Truyện mình viết thôi không phải ngôn tình đâu =)) Truyện lúc vui lúc buồn lúc cười lúc khóc. Cốt truyện không dài lê thê mà chỉ đi vào đúng trọng tâm. Ai thích thì đọc thử nhaa❤️[Truyện mình tự viết nên ko edit hay coppy dưới mọi hình thức]…
Nội dung giới thiệu vắn tắt:《 Sau Khi Tỉnh Rượu Cùng Chủ Nợ Kết Hôn 》 Tác giả: Cao Mộc Ngư 【Hoàn+Phiên ngoại 】Beta + Edit : Hâu DứaCây vạn tuế hiếm có khe khẽ miao miao nở hoa A × Làm bộ tiểu lưu manh thực tế ngây thơ OLâm Nhĩ Gia vốn là thay cha già đi cầu xin chủ nợ Thiều Giang Tự -- Trùng hợp gặp phải chủ nợ đang trong giai đoạn nhạy cảm của Alpha; chủ nợ chính là ánh sáng thuần khiết mà y theo đuổi suốt hai năm cấp ba nhưng lại không có kết quả -- Mượn rượu giải sầu, uống quá nhiều thì lăn ra ngủ ; sau khi tỉnh rượu lại mắc thêm sai lầm, cùng chủ nợ vậy mà kết hôn rồi -- Tag: ngọt, sủng vănLâm Nhĩ Gia vào hôm sau:-- Chủ nợ năm đó cự tuyệt không ưng tôi, hiện giờ đã lãng tử quay đầu ?-- Bài tú-lơ-khơ mặt tuyệt tình, cây vạn tuế cũng có thể vì tôi nở hoa sao?-- Chắc bên trong còn có ẩn tình, việc này ắt hẳn không bình thường.Bạn tốt nhiều năm: Hắn thèm khát cơ thể cậu.Lâm Nhĩ Gia: Nói đâu trúng đó~11/2/2023-12/6/2023(TRUYỆN ĐÃ XIN PHÉP TÁC GIẢ)(KHÔNG CHUYỂN VER DƯỚI MỌI HÌNH THỨC)…
KHÔNG CHUYỂN VER !! KHÔNG RE-UP !! KHÔNG CHUYỂN VER !! BỘ GỐC : HOÀN TÌNH TRẠNG EDIT : ĐANG LẾTVì là lần đầu tiên Edit - dịch truyện nên câu từ có không trôi chảy xuôi tai cái gì đó, mọi người thông cảm hoặc có thể nhắc nhở cho mình nha, nói nhẹ nhàng với mình là được ^^TRUYỆN CHƯA CÓ SỰ CHO PHÉP CỦA TÁC GIẢ, XIN ĐỪNG MANG RA KHỎI WATTPAD VÀ WORDPRESS CỦA MÌNH NGUỒN RAW + QT : KhotangdammyLink WordPress : https://alicettrucquan.wordpress.com…
Hôm nay là sinh nhật mười sáu tuổi của cô nhưng liệu còn có ai nhớ đây? Từ khi bố mẹ ly hôn rồi bỏ lại cô, ngoại trừ mỗi tháng gửi cho cô chút tiền sinh hoạt ít ỏi thì cũng chẳng hỏi han gì nữa, trên đời này người quan tâm cô chỉ còn lại chính bản thân cô.Cô đã quen những ngày tháng dù mưa gió cũng không ai đưa đón, cũng đâu có gì ghê gớm, không phải sao? Cô một mình đi về nhà, thật may là sau khi bố mẹ ly hôn có để lại căn nhà cũ cho cô, giúp cô không đến mức không nơi để về, lưu lạc đầu đường."Á!" Đôi giày vải giá rẻ đã bị mài mòn trở nên mỏng manh, lòng bàn chân bất ngờ bị thứ gì đó đâm phải, cơn đau nhói tràn tới, Diệp Tiên Tiên nhấc chân lên, có chút buồn bực định đá văng cục đá đã đâm vào chân mình, thế nhưng lúc chân giơ lên lại lơ đãng trông thấy bộ dạng của cục đá kia, nó không phải là một cục đá mà là một chiếc nhẫn, rất rất nhỏ.Ma xui quỷ khiến thế nào mà cô nhặt nó lên, cầm trong tay ngắm nghía.Tạo hình cổ xưa, trên thân khắc một hình vẽ phức tạp, nhìn qua có vẻ không tầm thường.Dù sao cũng đang ở bên ngoài, Diệp Tiên Tiên không tiện nhìn kỹ, cô lê đôi giày vải đầy nước đi về nhà.-------------…