Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 44 🌱

Những buổi tập chuẩn bị cho concert chia tay thưa thớt dần. Jillen sắp xếp lại các tiết mục, lược bỏ những bài cần vũ đạo phức tạp, chuyên môn cao, thay vào đó là những màn diễn ballad chỉ với nhạc cụ và vũ đoàn minh hoạ. Thời gian biểu của Jimin không đặc kín như trước, mặc cho lời mời phỏng vấn tới tấp, Jillen từ chối hết cả, tuyên bố anh sẽ không lộ diện cho đến ngày họp báo.

Jimin không muốn Jungkook xuất hiện ở buổi họp, cậu đồng ý. Việc gì phải tốn sức công khai khi sớm muộn gì hai người cũng sẽ rời khỏi đây. Dù cho có được mọi người đón nhận nhưng tránh mặt vẫn là tốt hơn cả, tránh việc đồn đoán vẽ chuyện lung tung.

Buổi tối trước ngày diễn ra họp báo, Jungkook có việc phải họp đến khuya, rồi lại mắc vào tiệc chiêu đãi của các đối tác nên không thể về nhà.

"Em không đưa anh đi được, sáng sớm mai em mới về đến. Anh tự thoa thuốc và ngủ sớm nhé." Jungkook nhìn ra cơn mưa tuyết dưới bầu trời đêm sáng rực ánh sao, dặn thêm. "Mặc thêm áo và đừng quên bật sưởi đấy. Còn nữa, đặt thêm báo thức để tránh anh ngủ quên..."

"Anh biết rồi." Jimin bật cười cắt ngang lời cậu khi Jungkook sắp sửa liệt kê một loạt những việc dặn dò như thể còn một tháng nữa mới gặp lại. "Anh tự lo được. Em choàng thêm khăn nhé, cái lần trước anh mua ấy."

"Ừm. Đã trễ rồi, anh xem nốt tập phim này rồi ngủ ngay nhé."

"Anh lớn rồi mà, ông cụ non ạ. Đừng uống rượu nhiều. Dạo này cổ họng em không tốt nên giữ sức khoẻ đấy." Vẫn là những câu dặn dò quen thuộc, không hiểu sao là việc làm ăn hợp pháp nhưng Jimin lại bỗng cảm thấy bất an, anh tự trấn tĩnh rằng vì mình đang căng thẳng cho buổi họp báo. "Jungkook à."

"Ừm, em đây."

"Anh yêu em."

Liệu có phải lần cuối nói với cậu câu này? Jimin chợt nghĩ rồi lại gõ mạnh vào đầu. Họ sẽ bên nhau cả đời, anh tự trách mình quá hồi hộp đâm ra những ý nghĩ lung tung.

"Em cũng yêu anh, ngủ ngon."

*

Jinsung mất tăm mất tích từ lúc Jimin trở về, ban đầu Jillen thấy lạ, nhưng sau đó không bận tâm. Cô trằn trọc về vấn đề khác, rằng nhờ vả Hoseok cho việc họp báo của Jimin, nhờ đến sự tác động và mức ảnh hưởng của anh để làm cho sự việc dễ chấp nhận và thông cảm nhất có thể. Riêng việc phải nói thế nào để không quá thân thiện lại thể hiện thành ý khiến cô suy nghĩ mấy đêm liền.

Cuối cùng buổi hẹn cũng diễn ra. Hoseok chẳng khác gì ngày trước, vẫn là cử chỉ lời nói nhẹ nhàng với cô, nhưng cô biết không gì có thể kéo họ trở lại ngày xưa vô tư vô lo kia được nữa. Jung Hoseok bây giờ là một con người khác.

"Không ngờ có ngày em lại chủ động nhờ anh." Hoseok nhấp một ngụm cà phê, nhìn cô dịu dàng. "Người này quan trọng thế cơ à?"

"Anh chỉ cần nói rằng có thể hay không?" Jillen muốn kết thúc câu chuyện càng nhanh càng tốt.

"Anh đã bao giờ nói không với em à? Tất nhiên có thể, em gái. Với một điều kiện, được chứ?"

"Biết trước anh không tử tế như vậy. Điều kiện gì?"

"Một bữa tối với em gái mình. Anh nghĩ anh xứng đáng điều đó."

"Được."

Jillen đứng dậy ngay nhưng bị Hoseok kéo lại, anh thì thầm bằng vẻ bất lực. "Ngần ấy năm em vẫn không thể tha thứ cho anh ư?"

