Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 45 🌱

Paris, Pháp - Hai năm sau

Trong sân vận động với sức chứa lên đến hàng chục nghìn người, không gọi là quá quy mô nhưng cũng không tầm thường, những người mặc trang phục Staff tất tả chạy vạy khắp nơi, bộ đàm rè rè và tiếng người la lối, quát tháo nhau khiến người ta liên tưởng đến chợ trời hơn là một buổi concert. Nào dựng sân khấu, các hàng ghế sau cánh gà, trang phục biểu diễn, tiết mục, lối đi lên sân khấu, vân vân nhiều thứ khác nữa. Những người bên ekip chạy sự kiện và người phụ trách chương trình tất bật lo toan mọi thứ. Người đông việc nhiều, đôi khi lại bất đồng ngôn ngữ, họ chưa đánh nhau đã là yên ổn rồi.

Jillen chạy đôn chạy đáo không ngơi nghỉ, một phần vì là chủ quản chương trình, phần khác chỉ có cô và một số ít người nữa có thể nói vài câu giao tiếp bằng tiếng Pháp. Những người còn lại trong ekip đều là trợ lý đắc lực nhất của cô ở Hàn, nhưng đây là đất Pháp và cái mác đắc lực ấy cũng bị ngôn ngữ làm trở ngại.

Hai năm trở lại đây, Jillen chú tâm vào việc đào tạo nghệ sĩ cho công ty. Mối quan hệ của cô và Hoseok nhờ Taehyung mà dần trở nên ổn thoả, ít nhất cũng có thể nói với nhau vài câu và trao đổi công việc. Không chỉ nghệ sĩ dưới trướng mình, Jillen kiêm luôn những người trong công ty anh, đặc biệt là Taehyung. Jimin thì lùi về phía sau sân khấu sau khi hoàn tất concert cuối cùng, dồn tâm huyết vào vũ đạo, thổi hồn vào các bài hát bằng cách tham gia sáng tác và chỉ đạo hậu kỳ. Cũng vì mối quan hệ hoà hợp đó của họ mà việc làm ăn ngày càng phát triển, những hợp đồng tiền tỉ tới tấp gõ cửa, lời mời biểu diễn trong và ngoài nước giờ không còn là vấn đề.

Đêm nay là một điển hình của những buổi trình diễn quy mô ở nước ngoài, cụ thể là Châu Âu, một hợp đồng đầu tư khổng lồ do Jillen đích thân ký hồi tháng trước. Pháp là mở đầu của chuỗi concert đó.

Chương trình diễn ra thuận lợi, những tràng vỗ tay, sự tung hô của khán giả tưởng chừng như không bao giờ hết. Jimin nhìn những nghệ sĩ đang cúi gập người trên sân khấu, như thấy bóng dáng của chính mình lúc xưa. Ngày đó anh chẳng mong gì khác ngoài sự đón nhận của khán giả, cuối cùng cũng đạt được nó, thậm chí cả sau khi công khai con người thật của mình. Song anh lại thấy trống rỗng, nơi từng xem là cả thế giới giờ đây lạc lõng và cô đơn đến đáng sợ, ngay cả người từng yêu thương cũng trở nên xa lạ. Jimin rời khỏi ánh đèn rực rỡ, nhốt mình trong phòng thu, đèn đóm tắt hết cả, chỉ có đèn từ laptop và bộ chỉnh âm thanh mới soi rõ giọt lệ trong đáy mắt anh.

"Lại nghĩ về ngày xưa à?"

Jillen đẩy vai anh, Jimin cúi đầu, giấu đi vẻ hoài niệm, khi ngẩng lên đã nở một nụ cười. Tự lúc nào anh trở thành kẻ đóng kịch và che giấu cảm xúc giỏi như vậy, chính anh cũng không biết. Chỉ nghĩ rằng nó tốt, thế thôi.

"Không, thấy mừng cho họ thôi. Cho cả em nữa." Jimin giơ tay xoa đầu Jillen nhưng cô tránh đi, đẩy anh bằng cái nhìn khó chịu.

"Em lớn rồi, đừng xoa đầu em mãi thế."

"Em thích mà."

"Ở đây thì không, em là giám đốc kia mà."

Jimin bật cười, gõ vào trán cô. Cũng may Jillen luôn bên cạnh anh, nên muốn buồn bã một mình cũng không thể nào. Dù luôn cố tỏ ra nghiêm chỉnh, nhưng ai cũng biết Jillen rất đơn giản, không thể trở nên trưởng thành, chín chắn được dù nỗ lực thế nào đi nữa. Song Jimin lại thích cô như vậy, không phải ai cũng có thể sống một cách thoải mái sau khi trải qua rất nhiều sóng gió, nói rằng anh ngưỡng mộ Jillen chắc đúng hơn. Bởi Jimin luôn cả nghĩ, không thể nào sống phóng khoáng như thế được.

