150
Thành Nghị ôm Tăng Thuấn Hy nhõng nhẽo một lát, mới nhận ra bọn họ luôn đứng, lôi kéo hắn ngồi xuống sô pha.
“Anh ăn cơm chưa?” Thành Nghị hỏi, “Ăn một chút gì đi.”
Đúng là Tăng Thuấn Hy chưa có ăn cơm, hắn lái xe một đường đến đây, vì muốn nhanh chóng nhìn thấy Thành Nghị , sau khi tới cũng không có đi ăn cơm, mà trực tiếp vào phòng y. Bởi vậy, gật gật đầu, “Vừa lúc, chúng ta có thể cùng ăn một chút.”
“Được.” Thành Nghị đặt cơm, chờ người phục vụ đưa lên.
Tăng Thuấn Hy hỏi y, “Mạc Kiến Anh bị khai trừ rồi?”
“Ừm, Phó đạo đã biết, cô không thể chịu đựng được trong đoàn phim của mình lại xảy ra loại chuyện này, nên lập tức khai trừ Mạc Kiến Anh.”
“Vậy suất diễn của ông ta?”
“Bản thân ông ta chỉ còn một cảnh cuối, sửa sửa, đổi thành cảnh một mình em. Mấy cảnh trước đó đã quay thì giữ lại, dù sao quay lại cũng là một chuyện rất phiền toái, hơn nữa có mấy cảnh, em phát huy rất tốt, Phó đạo lo lắng nếu quay lại mấy cảnh đó thì em tìm không thấy loại cảm giác này, không biểu hiện tốt như trước đó, vậy thì không tốt với em, với bộ phim này.”
Tăng Thuấn Hy gật đầu, lo lắng của Phó Mẫn Chi không phải không có lý, rất nhiều lúc đóng phim tựa như sáng tác, linh cảm và phát huy ưu tú chỉ trong một khoảnh khắc. Nếu quay lại, đối với Mạc Kiến Anh thì đúng là trừng phạt, nhưng phí tổn và tính không chính xác đều quá lớn. Phó Mẫn Chi không muốn mất đi những cảnh cực có linh tính của Thành Nghị , hắn cũng không muốn Thành Nghị mạo hiểm, nên chỉ có thể như vậy.
“Cứ như vậy đi, Phó đạo lo lắng cũng có đạo lý, Mạc Kiến Anh cũng không phải bị quét dâ* hút chích hay bỏ tù, sẽ không ảnh hưởng đến chiếu phim, chỉ là xảy ra loại chuyện này, chắc chắn cảnh của ông ta phải bị xóa giảm, nhưng cũng không là gì, đại số phim, đều sẽ bị xoá bớt rất nhiều màn ảnh khi quá thẩm. Nên em không cần lo lắng, chuyện này giao cho Phó đạo xử lý là được.”
Thành Nghị “Ừm” một tiếng, “Căn bản là em không lo lắng, em là diễn viên, chỉ phụ trách đóng phim, dư lại, chính là chuyện của đạo diễn.”
Tăng Thuấn Hy cười cười, “Tâm thái em còn khá tốt.”
“Khi nào thì tâm thái không tốt chứ?” Thành Nghị hỏi hắn.
Tăng Thuấn Hy nghĩ nghĩ, hình như thật sự không có, hắn thò tay sờ sờ đầu Thành Nghị , “Vậy thì em rất lợi hại.”
Thành Nghị lé mắt nhìn hắn, khó hiểu nói: “Anh làm gì, coi em là Kỳ Kỳ sao?”
Tăng Thuấn Hy bất đắc dĩ, đặt tay lên vai y, “Em biết cái gì gọi là xoa đầu không?”
Thành Nghị hơi kinh ngạc, Chiêu này cũng dùng được cho con trai sao?”
“Bạn bè nam nam bình thường đương nhiên sẽ không, nhưng chúng ta là bạn bè nam nam bình thường sao?”