"Với một kẻ máu lạnh?" Cô cười nhạt, hất mạnh tay Hoseok ra, giọng đay nghiến. "Tôi biết anh tiếp cận Taehyung với mục đích gì. Nếu không yêu anh ấy, mong anh dừng lại, anh ấy chịu đủ tổn thương rồi."

"Anh trong mắt em luôn xấu xa thế sao?"

"Không hẳn, nhưng anh không thành thật. Anh nên biết đó là điều cấm kỵ trong tình cảm dù là gia đình hay tình yêu."

"Thật không phải lời nói mà là hành động. Anh yêu em ấy."

Lạy Chúa, Jillen thoáng giật mình bởi ngữ khí giống hệt Kevin lẫn Jungkook. Quả là bạn làm ăn nhiều năm, cô nghĩ.

"Tôi phải về. Hẹn không gặp lại."

Hoseok nhìn Jillen chạy thật nhanh khỏi quán cà phê chỉ để tránh anh, lòng đau thắt. Cả đời anh chỉ còn cô là người thân, người anh yêu thương, trân trọng nhất. Vậy mà ngay cả một ánh nhìn bình thường nhất đối với người xa lạ cô cũng không dành cho anh, thay vào đó là sự căm hận, khinh thường.

Byul, em muốn anh làm gì đây?

Anh từng nghĩ thời gian có thể xoá nhoà vết thương, có lẽ vậy nhưng anh hiểu rõ tính cứng đầu, bướng bỉnh của Jillen. Kiên nhẫn, Hoseok, kiên nhẫn thêm chút nữa, anh tự nhủ. Rồi cũng sẽ có ngày Jillen nhận ra và tha thứ cho anh thôi, và sự chân thành duy nhất trong đời, cả Taehyung nữa. Hy vọng vậy!

*

*        *

Buổi họp báo diễn ra thành công ngoài mong đợi. Không chỉ nhận được phản ứng tích cực từ khán giả, giới nghệ sĩ cũng nhiệt tình ủng hộ Jimin khi anh công khai mối tình của mình. Rồi họ đau lòng, rớm lệ lúc Jimin tuyên bố giải nghệ, và lại trở nên vui mừng khi biết tin sẽ có concert chia tay. Biết bao cảm xúc ùa vào lòng những người hâm mộ, các nhà báo, ký giả, nghệ sĩ thuộc giới LGBT hoặc đơn giản chỉ là những người ủng hộ tình yêu không phân biệt giới tính.

Sẽ chẳng còn buổi họp báo nào mang lại nhiều nụ cười và nước mắt thế nữa, một tờ báo ca tụng thế. Jimin là một nghệ sĩ chân chính, dám nói lên quyền yêu và được yêu trong xã hội khắc nghiệt này, lại tờ báo khác khen ngợi anh. Hy vọng giới giải trí và mọi người sẽ có cách nhìn khác về tình yêu của họ, những người đáng được tôn trọng, và còn vô vàn những lời khen, ủng hộ khác tràn ngập các trang báo.

Jillen thấy vui vì Hoseok đã giữ lời hứa. Đúng là anh chưa từng từ chối bất cứ đòi hỏi nào của cô. Nhưng hai người họ đã là người của hai thế giới, không thể quay lại ngày xưa nữa.

Tắt điện thoại, Jillen định cùng Jimin đến điểm hẹn để đi ăn mừng với Taehyung và Jungkook thì phát hiện không thấy anh đâu. Lạy Chúa, lại bắt cóc ư, cô kinh hoàng nghĩ, nhưng rồi lại thấy không phải. Jungkook đã là công dân gương mẫu, làm gì có kẻ thù nào nữa. Cô vội vàng gọi cho anh nhưng không ai bắt máy, Jungkook cũng không liên lạc được. Hai người đánh lẻ ư?

"Kev, Jungkook đang ở đâu?"

"Khách sạn, anh đoán vậy."

"Sao lại là khách sạn?"

"Tối qua có tiệc, cậu ấy không tiện về nhà."

"Đến đó thôi."

*

Vừa rời khỏi phòng chờ để tiến ra xe, Jimin gặp ngay Jinsung đang xộc thẳng vào trong rồi kéo anh đi một mạch mà chẳng nói năng gì.

"Này, anh kéo tôi đi đâu?"

"Đến nơi cậu sẽ biết." Gã cố tình dùng giọng điệu nhát gừng để tăng phần nghiêm trọng. "Tối qua tôi bàn việc làm ăn ở một khách sạn, rồi thấy được điều mà tôi nghĩ cậu sẽ muốn biết."

