Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 39 🌱

Buổi sớm ở ngoại ô yên bình với ánh nắng dịu nhẹ của mùa thu cùng tiếng chim hót rả rích trên các hàng cây. Đêm ngon giấc đầu tiên kể từ ngày xa nhau, cho cả Jimin và Jungkook. Jungkook dậy từ sáng sớm, mất một lúc lâu với việc ngồi yên trên giường và ngắm Jimin còn đang ngủ say.

Cậu muốn hỏi anh về điều đã nhìn thấy, nhưng lại thôi. Bởi không gì quan trọng hơn việc anh trở về tìm cậu. Không cần biết lúc ấy đã xảy ra chuyện gì, chỉ cần Jimin chịu quay đầu, cậu sẽ luôn đứng đó đợi anh.

Jimin khẽ cựa mình, xoay người tìm tư thế thoải mái hơn. Một chân anh gác lên chiếc gối ôm dài, chân còn lại gác lên người cậu, cuộn người lại dụi má vào ngực cậu, đầu thì gối lên cánh tay. Jungkook mỉm cười nhìn dáng vẻ ngái ngủ của anh. Nết ngủ xấu không tả được, cậu thầm nghĩ, nếu không tựa vào cái này gác lên cái kia thì không chịu, đặc biệt là không bao giờ chịu rời cậu ra. Jungkook lại thích việc đó.

Có thể thấy rõ Jimin không phải kiểu người mỏng manh, yếu đuối, ngược lại rất độc lập, mạnh mẽ. Anh dám một mình lên Seoul lập nghiệp ở tuổi mười bảy, anh đương đầu với những khó khăn trong ngành giải trí bằng sự điềm tĩnh và gai góc, ngay cả khi bị khinh thường, bị đối xử tệ bạc, anh vẫn kiên trì với đam mê và không bao giờ bỏ cuộc. Do vậy cậu rất trân trọng những lúc ít ỏi anh dựa vào mình, chấp nhận để cậu làm giúp anh những điều anh có thể tự làm được. Từ những việc nhỏ nhặt như thắt lại dây giày bị tuột, gội đầu cho anh, cõng anh mỗi khi đi chơi ở ngoại ô, và cậu tự hào hơn hết là khi chính Jimin đòi hỏi những điều đó.

"Dậy thôi, bé cưng." Jungkook cúi người thì thầm vào tai anh, cùng lúc hôn lên má Jimin.

"Một lát nữa, anh mệt." Anh phụng phịu kêu ca. Chắc rằng đêm qua đã tốn nhiều sức lực lắm.

"Muốn ăn gì?"

"Gì cũng được. Thăm dì Min nhé!"

Jungkook không nén được nụ cười. Rất lâu rồi, từ lần cuối hai người đến đó, thảo nào Jimin nhớ dì Min, và những món ăn của bà. Rồi cậu lại không thể cười nữa, chợt nghĩ đến khoảng thời gian đã qua. Jimin nổi tiếng, công việc bận bịu ập đến, hai người vẫn ở cạnh nhau nhưng dường như có một rào cản vô hình nào đó, khiến họ không thể như trước kia. Dù vậy, mọi chuyện đều đã qua, nhờ những khó khăn mà khi bên nhau sẽ càng ý nghĩa.

"Ừm. Em xuống bếp đây."

*

*        *

Gần một năm trở lại đây, kể từ khi Jimin gặp tai nạn, Jungkook rút dần khỏi những dự án phi pháp béo bở của gia đình. Cậu không muốn mãi làm kẻ trốn chạy, núp đằng sau tấm màn pháp luật. Rửa tiền, ừ thì cũng chẳng hợp pháp gì, nhưng ít nhất cậu có thể dùng tiền đó để đầu tư một cách đường hoàng, những giấc ngủ nhờ vậy mà không có thêm ác mộng.

Ban đầu, Hae Joon không hay biết gì. Dần dà, những hợp đồng nhiều lợi nhuận ít dần, thay vào đó là những công việc mà lão không hề được nghe đến, rồi cũng không thể gặp Jungkook thường xuyên như trước, bởi nghe đâu cậu bận bịu với vài dự án kinh doanh mới. Hae Joon vẫn tự nhủ cậu làm vì gia đình, lão bỏ ngoài tai những đồn đoán bất lợi cho Jungkook, cho đến khi nguồn tin từ tổ chức rửa tiền lọt ra ngoài, lão không làm ngơ được nữa.

"Cậu muốn nghỉ à?"

"Sẽ có người khác thay thế tôi thôi, ông không cần sốt vó lên như thế."

"Ai nào?" Giọng lão già trầm xuống, mất đi sự cợt nhả thường ngày. Những người làm việc cùng lão bao năm qua, dĩ nhiên có cả Jungkook, thừa hiểu khi nghe được âm giọng ấy, tức sẽ có chuyện không hay.

Cậu ngồi thẳng lên, đối mặt với Hae Joon, thu lại vẻ thờ ơ, thay vào đó là giọng nghiêm túc, và vẻ mang ơn.

"Ông cho tôi cơ hội có một cuộc đời mới, tôi biết. Tôi cũng cứu ông một mạng, dù là vô ý hay cố tình. Những điều bao năm qua tôi làm vì tổ chức không nhiều nhưng cũng đủ. Không muốn phụ sự kỳ vọng của ông, nhưng tôi hài lòng với cuộc sống hiện tại, chỉ cần bình yên qua ngày, không cần quá nhiều danh lợi. Ông có bốn người con, hẳn hiểu rõ điều này, quan trọng nhất là họ bình an. Tôi chỉ nói vậy, ơn nghĩa của ông tôi luôn nhớ, sau này cần giúp có thể gọi tôi." Như chợt nhớ ra, cậu nói thêm. "Nhưng tất nhiên là hợp pháp nhé. Tạm biệt!"