Thành Nghị không cách nào, yên lặng cầm tay hắn lên, đặt lại lên đầu mình, “Vậy anh sờ đi.”
Tăng Thuấn Hy : “......”
Tăng Thuấn Hy không nhịn được cười, hắn không sờ nữa, mà trực tiếp hôn Thành Nghị , “Sao em lại đáng yêu như vậy a.”
Thành Nghị : “...... Anh vui vẻ là được.”
“Đúng rồi,” Đột nhiên Tăng Thuấn Hy nghĩ đến, “Vì sao em phải cắt đoạn gho âm ra đăng hai lần, trực tiếp tung ra một lần, để mọi người biết hết toàn bộ câu chuyện không tốt sao? Quản Mai yêu cầu em chia ra hai lần sao?”
“Đương nhiên không phải, chẳng qua lúc em và ông ta nói chuyện có nhắc đến anh, em đã nói với anh mà, ông ta cảm thấy em thích anh, ông ta còn nói chuyện mùng một tết anh đến tham ban, nếu là thả cái này ra, chẳng phải càng thêm máu tanh mưa máu hơn sao, nên em cắt ra, cắt bỏ đoạn kia. Vốn dĩ em muốn đăng hai phần cùng một lúc, Quản Mai nói như vậy có vẻ như em động tay động chân vào đoạn ghi âm, bằng không vì sao lại thiếu mất một đoạn? Bất lợi với em. Để em đăng đoạn đầu trước, chị ấy nói chắc chắn sẽ có người hỏi đoạn sau đâu, kêu em đăng đoạn sau, đến lúc đó đăng lên, vậy thì sẽ không người nào chú ý tới đoạn ở giữa bị mất, quả nhiên, mọi người không phát hiện.”
Tăng Thuấn Hy gật đầu, “Hai người đều rất cẩn thận, em không nói, anh cũng không chú ý tới em cố tình cắt đi một đoạn rồi đăng hai lần.”
“Chính là không để mọi người biết a.” Thành Nghị rất đắc ý.
Tăng Thuấn Hy ôm lấy y, biểu tình ôn nhu cười.
Không lâu sau, người phục vụ đưa đồ ăn hai người đặt lên, hai người cùng nhau ăn cơm, lại nói chuyện một hồi, rồi chuẩn bị nghỉ ngơi.
Thành Nghị hỏi hắn, “Đêm nay anh ngủ ở phòng em sao?”
Tăng Thuấn Hy cho rằng y muốn tị hiềm, ôn nhu nói: “Lúc đến nơi anh đã nhờ trợ lý của Phó đạo giúp anh thuê một phòng, anh đến phòng kia ngủ.”
Thành Nghị không nghĩ tới hắn quyết định như vậy, hơi kinh ngạc, “Vậy anh không ngủ cùng em à?”
“Em muốn ngủ với anh?” Tăng Thuấn Hy hỏi y.
“Anh ngàn dặm xa xôi đến đây, em còn để anh ngủ một mình, có vẻ em quá vô tình không?”
Tăng Thuấn Hy không nghĩ tới đêm nay mình còn có phúc lợi như vậy, mở miệng nói: “Vậy cung kính không bằng tuân mệnh.”
Hắn nhìn Thành Nghị , cười nói, “Anh còn tưởng em muốn tị hiềm, nên mới hỏi anh ngủ nơi nào.”
Thành Nghị nghe vậy, cong mắt cười cười, “Anh chú ý một chút là được, không có việc gì. Hơn nữa,” Y mỉm cười nói, “Quan trọng là, đêm nay em muốn ngủ cùng anh.”
“Chỉ là muốn ngủ cùng anh?” Tăng Thuấn Hy hỏi y.
Thành Nghị lé mắt nhìn hắn, chậc lưỡi nói, “Mấy ngày không gặp, sao anh lại ngày càng ố vàng rồi, Tăng tiên sinh, anh tự trọng một chút.”
“Tăng phu nhân, chẳng lẽ không phải em cố ý hướng dẫn anh mơ màng trước?”