Jimin muốn vùng ra ngay bởi chẳng tò mò gì về điều gã nói. Nhưng Jinsung quá khoẻ để anh có thể từ chối. Jimin bị đẩy lên xe, rồi đẩy lên thang máy của khách sạn. Kế đến, gã kéo anh vào căn phòng mà khi cánh cửa bật mở, Jimin đờ người quỵ xuống.

Trên giường là Jungkook, nửa người trên lộ ra ngoài chăn, tay ôm một cô gái mà chắc là không mảnh vải che thân. Cả hai đang ngủ say.

Lạy Chúa!

Jimin không tin vào mắt mình. Sức lực mất hết, anh không cả hô hấp, bất động nhìn về phía người mình yêu đang ôm một người khác. Một sự phản bội đê hèn!

Lý trí bay biến đâu hết, Jimin không mảy may nghi ngờ rằng đó là màn kịch. Jungkook cũng không thể giải thích. Bên trong trống rỗng, Jimin nhìn cậu bằng ánh mắt đờ đẫn, vô hồn, không biết nên nói gì.

"Jimin, anh phải tin em. Em không hề làm chuyện có lỗi với anh."

"Hoá ra em không về nhà là vì thế này." Jimin cười trong nước mắt, cậu ra sức nắm lấy tay anh nhưng đều bị gạt ra. "Giải thích xem, em còn gì để giải thích sao?"

Jungkook không nói gì, bước đến đấm thẳng vào mặt Jinsung, gầm lên. "Mẹ kiếp, đồ chó! Mày thật đê tiện."

"Jeon Jungkook!" Jimin gồng mình hét lên, tát thật mạnh vào mặt cậu. "Em uống say, anh chấp nhận được. Em ôm người khác, anh cũng chấp nhận. Vì tất cả là công việc. Nhưng em lên giường với người khác. Anh làm sao tin em đây?"

"Jimin, em bị hại. Thật đấy, tin em... Em yêu anh, em thật sự rất yêu anh..." Jungkook cuống quýt thốt ra những câu không đầu không cuối, ôm ghì lấy Jimin. "Chúng ta sắp kết hôn rồi. Tin em... Em yêu anh, Jimin."

Ngoài câu nói Em yêu anh, cậu không biết nên làm gì. Ký ức mơ hồ của hôm qua khiến cậu không thể nào nhớ lại được. Cậu say bí tỉ, được dìu vào phòng, thấy một người rất giống Jimin, sau đó, cậu không biết gì nữa.

"Tin em?" Jimin lại cười, anh không buồn lau nữa, cứ để mặc nước mắt chảy xuống. "Em không nhớ được, anh tin em thế nào? Anh chỉ tin điều anh nhìn thấy. Em nằm trên giường cùng người khác, ôm người khác, drap giường có vết máu. Anh... anh không thể nghĩ khác được..."

"Jimin, đừng... Đừng đi. Em xin anh..." Jungkook không thể giữ được Jimin, chính cậu cũng bất lực, quỳ xuống sàn, gào lên. "Jimin, em yêu anh..."

Đáp lại chỉ là bóng lưng đang run rẩy của anh.

Jimin lách qua Jinsung, bỏ ngoài tai lời Jungkook, cứ đi về phía trước, không biết đi đâu, anh cứ đi, đi trong sự đau đớn, tim thắt lại, tâm trí rối bời, bất lực.

Rất nhiều người đi đường nhìn theo Jimin, vì sự hiếu kỳ, mang theo đó đôi chút thương hại. Anh dừng lại cạnh một bến cảng, nơi hai người thường ngồi thuyền đi dạo, neo bên mé sông là mấy cánh buồm đủ màu sắc. Jimin đổi một vé, ngồi trên đó đến khuya lắc. Trước lúc rời đi, anh nhìn lại một lượt nơi từng có biết bao kỷ niệm, không do dự ném chiếc nhẫn mà tháng trước Jungkook mới đeo cho mình xuống sông.

Gần sáng mới về đến nhà, anh cứ đờ đẫn đi vào trong, lên phòng chốt chặt cửa, tắt đèn. Jimin ngồi bệt xuống sàn, ôm mặt nức nở. Trong bóng tối, anh nhắm nghiền mắt, lòng quặn lên, như mất hết cảm giác, khóc đến khi ngủ thiếp đi.

Tình yêu của anh, hy vọng của anh, cuộc sống của anh, hết cả rồi ư...

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com