Chương 27 🌱
Mấy tiếng ngồi chờ trong hành lang bệnh viện đối với cậu dài đẵng như mấy chục năm.
Tình trạng không khách quan, ma tuý làm tổn thương nghiêm trọng hệ thần kinh, may thay đưa đến bệnh viện kịp thời nếu không sẽ nguy hiểm tính mạng. Dù vậy, sắp tới Jimin sẽ bị nghiện, trong một thời gian ngắn thì chức năng đi lại, ngôn ngữ bị hạn chế.
Jungkook chết lặng, ngồi bệt xuống sàn nhà với gương mặt đờ đẫn, ánh mắt ngây dại hằn lên những tia máu đầy hận thù. Jillen phải dựa vào Kevin mới đứng vững, cô khóc khi nhìn thấy Jungkook đứng bật dậy, chạy vụt đi.
*
"Mẹ kiếp, tôi phải san bằng cả băng nhóm đứng phía sau!" Jungkook hét vào mặt Hae Joon lúc lão đang ngồi uống trà chiều với bốn đứa con gái.
Hae Joon nghe xong câu chuyện, gật đầu bảo cậu đem hết người đi. Ròng rã hai ngày trời, Jungkook ngã quỵ trước cổng nhà lão, người đầy máu, trên tay cầm chặt khẩu súng còn miệng cứ lẩm nhẩm "Tao phải giết mày.".
Theo như đám đàn em kể lại, Jungkook cho nổ tung tất cả sòng bài, vũ trường, khu tập trung của băng nhóm trong một đêm, lúc đóng cửa nên không ai xoay sở kịp. Người của Goo chết sạch. Về phần y và tên nội gián kia, Jungkook chọn cách tàn nhẫn nhất có thể. Chỉ trong hai ngày, toàn bộ tổ chức biến mất như chưa từng tồn tại, ngay cả những tên đang ngồi tù cũng không đứng ngoài cuộc thanh trừng đẫm máu.
Hae Joon chỉ biết lắc đầu khi kéo Jungkook vào nhà. Bây giờ thì lão hoàn toàn tin vào tình yêu của cậu, tin một cách đầy nể phục, có chút sợ hãi. Lão đe doạ mọi người phải tránh xa Jungkook trong lúc này.
Lão thầm nghĩ hẳn cậu biết rõ những chuyện không thể phơi bày ra ánh sáng. Rằng Goo đã cấu kết với băng nhóm ở Busan, còn lão thì làm ngơ. Và cũng không quá bất ngờ khi Jungkook không truy cứu. Cậu là người trọng tình nghĩa, lão nhủ thầm, dù có chuyện gì xảy ra, chắc chắn cậu vẫn sẽ nhớ đến ân tình năm xưa mà bỏ qua cho lão.
Dù vậy, Hae Joon vẫn đôi chút khiếp sợ khi nhớ đến ánh mắt của Jungkook. Còn dữ dội, tàn nhẫn và căm thù hơn nhiều so với ngày xưa. Không sao cả, lão tự nói với bản thân, mình là ân nhân của thằng nhóc.
Đêm đó, lão mất ngủ.
*
Ngủ được vài tiếng, cậu chạy đến bệnh viện, ngồi ở đấy luôn, không rời khỏi Jimin trừ lúc đi vệ sinh. Có đôi lần Jillen bật khóc khi thấy vậy, cô hoãn tất cả những dự án, kế hoạch của Jimin với lý do anh phải đi nước ngoài chữa bệnh, vu vơ về việc chấn thương vai, lưng và chân. Dư luận ban đầu dậy sóng, đồn thổi hai người kết hôn, nhưng qua một thời gian ngắn, mọi thứ dịu đi cả.
Ngày Jimin tỉnh dậy, ngoại ô Seoul đón đợt nắng gay gắt giữa mùa hè đổ lửa vào buổi chiều đầu tháng Bảy oi ả, lá cây ngả dần sang màu úa và rơi rụng lác đác trên khoảng sân làm nó gợn những đốm vàng rực. Khi mở mắt, Jimin cảm thấy mí mắt nặng như đeo chì, không mở ra nổi, toàn thân vô lực, không nhấc mình lên khỏi giường được. Song, câu đầu tiên anh nói vẫn là gọi tên Jungkook.