“Em chỉ đơn thuần trần thuật danh từ “ngủ” thôi, ai bảo anh nghĩ tới động từ!”
Tăng Thuấn Hy bị cách nói này của y chọc cười, “Lúc đi học nhất định điểm ngữ văn của em rất cao, giáo viên ngữ văn của em nhất định rất thích em.”
Thành Nghị cười khẽ, không nói gì.
Trước sau như một, phần biện luận lần này chấm dứt bằng thắng lợi của Thành Nghị . Nhưng chờ đến lúc lên giường thật, đắp chăn bông đơn thuần ngủ, Thành Nghị lại cảm thấy Tăng Thuấn Hy như vậy hình như hơi đáng thương.
Y nghĩ nghĩ, chọc chọc Tăng Thuấn Hy , “Muốn lái xe không? Thật ra cũng không phải không thể, anh đừng lưu lại dấu vết trên người em là được.”
“Không phải em không muốn sao?”
“Không phải em không muốn, em chỉ lo lắng ảnh hưởng đóng phim.”
“Vậy bây giờ em không lo lắng?”
Thành Nghị dựa vào lòng hắn, nhỏ giọng nói, “Em cũng đau lòng anh mà.”
Tăng Thuấn Hy cảm thấy có một câu này của y vậy là đủ rồi, hắn chạy thật xa đến đây, cũng không phải vì muốn chạy xe đến thành phố bên cạnh với Thành Nghị , hắn đơn thuần chỉ muốn gặp y, muốn ở cạnh y ngay lúc này. Cái khác, đều không quan trọng.
Hắn ôm Thành Nghị , thấp giọng nói, “Không có việc gì, anh chỉ chọc em thôi, không phải muốn làm thật, em đóng phim là quan trọng nhất, chờ em đóng phim xong, chúng ta còn rất nhiều thời gian.”
Thành Nghị ngẩng đầu nhìn hắn.
Tăng Thuấn Hy cúi đầu hôn hôn trán y, “Thật mà, không lừa em.”
“Vậy được rồi.” Thành Nghị lại dựa vào lòng hắn, ban đêm an tĩnh, y có thể nghe thấy tiếng tim Tăng Thuấn Hy đập, từng nhịp từng nhịp, làm y vô cùng an tâm lại quyến luyến.
Hắn thật là một người yêu rất tốt.
“Ngủ ngon.” Thành Nghị nói.
“Ngủ ngon.” Tăng Thuấn Hy vươn tay tắt đèn đầu giường.
Hôm sau, cuối cùng Mạc Kiến Anh cũng không chịu được lời chửi rủa trên mạng, đăng Weibo xin lỗi Thành Nghị , gã tỏ vẻ mình chỉ xuất phát từ việc yêu thích Thành Nghị mới làm ra loại chuyện này, gã xin lỗi Thành Nghị , cũng xin lỗi vì đã cô phụ sự tin yêu của cư dân mạng. Nhưng mà cư dân mạng cũng không ăn chiêu này của gã, bình luận đều là châm chọc mỉa mai, không mang theo chút thương hại nào, “Không phải ông cảm thấy mọi người đều là đồ ngốc, đều sẽ bênh vực ông sao? Còn cô phụ sự tin yêu của chúng tôi, nói thật đường hoàng, ông có coi sự kính trọng của chúng tôi là cái đinh gì thật à?”
Quần chúng tiếp tục tức giận mắng, Thành Mạch tỷ tỷ cũng không chút lưu tình tỏ vẻ, “Bỏ đi, còn thích? Ca ca nhà chúng tôi đúng là xui tám đời mới bị ông coi trọng? Lão lưu manh!”
Nhưng mà mấy cái đó, Thành Nghị đều không còn thời gian để ý tới, bởi vì y đang quay một cảnh rất quan trọng cùng diễn viên đóng vai Saitou —— cảnh Saitou và y quyết đấu ở võ quán.
