Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chapter 30

"Này Taehyun, cậu đã tìm được người kia thì tôi về trước nhé?"

Yeonjun nhìn sang cậu nhóc tóc đỏ vẫn đang say sưa ngắm nhìn Beomgyu, giả vờ ho nhẹ một tiếng cố gắng thu hút sự chú ý của cậu ấy.

"Ơ khoan đã, sao anh về sớm thế?"

Bà nó, sớm là sớm thế nào? Hắn đã bỏ ra gần như là cả buổi sáng để tìm Choi Beomgyu cho Kang Taehyun đấy, chẳng hiểu nổi vì sao mà cậu chàng Beomgyu này đi nhiều nơi thế không biết. Cứ mỗi lần tưởng chừng như sắp đuổi kịp thì lại đột ngột mất dấu, thật đúng là dở khóc dở cười.

"À thì ở nhà có chút việc vặt, tôi đi trước đây, tạm biệt."

"Ồ, vậy gặp lại sau nhé!"

Yeonjun đi rồi, Taehyun vẫn đứng ngẩn ngơ không biết nên làm gì tiếp theo. Tự dưng thấy bản thân ngốc quá trời, chẳng lẽ cứ định đứng nhìn người ta mãi hay sao. Chỉ là cậu cũng không thể kiềm nén nổi cảm xúc kì lạ đang nhen nhóm trong lòng, thật ấm áp và ngọt ngào. Ánh mắt chỉ muốn hướng về phía một người, lý trí lẫn thương yêu cùng tình nguyện dâng trọn cho người đó.

Taehyun thầm nghĩ, cần gì đến mối liên kết của những vòng chỉ kia, chỉ riêng sự tồn tại của đối phương cũng đủ để khiến cậu chìm đắm rồi. Bởi vì chúa ơi, cậu trai kia chính là một thiên thần.

Beomgyu đi đến cửa tiệm bánh ngọt gần đó, ngồi một mình ở chiếc bàn cạnh cửa sổ. Cậu ấy đeo cặp tai nghe trắng muốt, khe khẽ nhẩm theo giai điệu của một bài hát nào đó. Bàn tay thon dài, trắng trẻo bận rộn phác thảo vài nét trong cuốn sổ tay cậu luôn mang theo bên mình.

Taehyun chẳng hề nhận ra bản thân đã vào cửa tiệm từ lúc nào, lúng túng nhìn xung quanh một chút, bỗng cậu nhìn thấy bóng dáng ai đó rất quen thuộc. Mà người nọ trùng hợp thay cũng đang nhìn về phía cậu.

"Taehyun ah? Em làm gì ở đây?"

Soobin ngạc nhiên lên tiếng.

"À chuyện này? E-Em đi dạo rồi bị lạc thôi, haha. Mà hyung sao cũng ở đây?"

"Thì đây là chỗ làm thêm của hyung mà?"

"..."

Taehyun một lần nữa vô thức nhìn sang cậu trai xinh đẹp kia, mặt nước tĩnh lặng trong lòng chỉ vì cơn gió mùa hạ lướt qua mà chợt nổi lên những gợn sóng lăn tăn.

"Taehyunie? Em nhìn gì thế?"

Soobin cảm thấy thật khó hiểu, đứa em họ thường ngày hay hững hờ không quan sự đời đâu rồi, mĩ nam an tĩnh Kang Taehyun đâu rồi? Cái dáng vẻ lúng túng, ngượng ngùng cứ như bị bắt quả tang làm chuyện gì xấu lại là thế nào đây.

Taehyun ho nhẹ một tiếng, cố giả vờ rằng chính mình chẳng có gì khác thường mặc dù vệt đỏ hồng đã lan đến tận mang tai.

"Khụ...Ừ thì em lỡ đến đây rồi, mà em không nhớ đường về, vậy nên em ngồi đây chờ hyung tan ca rồi mình về chung nha."

"Cái này...thôi tùy em vậy."

"Lấy em một phần bánh tiramisu và một ly americano dùng ở đây, thêm hai phần bánh macaron mang về."

Nghe Taehyun gọi món, Soobin lập tức quay lại trạng thái nghiêm túc làm việc.

"Quý khách muốn quẹt thẻ hay trả tiền mặt?"

"Quẹt thẻ."

"..."

Sau một lúc ổn định với vị trí cách bàn của cậu trai xinh đẹp không xa. Taehyun tiếp tục nhìn trộm đối phương. Người kia đang chăm chú vẽ gì đó, bàn tay uyển chuyển trên trang giấy trắng tinh. Đôi lúc nơi khóe môi sẽ hơi cong lên, vô cùng tinh tế, nếu không nhìn kĩ sẽ hoàn toàn chẳng nhận ra.

