyện ban đầu cỗ thân thể này bị hạ hàn độc cùng Mộ Dung Triệt.
Cuối cùng cảm thán một câu, nếu không có Linh tuyền này, đời này của nàng sợ là đã bị phá hủy.
Mộ Dung Triệt nghe sắc mặt đại biến, cảm thấy tức giận đối với mẹ cả ác độc của Đức phi, đồng thời càng thêm thương tiếc đối với nàng, nắm thật chặt tay của nàng, ôm lấy nàng.
Cảm nhận được sự thương tiếc của Mộ Dung Triệt, Liễu Vi Dung chẳng biết tại sao có chút chua xót, ôm hắn khóc.
Mộ Dung Triệt chỉ là ôm nàng, để cho nàng khóc đủ.
Khóc xong rồi, Liễu Vi Dung ngượng ngùng nhìn ngực Mộ Dung Triệt đã có chút ẩm ướt.
"Hoàng thượng, muốn uống nước Linh tuyền không?" Nàng giảo hoạt hỏi một câu.
Nghĩ đến đến lúc đó bộ dạng Mộ Dung Triệt một thân màu đen thối thối chật vật, nàng cũng rất vui vẻ.
Mộ Dung Triệt bắt được đáy mắt giảo hoạt của nàng, khóe môi nâng lên, lạnh nhạt nói: "Không vội!"
Liễu Vi Dung có chút thất vọng, nàng không ngừng cố gắng khuyên hắn: "Hoàng thượng, nước Linh tuyền có thể tắm gân Phạt Tủy, chờ sau khi ngài uống qua, chắc chắn sảng khoái tinh thần, thân thể tốt vô cùng."
Mộ Dung Triệt càng thêm xác định uống cái nước Linh tuyền này có mờ ám ở bên trong, tẩy cân phạt tủy, theo ý tứ trên mặt chữ, chẳng phải là đem vết bẩn hoặc là những vật khác trong thân thể tống ra đây?
Đến lúc đó mình khẳng định rất dơ.
Đức phi sợ là muốn nhìn dáng vẻ nhếch nhác của hắn chứ gì?
Không thể không nói Mộ Dung Triệt rất thông minh, lập tức liền đoán được ý của nàng.
Lúc này không thích hợp uống nước Linh tuyền, vì vậy hắn lại lắc đầu, quả nhiên thấy vẻ thất vọng trong đáy mắt nàng.
Khóe miệng nhếch lên.
"Đã qua lâu như vậy, hỏa hoạn bên ngoài chắc đã được dập tắt rồi chứ?" Mộ Dung Triệt nhớ tới bọn họ ở trong không gian ngây người lâu như vậy, không khỏi cau mày.
Thời gian kéo dài càng lâu, lòng người càng tan rã, đối với hắn rất bất lợi, đến lúc đó chỉ sợ tất cả mọi người cho là hắn vùi thân biển lửa rồi, nếu có người mưu phản. . . . . .
Đáy mắt hắn thoáng qua một tia ánh lạnh.
Lên ngôi ba năm, làm sao hắn có thể không có lá bài tẩy của mình, nếu có người không có mắt nghĩ mưu vị, hắn cũng không để ý đem triều đình rửa sạch một phen.
"Hoàng thượng, ngài đừng lo lắng, thời gian trong này không giống nhau, ở chỗ này một ngày, bên ngoài có thể mới hơn phân nửa canh giờ. . . . . ." Liễu Vi Dung cười nói.
"Hả?" Đáy mắt Mộ Dung Triệt khó nén khiếp sợ.
"Có điều nô tì nên đi xem tình huống bên ngoài một chút, Hoàng thượng, ngài và bọn Đoàn Đoàn cứ ở chỗ này thôi." Liễu Vi Dung suy nghĩ một chút vẫn cảm thấy nên đi ra ngoài nhìn một chút.
Mộ Dung Triệt gật đầu.
Liễu Vi Dung đi ra không gian, nhìn Đức phi biến mất ở trước mắt mình, Mộ Dung Triệt vẫn là nhịn không được giật mình.
Mới ra khỏi không gian, một cỗ ý lạnh đánh tới, Liễu Vi Dung không nhịn được co rụt thân thể một cái.
Không biết cung nhân trong hầm ngầm sát vách lúc này có phải đang sưởi ấm thành một đoàn hay không.
Mở cửa gỗ ra, liền nghe âm thanh răng rắc phía ngoài, cửa đá còn mơ hồ có khói dầy đặc len đi vào.
Loáng thoáng còn nghe được một số tiếng người.
Xem ra hỏa hoạn vẫn còn đang lan tràn, không có dập tắt, hiện tại nàng thấy hết sức may mắn ban đầu đào hầm ngầm.
Hiện tại nàng lo lắng chính là, trời nhanh sáng Nhu Phúc cung cách Tử Thần điện khá xa, hơn nữa hỏa hoạn là từ bên ngoài đốt vào bên trong, lửa bên ngoài dập tắt rồi, sẽ không sợ tai họa lan đến những cung điện khác.
Nếu là hỏa hoạn còn chưa có dập tắt, mọi người có thể cho là Hoàng thượng lành ít dữ nhiều hay không?
Nàng lo lắng như vậy quả thật không sai, sau khi Phương Thái Sư vào cung, thấy thế lửa ở Nhu Phúc cung đã không ngừng được, dù sao sẽ không lan đến các cung điện bên cạnh, liền len lén để cho người mình dẫn vào cung không cần tích cực lấy nước dập tắt lửa như vậy, hắn đã kết luận Hoàng đế lành ít dữ nhiều, cùng gia gia của Huệ phi là Phiêu Kỵ đại tướng quân vào cung liên hiệp chuẩn bị phát động cung biến.
Nếu như Đương Kim Hoàng Đế vùi thân trong biển lửa, như vậy hoàng tử sống sót cũng chỉ có Nhị hoàng tử do Phương Chỉ Doanh sinh.
Mặc dù yếu ớt nhiều bệnh, nhưng là hoàng tử duy nhất còn sống của đương kim Hoàng đế, lên ngôi là chuyện đương nhiên.
Trận hỏa hoạn này chẳng những Phương Thái Sư rục rịch ngóc đầu dậy, một vài huynh đệ của Mộ Dung Triệt cũng bắt đầu hành động.
Đáng tiếc thế lực của bọn họ bị Mộ Dung Triệt lột hơn phân nửa, căn bản không cách nào chống lại Phương Thái Sư.
Trời sáng, hỏa hoạn còn chưa có dập tắt, những những người này lại bắt đầu vụng trộm tranh đoạt quyền lợi.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com