Cảnh này, Thành Nghị dùng kiếm truyền thống, Saitou dùng võ sĩ đao của Nhật Bản, kiếm quyết đấu với võ sĩ đao, bên ngoài là Ôn Nghiêu và Saitou quyết đấu, trên thực tế là hai dân tộc quyết đấu.
Phó Mẫn Chi giảng diễn cho hai người, nói trọng điểm cảnh quay cho bọn họ, sau đó hô “action”.
Tăng Thuấn Hy ngồi ghế trên nghỉ ngơi của Thành Nghị , nhìn y mặc bộ đồ luyện công màu trắng, cầm kiếm. Đó là Thành Nghị mà Tăng Thuấn Hy không quá quen thuộc, biểu tình đạm nhiên, ánh mắt sáng ngời lại không có bao nhiêu độ ấm, động tác của y rất nhanh, thân pháp thật xinh đẹp. Y đối mặt Saitou, trong mắt không dậy nổi gợn sóng, vô cùng bình tĩnh, cố tình lại không biết lộ ra cổ tự tin và nhuệ khí của thiếu niên từ nơi nào.
Chỉ vài động tác này mà bọn họ quay liên tục nửa ngày, Phó Mẫn Chi soi mói động tác và biểu tình rất nhỏ của hai người, không ngừng kêu hai người dừng lại làm lại, làm lại làm lại. Mỗi một lần quay hư, cô lại để cho Thành Nghị và Saitou xem hình ảnh camera quay lại, để bọn họ phân tích khi nào phải có biểu tình và động tác thế nào, diễn như vậy sẽ có lợi thế nào.
Hai người vẫn quay đến 7 giờ tối mới kết thúc công việc đi ăn cơm, Thành Nghị đi đến trước mặt Tăng Thuấn Hy , hỏi hắn, “Nhàm chán không?”
“Cũng được.” Tăng Thuấn Hy nói, “Nhìn em thì không coi là quá nhàm chán, hơn nữa có thể nghe Phó đạo giảng diễn cho các em, cũng coi như là có chút thu hoạch.”
“Lúc này, anh chỉ cần nói nửa câu đầu là được.”
Tăng Thuấn Hy biết nghe lời, “Nhìn em, sao lại nhàm chán chứ.”
Thành Nghị gật đầu, “Trẻ nhỏ dễ dạy.”
Buổi sáng ngày thứ ba, Tăng Thuấn Hy đi, hắn chỉ cho mình nghỉ phép ba ngày, nên đến giờ thì hắn cũng nên đi. Thành Nghị cảm thấy chuyến đi này của hắn quá vất vả, “Ba ngày phép, hai ngày trên đường, thật ra chúng ta cũng chỉ ở bên nhau một ngày hoàn chỉnh, anh quá vất vả.”
“Sao lại vất vả, gặp được em, đã rất đáng giá.”
“Sao hôm nay anh lại biết nói chuyện như vậy?” Thành Nghị cười nhìn hắn.
Tăng Thuấn Hy vươn tay ôm y vào lòng, hôn hôn, thấp giọng nói, “Chỉ nói lời thật lòng.”
Thành Nghị cũng vươn tay ôm hắn, “Em để Quản Mai nhận tổng nghệ kia, chờ em đóng máy bộ phim này, chúng ta có thể ở bên nhau đàng hoàng.”
“Được.”
Thành Nghị ngẩng đầu nhìn hắn, “Em sẽ nhớ anh.”
“Anh cũng sẽ nhớ em.” Tăng Thuấn Hy ôn nhu nói.
Tiễn Tăng Thuấn Hy đi, Thành Nghị lại dấn thân vào nhiệm vụ quay phim bận rộn, quay đến đầu tháng tư. Ngày 13 tháng 4, Thành Nghị chính thức đóng máy, y và Phó Mẫn Chi còn có Thành Tử chụp ảnh chung, đăng Weibo, cảm ơn sự tương ngộ này, cũng chờ mong bộ phim này có thể mang đến kinh hỉ mới cho mọi người.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com