Cậu bật khóc!
Những lời Jimin nói không thể nghe rõ, phải ngồi xe lăn suốt. Và điều đau đớn nhất đối với Jungkook là cứ sau khoảng thời gian nhất định, anh lại đòi thuốc. Việc cai nghiện trở thành một cực hình đối với cả hai bởi cậu không thể nào nhìn anh quằn quại đau đớn khi thiếu thuốc nên không giữ vững được lập trường mặc Jillen quát tháo suốt.
"Xin chị." Jungkook khẩn khoản van nài cô. "Để em thử!"
"Jungkook, nếu em cũng nghiện, làm sao chăm sóc cho cả hai được chứ?" Jillen quẫn bách vò tóc, tức giận tát vào gương mặt gầy guộc, xanh xao của Jungkook, hét lên. "Tỉnh táo lại nào!"
Kevin chưa từng nghĩ mình có thể thấy sự yếu đuối của cậu bởi từ khi biết nhau năm Jungkook mười bốn tuổi, cậu luôn gắng gượng, tỏ ra mạnh mẽ, kiên cường, dù bị đánh suýt chết, vết đạn lỗ chỗ trên người, cũng chưa từng vì quá đau mà khóc. Anh không hề tin vào bất cứ tình cảm nào khác, trừ của mình và Jillen, bây giờ thì tin rồi.
"Jungkook!" Jillen nhíu mày lay mạnh người cậu, thở dài bất lực. "Hứa với chị, đừng quá sức nhé!"
Thật điên rồ, cô nghĩ. Có lẽ chẳng ai nghĩ ra được cách này ngoại trừ Jungkook. Làm bản thân bị nghiện rồi cùng Jimin cai. Nó hiệu quả, chưa biết được, thế nhưng sức khoẻ Jungkook càng lúc càng tệ, tính tình cũng nóng nảy hơn. Không ít lần Jillen chứng kiến cậu đánh bị thương mấy tên đàn em, quát nạt Bông Gòn khiến nó cụp đuôi chạy biến đi. Song, mặc tất cả, những cử chỉ của cậu đối với Jimin vẫn dịu dàng, đầy nhẫn nại.
Ngày đầu tiên bị nghiện, Jungkook suýt cắn đứt lưỡi nếu Jillen và Kevin không kịp đến. Dần dần, những ngày sau, cậu biết kiềm chế bản thân hơn và đè nén lại cơn thèm thuốc, Jimin cũng khá hơn.
Ba tháng đầu là quãng thời gian khó khăn nhất. Jimin vẫn không quen với việc bị bắt ăn uống theo thực đơn khắc nghiệt, tập vật lý trị liệu và nhất là việc phải chống chọi với sự bức bối trong cơ thể khiến anh đau đớn vô cùng. Jungkook, tất nhiên, khó chịu và đau đớn hơn nhiều, về mặt tinh thần lẫn thể xác.
*
* *
Jeon Jungkook
Mấy ngày đầu, tôi còn tưởng đây là một giấc mơ.
Về việc Jimin bị bắt cóc. Về việc anh ngồi xe lăn, bị nghiện...
Thế nhưng khi ánh nắng vươn khỏi tầng mây dày, báo hiệu một ngày mới bắt đầu, tôi phải ép mình tỉnh dậy để tiếp tục cơn ác mộng đó.
Vô số lần tôi bật khóc khi nhìn thấy Jimin loay hoay mãi chẳng xoay được bánh xe, thấy anh cố với để lấy đồ nhưng không được, hay lúc anh muốn diễn đạt một vấn đề nào đấy mà tôi nghe mãi vẫn không thể hiểu. Rồi những cơn nghiện nữa.
