⊹⊱ Chap 5 ⊰⊹
"Kết thúc được rồi chứ nhỉ?"
Nhan Uyên nhanh chóng được đưa tới bệnh viện. Lục Bảo và Gia Bảo vừa hay tin là tức tốc chạy tới ngay, hoảng hốt, sốt sắng, nhất là Lục Bảo.
Vừa đến cửa phòng cấp cứu, Lục Bảo đã chạy ngay đến chỗ Diễm Hoa, giọng lo lắng:
- Nhan Uyên đâu? Tại sao cô ấy lại bị như vậy? Cô ấy sao rồi? Bác sĩ nói sao? Hả?
- Uyên bị tai nạn... lúc sang đường. Hiện... vẫn chưa có tin tức gì... - Diễm Hoa nói trong nước mắt, nghẹn ngào, không dám nhìn thẳng vào mắt Lục Bảo.
- Là thằng nào, thằng nào đã làm cho Nhan Uyên ra nông nỗi này?! Tôi phải xử nó! - Lục Bảo gắt lên, mắt đỏ đỏ.
Diễm Hoa khóc nức nở. Nhỏ nghĩ rằng chính nhỏ đã làm cho Nhan Uyên bị tai nạn, dù là trực tiếp hay gián tiếp. Nếu Lục Bảo biết được, chắc chắn sẽ không tha cho Diễm Hoa.
- Anh à, bình tĩnh đi - Gia Bảo trấn an - Chắc giờ này hắn chạy thoát rồi.
Diễm Hoa nhìn hai anh em, có điều muốn nói nhưng không thể.
Lục Bảo ngồi gục mặt xuống ghế, nghĩ đến Nhan Uyên. Diễm Hoa nhìn Lục Bảo, rồi nghĩ đến bạn thân mình, đau đớn, hối hận, dằn vặt. Gia Bảo im lặng nhìn Diễm Hoa, đau lòng nhìn cảnh tượng này của anh và người mình thích. Không khí trở nên nặng trĩu.
Cô y tá từ trong phòng cấp cứu bước ra, phá vỡ không khí im lặng này.
- Cho hỏi ai là người nhà của bệnh nhân Nhan Uyên ạ?
- Tôi, là tôi - Nhanh như sóc, Lục Bảo chạy đến chỗ y tá, hỏi thăm tình hình của Uyên - Uyên thế nào rồi ạ?
- Bệnh nhân hiện đã qua cơn nguy kịch. Nhưng vẫn phải ở lại theo dõi thêm.
Nghe vậy, cả ba nhẹ nhõm phần nào. Y tá đi rồi, Lục Bảo lại ngồi xuống ghế, chờ đợi. Diễm Hoa nghĩ đến hành động vừa rồi của Lục Bảo, lòng rối bời. Đúng lúc đó, người nhà của Nhan Uyên tới, hỏi thăm, cũng lo hệt như Lục Bảo, rồi cũng nhẹ hơn một phần khi nghe tin Uyên đã tạm ổn.
Đêm, mọi người đều ở lại bệnh viện theo dõi tình hình của Nhan Uyên. Lục Bảo nhìn qua cửa kính, thấy Nhan Uyên đeo bình oxy, đang truyền nước. Hình như cô vẫn đang hôn mê. Anh nhìn cô, lặng người.
Diễm Hoa vẫn khóc, thút thít. Nhỏ thực sự rất hối hận, hối hận vì đã nặng lời với Nhan Uyên, hối hận vì đã làm rạn nứt tình bạn thân thiết bao năm chỉ vì một người dưng nước lã. Diễm Hoa khóc, khóc từ lúc xế chiều, đến giờ. Nước mắt của Hoa, chắc chỉ có Nhan Uyên mới lau khô được. Những lần nhỏ khóc, chỉ có Nhan Uyên ở bên an ủi từ đầu tới cuối, chỉ có Nhan Uyên làm bờ vai vững chắc cho nhỏ tựa lúc mệt mỏi. Diễm Hoa càng nghĩ về quá khứ, càng dằn vặt tâm can.
- Cầm lấy khăn lau đi này!
Giọng của một người con trai, đầm ấm, dễ chịu. Diễm Hoa quay sang, bất ngờ không biết Gia Bảo đã ngồi cạnh nhỏ từ lúc nào, trước mặt là một cái khăn mùi xoa trắng.
- Cảm... Cảm ơn... - Diễm Hoa lấy khăn từ tay Gia Bảo, run run.