"Cùng tham dự tiệc mừng công nhé? Anh sẽ không về khách sạn mà khóc chứ, anh trai tôi?"

"Con bé này!"

Jillen chạy biến đi trước khi lãnh thêm một cú vào trán.

"Em chờ anh đấy! Có cả nhà đầu tư."

Vì lợi ích của công ty sau này, Jimin đành thu dọn chút đồ đạc giản đơn của mình, thay quần áo rồi gọi video về nhà cho ba mẹ trong thời gian đợi xe.

"Khi nào con về, mẹ sắp không chịu nổi Bông Gòn nữa rồi." Bà Park cằn nhằn không dứt về những trò nghịch ngợm của nó khiến anh không thể ngừng cười. "Ối lạy Chúa..." Bà kêu lên hốt hoảng khi Bông Gòn nhảy ào đến chụp chiếc điện thoại vì nghe giọng Jimin.

"Nào, Bông Gòn, ngồi xuống!"

Sau câu giáo huấn của anh, nó ngoan ngoãn ngồi phịch xuống, đuôi vẫy liên tục, sủa vài tiếng rồi nhìn Jimin bằng vẻ háo hức, như muốn hỏi khi nào anh về.

"Tuần sau, con sẽ về khi xong việc. Mẹ giữ sức khoẻ. Yêu mọi người."

"Đừng làm việc quá sức nhé!" Từ lúc nào mà đã có thêm ông Park và Jihyun trước màn hình, anh cười chào cả nhà.

"Cả nhà yêu con."

"Yêu anh, Jimin."

"Ba yêu con."

"Gâu gâu..."

Jimin tắt điện thoại với nụ cười đọng trên môi. Gia đình luôn là hậu phương vững chắc nhất bất kể lúc nào, luôn là điểm tựa cho anh khi quá mệt mỏi, bất lực. Anh không biết mình đã vượt qua cú sốc của hai năm trước như thế nào, dù không nói cho họ biết nhưng anh luôn lấy gia đình làm động lực. Chỉ là một đoạn tình cảm, Jimin thầm nghĩ, anh sẽ quên được thôi, hoặc bắt buộc bản thân mình như thế.

Bởi trên thế gian này, ai rời khỏi ai thì trái đất vẫn xoay như thường. Chẳng ai không có ai mà không sống được cả. Chỉ thiếu tiền mới không thể sống mà thôi. Thế nên khi chiếc xe bảy chỗ trườn đến khu đỗ xe trước sân vận động và thấy Jillen đang vẫy tay, anh bước nhanh đến ngồi vào, nhắm mắt thư giãn vài chục phút trước khi đến nhà hàng cho cuộc vui thả giàn thâu đêm suốt sáng.

*

Buổi tiệc chán ngắt, như bất kì dạng tiệc mừng công nào. Rượu bia thừa mứa, những cô gái, chàng trai mời gọi vây quanh, nhạc đinh tai nhức óc và hầu hết mọi người chỉ uống chứ chẳng ăn gì. Uống và tạo mối quan hệ, có trong sáng và lẫn chẳng trong sáng, đó mới là mục đích chính của bữa tiệc này. Việc đối ngoại không phải nhiệm vụ của Jillen, cô chỉ ngồi ăn và chào những người nên chào, trò chuyện với những người mình thấy cần thiết, ví dụ như nhà đầu tư cho concert hôm nay, một chàng trai trẻ mà cô đã sững người khi thấy cậu bước vào cửa phòng tiệc.

Lạy Chúa, Jeon Jungkook!

Jillen bất động nhìn cậu đi đến ôm lấy mình, tươi cười còn cô chỉ muốn đấm thật mạnh vào gương mặt điển trai ấy. Cho cô, và tất nhiên là cho cả Jimin nữa.

"Fuck, sao lại là cậu?"

Từ lúc nào mà Jillen đã đổi cách xưng hô, hơn hết là bất ngờ, rồi lại đến chua xót ập đến với Jungkook, hiển nhiên thôi. Họ đã từng thân thiết đến vậy cơ mà.

"Sao không thể là em?"

"Mẹ kiếp, cậu không nên có mặt ở đây."

Lần đầu Jungkook nghe Jillen chửi thề, đủ để thấy cô căm ghét cậu như thế nào. Jimin thì sao? Hẳn còn hơn nhiều so với Jillen, rõ ràng anh có quyền thù ghét, và cả hận cậu nữa.

Jillen mạnh bạo kéo tay Jungkook, đi như chạy khỏi sảnh tiệc rộng lớn, đến một hành lang vắng người mới dừng lại.

"Jimin vẫn không quên được cậu, đồ chết tiệt. Anh ấy yêu cậu chết đi được, khốn kiếp." Cứ kết thúc mỗi câu, Jillen lại không chịu được mà mắng, cô nhìn Jungkook đang đứng cúi đầu trước mặt mình, càng giận hơn, cố để không quát lên. "Này, Jeon Jungkook! Cậu định làm gì hả?"