Tất cả như con dao sắc nhọn cứa vào tim tôi, khiến tôi không sao chịu được.
Giá như sáng hôm đó tôi không ra ngoài. Giá như lúc nào tôi cũng ở cạnh anh. Giá như tôi phát hiện nội gián sớm hơn. Giá như... tôi không yêu anh...
Khó khăn là vậy, thế mà mỗi lúc tôi khóc vì bất lực, Jimin lại động viên tôi bằng nụ cười của anh, chính anh đã cho tôi thấy thế nào là tình yêu, là gia đình.
Qua một tháng rưỡi, cơn thèm thuốc dứt hẳn. Nhưng không có nghĩa là chấm dứt chuỗi ngày đau đớn phía trước.
"Hệ thần kinh bị tổn thương nặng nề.", lời của bác sĩ cứ đeo bám lấy tôi. Ngày nào chúng tôi cũng chơi cờ vua, cờ tướng, sudoku, Jimin toàn thua. Lúc trước tôi muốn vậy, thế nhưng bây giờ thấy đau lòng.
Tôi đón Bông Gòn đến để Jimin có thể chơi cùng nó. Nhưng mặc cho những tiếng sủa sang sảng và mấy trò đùa nghịch, anh ngồi lặng thinh, thi thoảng xoa đầu Bông Gòn rồi lại đờ đẫn.
"Jimin, đi dạo nhé!" Tôi muốn đưa anh đến những nơi trước đây chúng tôi thường đến, nhưng Jimin luôn lắc đầu.
"Khô---ng... không m---muốnnnn..." Phải khó khăn lắm anh mới nói được một câu trọn vẹn. Jimin nắm chặt tay tôi và lắc đầu. "A---anh muốn... g---gặp Byul."
Byul đến mỗi ngày, vậy mà lúc nào Jimin cũng muốn gặp chị ấy. Có thể anh không muốn tôi quá khó khăn khi phải một mình chăm sóc anh.
"Ừm." Tôi hôn lên trán Jimin và gật đầu.
*
Ngày sinh nhật lần thứ hai mốt, buổi sớm đầu tháng Chín chào đón tuổi mới của tôi bằng cơn mưa lất phất những giọt li ti đọng lại trên ô kính, những ụ lá úa vàng rực rải đầy trong sân, thời tiết mát mẻ, trong lành chuẩn bị đón mùa thu.
Jimin bận rộn cùng Byul cả ngày trong bếp, hai người mang ra một chiếc bánh gato với những cây nến xiêu vẹo và một phần bánh bị lõm mất. Dù vậy, nó vẫn là chiếc bánh sinh nhật đẹp nhất tôi từng thấy.
"Chị không biết gì về bếp núc cả." Byul thừa nhận. "May mà có Jimin."
Mọi người cười ngất về đống hoang tàn, đổ nát trong bếp của chị ấy và Jimin.
"Jungkook." Chẳng hiểu sao anh có thể nói vấp, hoặc nói lắp bất cứ từ gì, chỉ trừ tên tôi.
"Ừm, em đây." Tôi cúi người xuống để nghe rõ hơn những lời anh định nói.
"Si---n---sinh nhật... vui v---vẻ. Anh yêu em!"
Ồ, tôi mỉm cười hôn lên trán anh, thật tuyệt vì Anh yêu em cũng là ngoại lệ.
"Cảm ơn, em cũng vậy."
Jimin nở một nụ cười vụng về đầy yêu thương. Anh gượng người dậy, chồm lên để ôm tôi rồi chìa ra một bức vẽ. Là cảnh chúng tôi ở trong nhà thờ, xung quanh là bạn bè và người thân. Những nét vẽ không rõ ràng, màu chì lấm lem, nguệch ngoạc, tuy nhiên vẫn rất đẹp. Và ý nghĩa!
Nhưng thật không may vì nước mắt của tôi lại làm ướt nó. Đó là buổi sinh nhật hạnh phúc nhất tôi từng có!
Em yêu anh, Jimin, tôi tự nhủ thầm.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com