- Cậu không việc gì phải buồn đâu, rồi Nhan Uyên sẽ không sao đâu mà! - Gia Bảo nói nhỏ nhẹ, hệt như mẹ dỗ dành trẻ em đang khóc.
Rồi cậu nhìn đi chỗ khác, nói mông lung:
- Nhìn cậu khóc như vậy, có người đau lắm đấy!
- Ai? - Diễm Hoa ngơ ngác nhìn Gia Bảo, hỏi.
- Cái đó cậu... phải tự biết chứ!
Diễm Hoa tròn xoe mắt, nhìn Gia Bảo một hồi lâu không nói gì. Góc nghiêng của Gia Bảo đúng là "đẹp không góc chết", "nhìn hệt như... Lục Bảo". Diễm Hoa nghĩ thầm. Nhỏ lấy khăn lau nước mắt, lòng nhẹ hơn.
- Cậu đi nghỉ đi, thức khuya không tốt đâu! - Bỗng Gia Bảo nói như thúc giục Hoa.
- Không, Nhan Uyên bị vậy là lỗi của tôi. Để tôi ở lại với cậu ấy.
- Chẳng phải đây là một vụ tai nạn sao? - Gia Bảo ngạc nhiên.
Diễm Hoa giật thót tim, quay mặt đi, hoảng hốt. "Cậu làm sao hiểu được chứ!" - Diễm Hoa nghĩ thầm. Đương nhiên, Gia Bảo không thấy được điều này, và cậu cũng không hỏi thêm nữa.
Một lúc yên lặng. Bỗng, Diễm Hoa từ từ ngả đầu mình vào vai Gia Bảo, lặng lẽ khép đôi mắt ướt đẫm. Hai hàng lệ lại lăn dài trên má, rơi xuống tay Gia Bảo, ấm ấm. Cậu ngồi im làm điểm tựa cho Hoa, mặc lòng có chút bất ngờ...
6 năm sau...
Cuộc sống ổn định hơn. Sinh viên ra trường, đều có công ăn việc làm ổn định. Bốn đứa cũng vậy, nhưng đường tình duyên có hơi trắc trở.
Hôm nay là ngày tụ họp sau bao tháng năm dài xa cách, là ngày bốn đứa cùng ngồi chung một bàn, cùng kể về những kỉ niệm thời trẻ, cùng cười cùng nói, cùng nhìn mặt nhau mà không ai phải nhăn nhó.
Gần đến cuối buổi hẹn, bỗng Nhan Uyên đưa cho mỗi đứa một giấy mời:
- Đây là chút mong ước cuối cùng của tớ, mong các cậu nhận... - Cô nghẹn ngào.
- Gì vậy? _ Cả bọn hỏi, mặt không giấu nổi ngạc nhiên.
Ba đứa mở thiệp ra, lần lượt đi hết từ cảm xúc này đến cảm xúc khác, rồi tái mét mặt.
Họ không tin nổi vào mắt mình nữa. Trên tay họ là một tấm thiệp mời đám cưới của... Nhan Uyên và một chàng trai mà họ chưa từng nghe tới. Run run, cả ba không biết hỏi gì, làm gì vào lúc này. Nhất là Lục Bảo, anh không thể nói nên lời.
Mãi một lúc sau, Diễm Hoa mới rưng rưng hỏi:
- Cậu... đi lấy chồng thật sao? Cậu không đùa tớ chứ?!
- Ừ - Nhan Uyên trả lời mà lòng nặng trĩu. Cô không dám nhìn thẳng vào mặt ai hết, chỉ biết cúi gằm, nuốt nước mắt vào trong.
Nghe câu trả lời của Uyên, tim Lục Bảo như có ai đó nắm chặt vào vậy, đau nhói. Gia Bảo cũng sốc không kém, đau lòng nhìn Uyên. Chợt, cậu thấy nước mắt cô rơi trên áo.
- Uyên không muốn lấy chồng hả? - Gia Bảo đột ngột hỏi làm cả bọn ngạc nhiên.
Nhan Uyên nhìn Gia Bảo, lòng bao cảm xúc. Cô chẳng biết nói sao nữa, đồng ý thì không được, từ chối cũng không xong. Cô muốn đánh trống lảng lắm, nhưng không biết làm thế nào!
- Uyên không yêu anh ta đúng không?
Gia Bảo lại hỏi một câu hóc búa khiến Nhan Uyên phải khó xử. Lục Bảo vì quá sốc, khi người mình yêu trước mặt, lại sắp đi lấy chồng. Không còn gì đau đớn hơn nữa, không thể nói bất cứ điều gì.