Hae Joon nghĩ hẳn cậu biết rõ bao rắc rối về những mối quan hệ làm ăn trong nội bộ lâu nay đều do lão tạo ra. Và Jungkook vẫn để yên, không cố hàn gắn, cũng chẳng tìm lão để hỏi chuyện. Ngay cả chuyện của Goo cậu cũng chưa từng đề cập trong khi lão từng có khoảng thời gian mất ăn mất ngủ vì sợ. Lão có thể nhìn thấy bóng dáng mình qua cậu, gã trai trẻ đi lên từ hai bàn tay trắng, song lão cũng hiểu rằng so với mình, cậu không hề mưu mô, nham hiểm, ngược lại càng chân thành hơn. Lần đầu tiên cầu xin cơ hội từ lão, Jungkook cũng không nói nhiều đến thế. Hae Joon không thích ép buộc ai, dù lão rất ưng bụng đứa nhóc này nhưng cậu lại không muốn bước tiếp. Đành thôi vậy, lão nghĩ, dù sao cậu cũng đem lại đủ lợi lộc và những món hời đủ để sinh lãi về lâu về dài cho gia đình rồi.

Thời tiết bắt đầu giao mùa, những cơn mưa bất chợt hay xuất hiện báo hiệu một mùa thu sắp đến, tiết trời mát dịu, thoáng đãng hơn, vậy mà lúc này nằm ở mái chòi của mình, Hae Joon thấy lạnh run. Lão không vội tìm áo khoác, cứ nằm đấy vài chục phút, để gió hong khô hàng nước mắt chực trào của mình. Lâu lắm rồi, lão không nhớ nổi lần cuối mình khóc là khi nào nữa. Dù chỉ là quan hệ lợi ích qua lại, lão tự nhủ, nhưng những năm qua, lão thành tâm coi Jungkook như con, một đứa con trai mà lão luôn muốn có.

Tạm biệt, con trai ta! Chúc cậu luôn bình an.

*

*        *

Jeon Jungkook

Những ngày ở Busan không chê vào đâu được. Tôi và Jimin về nhà vài ngày, không như những lần trước, ba mẹ anh đón tiếp rất nhiệt tình, lại còn hỏi han về việc làm ăn. Tôi không nói cho Jimin biết quá nhiều, nhưng có lẽ anh tự hiểu được. Hy vọng ba mẹ anh cũng vậy.

Và điều làm tôi bất ngờ hơn cả là họ chuẩn bị một bữa tiệc sinh nhật ngay cái ngày tôi và anh định sẽ về nhà mình cho buổi tối dưới ánh nến. Bác gái tự tay làm bánh gato, trang trí và vẽ chữ cũng một tay bà lo liệu. Treo bóng bay, băng rôn, mua đủ thứ loại nến, pháo nổ là phần của bác trai và Jihyun. Còn Jimin chỉ việc kéo tôi đi dạo xung quanh khu phố trong lúc mọi người chuẩn bị.

Lạy Chúa, tôi nghĩ mình đang khóc bởi hai bên má ướt nhẹp. Tôi ôm chầm Jimin đang cười thật rạng rỡ, gầm gừ vài tiếng "Hay đấy, bé cưng! Anh bày ra đúng không?"

"Em vui không nói nên lời còn gì." Anh đẩy ra, cười vỗ vỗ vào đầu tôi, đổi giọng của một người anh. "Sinh nhật vui vẻ, em trai."

Tôi kéo anh lại gần mình, thì thầm vào tai anh "Chờ đến lúc em khiến anh phải van xin."

"Anh không đợi được đấy." Jimin vênh mặt lên, trong lúc mọi người đang hát chúc mừng sinh nhật, anh kiễng chân, hôn lên má tôi. "Jungkook à, anh yêu em."

Bữa tiệc không chê vào đâu được. Tài nấu ăn của bác gái phải gọi là tuyệt đỉnh, chẳng bù cho con trai mình, tôi nghĩ, nhưng rồi lại thấy vui bởi nếu anh có thể tự mình nấu ăn, tôi sẽ chẳng còn tuyệt chiêu mỗi lúc giận nhau nữa.

Lần đầu tiên tôi đón sinh nhật cùng nhiều người như vậy, còn là gia đình. Trước khi gặp Jimin, tôi thường tự mua cho mình một chiếc bánh bông lan rồi cắm nến lên đó và tự thổi, tự chúc mừng. Sáu năm qua anh luôn mang đến bất ngờ vào mỗi dịp sinh nhật, không chỉ riêng những món quà, cảm xúc Jimin mang lại không lúc nào giống nhau. Và hôm nay, bước sang năm thứ bảy, một bất ngờ thật ấm áp, đủ đầy. Tôi cảm nhận được rằng hai bác đã không còn quá nhiều thành kiến dành cho mình, ngược lại đối xử như người trong nhà, điều tôi nghĩ mình sẽ chẳng bao giờ có được.

Tôi mỉm cười nhìn sang anh vừa gọi video với Byul vừa mở quà do chị ấy gửi đến, đan xen với niềm hạnh phúc là sự cảm động vô cùng. Cứ mãi thế này, tôi sẽ không bao giờ có thể sống thiếu anh mất. Nhưng tôi lại thích điều đó, thích cuộc sống được ràng buộc với anh.

Cảm ơn anh, vì tất cả.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com