Cậu cứ mải mê ngắm đối phương thật lâu, cho đến khi anh họ đã đứng ngay kế bên từ lúc nào cũng chả biết. Soobin theo tầm mắt của Taehyun hướng về phía đó, nhìn thấy đối tượng lọt vào mắt xanh của thằng bé này liền cảm thấy hơi buồn cười.

Ra là vậy.

"Taehyunie, qua đây, hyung giới thiệu em với một người."

Taehyun giật bắn mình, chúa ơi, Choi Soobin đã ở đây từ hồi nào thế.

Mà người Soobin nói đến, còn ai khác ngoài cậu trai xinh đẹp đã thành công cướp lấy tâm tư của Kang Taehyun ngay từ ban đầu.

"Xin lỗi đã để cậu chờ lâu nha Gyu."

"Không sao đâu."

Rồi Soobin nói với Taehyun.

"Đây là bạn thân của hyung, tên là Choi Beomgyu. Gyu, đây là Kang Taehyun, là cậu em họ đang học năm cuối cấp ba mà tớ hay nhắc đến vài lần á."

"Chào nhóc, cứ gọi là hyung nếu thích nhé."

Beomgyu nở nụ cười thật thân thiện, ấm áp, tựa như chiếc lông vũ khẽ cọ vào nơi mềm yếu trong trái tim cậu.

"Em rất vui khi được gặp hyung."

"Bây giờ Soobin và anh đi xem phim, em có muốn đi cùng không, Taehyun?"

"Ồ vâng, nếu anh không phiền thì cho em đi với nhé?"

"Phiền gì chứ, càng đông càng vui mà. Đi nào."

Beomgyu cười híp mắt, rất tự nhiên kéo tay Taehyun theo cùng. Soobin lắc đầu cười khổ, vốn dĩ sau khi cậu và Beomgyu trở nên bình thường như trước kia, cậu định rủ tên bạn thân này đi xem phim rồi đi chơi một bữa thiệt đã.

Tất nhiên là Choi Soobin bao trọn gói rồi, đừng bao giờ xem thường người vừa nhận lương tháng nhé!

Bây giờ có thêm một Kang Taehyun cũng không thành vấn đề.

Cả ba rời khỏi cửa tiệm, vừa đi vừa cười nói rất ăn ý, rất hòa hợp. Taehyun cảm thấy thật thoải mái khi trò chuyện với Beomgyu, bọn họ nhận ra đối phương có cùng sở thích với mình liền không ngớt lời bàn luận cùng nhau, từ tập phim mới chiếu hôm qua cho đến cái game nổi tiếng dạo gần đây.

Chợt Soobin nhận thấy có thứ gì đó vừa rơi khỏi cuốn sổ tay của Beomgyu, cậu nhanh chóng nhặt lên, lại cẩn thận phủi phủi cho bụi bẩn không bị bám lên rồi mới lên tiếng.

"Cậu làm rơi nè Gyu."

Lúc này tầm mắt Soobin một lần nữa dời xuống vật đang cầm trên tay. Đó là một bức ảnh khá cũ, có vẻ nó được giữ gìn rất cẩn thận dù màu sắc cũng đã nhạt đi vài phần, phảng phất chút dư vị hoài niệm. 

Chỉ là khi vừa nhìn thấy người trong ảnh, Soobin bỗng cứng đờ người, một xúc cảm ớn lạnh bén rễ nơi ngực trái.

"Cảm ơn cậu, tớ bất cẩn quá."

Beomgyu nhận lại bức ảnh cũ, đồng thời kéo Soobin về với thực tại.

"H-Hả? À không có gì đâu, ừm, đây là ai vậy Gyu?"

"Là người rất quan trọng đối với tớ."

Beomgyu nói, bàn tay thon dài khẽ lướt qua bề mặt bức ảnh, dịu dàng vuốt ve như muốn phác thảo lại từng đường nét.

Trong bức ảnh là một bé trai tầm chín, mười tuổi với nụ cười tươi rói, đến mức đôi mắt một mí cũng híp lại thành một đường thẳng trông cực kì đáng yêu.

Nhưng điều làm cho Soobin lạnh hết cả người chính là đứa trẻ này thế nào mà lại giống Choi Yeonjun đến bảy phần!

_________

Hehe, liệu có ai đã nhận ra điều gì rồi không nhỉ?

Lần đánh úp tiếp theo vẫn là đêm khuya nha mấy bồ nhưng vào hôm nào thì đợi tui hết bị writeblock ㅠㅠ trời ơi tui rất muốn viết nhưng càng viết càng tệ nên phải ổn định lại bản thân trước đã.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com