- Sao cậu lại để bố mẹ quyết định cuộc đời cậu như vậy hả? Cuộc đời cậu do cậu quyết định, ngay cả số phận cũng không thể quyết định được cậu... - Gia Bảo nói như giáng một đòn thật mạnh vào vai Nhan Uyên.
Cô không thể im lặng được nữa. Lúc này, không nói lại thì không được:
- Cái này là do tớ tự quyết định, không liên quan gì đến bố mẹ hay gia đình, mong cậu đừng nói vậy.
- Vậy tại sao... - Gia Bảo gần như không còn lí lẽ gì nữa - Cậu đã tìm hiểu rõ người ta chưa?
Nhan Uyên bình thản giải thích:
- Anh ấy là con một của một người bạn thân của bố tớ. Họ thân nhau và cũng muốn làm thông gia của nhau. Tớ thấy tớ và anh ấy cũng hợp nhau... Với lại...
- Làm sao?
- Anh ấy là người gây ra tai nạn sáu năm trước của tớ...
- Cậu điên rồi... - Gia Bảo trách. - Sao cậu lại có thể lấy một người đã gây tổn thương cho cậu được chứ? Gây ra một lần rồi cũng có thể gây ra nhiều lần nữa đó!
Nhưng giờ trách móc thì làm được gì nữa. Mọi chuyện đã quá muộn. Đến giờ Nhan Uyên phải về nhà, nên xin phép cáo từ sớm.
- Nhan Uyên à...
Lục Bảo khẽ gọi trong lúc cô đang sắp xếp đồ đạc chuẩn bị ra về. Tay anh nắm lấy tay cô. Cái nắm tay chứa đựng bao tình cảm, bao lời muốn nói tròn suốt bao nhiêu năm nay của anh dành cho cô. Nhưng Nhan Uyên đã từ chối cái nắm tay này. Cô nhanh tay rụt lại khi Lục Bảo chạm vào tay cô.
- Tớ xin lỗi...
Nhan Uyên nhìn Lục Bảo, day dứt, đau thương. Cô cảm thấy mình không còn tư cách gì để nói chuyện thêm với Lục Bảo. Cô đã từ chối tình cảm của anh, dù cô cũng đã có tình cảm trên mức bạn bè dành cho anh.
Nhan Uyên bước ra cửa hàng, như kiểu bước ra khỏi trái tim Lục Bảo vậy. Dù anh có khóa chặt trái tim mình thì vẫn không ngăn nổi được bước chân Nhan Uyên và bóng dáng cô mỗi lúc một xa khuất dần. Con tim ấy giờ đây đã trống trải và tan nát...
Trước ngày đi lấy chồng, Nhan Uyên và Diễm Hoa dành cả một ngày ở bên nhau, cùng nhau ôn lại những kỉ niệm, kí ức đẹp, và tâm sự nhiều điều.
- Nhìn thấy người mình từng yêu, mà yêu bạn thân, chắc hẳn đau lắm chứ. Mà tớ đã hứa rồi, tớ sẽ chứng mình cho cậu thấy...
- Không, tớ không cần cậu phải chứng mình gì hết. Tớ đã hết tình cảm với Lục Bảo từ sáu năm trước rồi. Tớ biết lúc đó tớ sai hoàn toàn, và tớ đã cố gắng sửa rồi mà. Tại sao cậu cứ cố chấp vậy hả? Cậu có biết lấy chồng là chuyện trọng đại cả một đời người hay không? Cậu không thể đùa giỡn được đâu.
- Tớ nghiêm túc, hoàn toàn nghiêm túc. Nên làm ơn đi, cậu đừng nói gì thêm nữa. Tớ cũng đã mệt mỏi lắm rồi...
Nhan Uyên ôm mặt khóc. Diễm Hoa cũng không cầm nổi được nước mắt. Không ngờ có một ngày, Uyên lại mềm mỏng và yếu đuối đến thế. Có phải cô đã quá mạnh mẽ trong tất cả mọi chuyện...?!
Đôi bạn thân ngả đầu bên nhau... ngắm ánh chiều tà, đẫm nước...
Sau đám cưới của Nhan Uyên, Lục Bảo quyết định ra nước ngoài du học. Anh muốn quên đi nỗi buồn ở đây, quên đi những kỉ niệm từng cho là mãi mãi, quên đi tất cả...
Còn Gia Bảo quyết định quản lí công ty của bố. Diễm Hoa cũng dần có thiện cảm với Gia Bảo, và quan tâm cậu nhiều hơn trước.
...Những câu chuyện đó, đẹp nhưng buồn...
THE END
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com