"Em xin lỗi."

"Gì cơ?" Jillen nở nụ cười khinh thị, cô không ngờ có ngày được nghe câu nói này từ miệng Jungkook, kẻ luôn lạnh lùng, ngạo mạn. "Cậu nên nói câu ấy với Jimin kìa, mà anh ấy thì không cần."

"Em không phản bội Jimin."

"Bằng cách cho cái đó của cậu vào người cô gái kia à?"

"Byul!" Có lẽ là quá giới hạn chịu đựng, Jungkook đột ngột gầm lên. "Xin chị... Em bị hại, chị biết mà."

"Đừng nói với tôi rằng bị đánh thuốc. Kevin từng, nhưng anh ấy không nhầm tôi với loại điếm đó." Jillen chọt mạnh ngón tay vào ngực trái cậu, cao giọng. "Những lúc như thế mới hiểu được trong lòng cậu có ai. Và sự thật chứng minh cậu vẫn là dạng người suy nghĩ bằng nửa thân dưới. Tôi thất vọng đấy, không chỉ Jimin, chính tôi cũng có cảm giác bị cậu phản bội. Tôi tin cậu yêu anh ấy, tôi lầm to."

Jillen lùi lại vài bước chân rồi sấn đến đấm vào mặt Jungkook bằng hết sức lực. Tay cô đau điếng, những đốt ngón tay như vỡ ra. Chết tiệt, cô thầm rủa, quả là da mặt dày.

"Jill à, đủ rồi!" Không biết từ đâu, Kevin chạy đến kéo Jillen lại, giữ chặt cô. "Này, có phóng viên đấy, em bình tĩnh lại nào. Vào trong thôi, ở đây để anh."

Kevin đẩy nhẹ Jillen khi thấy cô không muốn đi, vẫn trợn trừng cặp mắt đầy căm thù nhìn Jungkook. Anh vỗ nhẹ lên đầu cô, hạ giọng. "Ngoan nào, Jill à. Vào trong."

"Em đợi anh."

"Ừm."

*

Kevin ngồi trên vỉa hè nhìn Jungkook vụng về chườm đá vào một bên má sưng húp với vẻ mặt thảm hại, hất cánh tay cậu, trêu chọc.

"Sao nào? Lăn lộn nhiều năm thế lãnh một cú đấm mà không chịu được à?"

"Không ngờ Byul khoẻ thế. Anh dạy chị ấy à?"

"Không, bang hội đấy. Em ấy đánh không thua cậu đâu." Nhắc đến Jillen, giọng điệu và ánh mắt Kevin đặc biệt dịu dàng.

"Kev, anh tin em chứ?"

Jungkook chợt buông thõng câu hỏi với đầy sự bất lực, xót xa.

"Không biết. Chính cậu cũng không tin bản thân thì làm sao người khác tin?"

"Em không nhớ nổi. Em say, bị đánh thuốc, còn tưởng nhầm người đó là Jimin. Em không biết..."

Lần đầu tiên Kevin thấy Jungkook mệt mỏi, chán chường và mềm yếu như vậy. Trong trí nhớ, Jungkook chưa bao giờ chịu bó tay với điều gì, nói Jimin là ngoại lệ cho cuộc đời cậu hoá ra cũng chẳng sai. Nhưng chẳng ngờ, ngoại lệ ấy không mang lại kết cục tốt đẹp.

"Phải dựa vào cảm giác." Kevin nhún vai, nhìn cậu bằng ánh mắt thông cảm. "Anh từng bị, nhưng khi biết người đó không phải Jill, anh..." Anh nhìn sang cậu, chép miệng nói tiếp. "Cậu hiểu đấy, anh không lên được."

Jungkook muốn cười, nhưng lại không cười nổi. Từ ngày xa Jimin, chưa bao giờ cậu nở nụ cười dù là miễn cưỡng.

"Nhưng làm sao anh biết người đó không phải Byul?"

"Trực giác thôi. Mùi hương của Jill rất đặc trưng, anh không nhầm lẫn điều đó được. Nói cho nhanh và cho dễ, thì chính là nếu không phải Jill, anh không có cảm giác với ai khác. Cậu thì sao?"

"Cũng thế. Có điều em không nhớ nổi."

"Anh chịu, cậu phải tìm cách nhớ lại thôi. Hoặc là tìm cách để Jimin tha thứ, cả Jill nữa. Anh nghĩ vế trước sẽ dễ dàng hơn."

"Em không dám gặp Jimin, chỉ có thể nhìn anh ấy từ xa."

"Anh không ngờ mày hèn thế." Kevin nhìn đồng hồ, đã hơn mười hai giờ đêm, tiệc hẳn sắp tàn, nên quay lại đón Jillen thôi. Anh vỗ vai Jungkook, động viên cậu. "Cố lên, anh tin cậu. Có cơ hội anh sẽ thuyết phục Jill."

"Cảm ơn."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com