Phần 12:
Han cứ nhìn cô như vậy, cuối cùng từ từ thả tay ra, giống như anh đã nhìn rõ một vài điều, trong mắt đã hiện rõ sự lạnh lẽo. Lúc quay lại phòng, anh bất gặp Xiu từ trong đi ra :"Giám đốc Xiao, anh hút thuốc xong rồi à?".
Han thờ ơ gật đầu, đẩy cửa bước vào.
Seo vẫn đứng bất động ở góc hành lang, Xiu đi đến vỗ nhẹ vào đầu cô :"Con bé này, sao thế?".
Seo điều chỉnh lại tâm trạng, miễn cưỡng lắc lắc đầu.
Xiu tuy là người qua loa đại khái nhưng đôi khi cũng khá nhạy cảm. Nhận ra cô có vẻ khác thường, anh nghiêm túc hỏi :"Còn muốn vào trong không hay là chúng ta về".
Người đàn ông đó đã trải qua một đêm mặn nồng với cô, thân mật đến mức khiến cô không cách nào để tỏ ra hờ hững.
Xiu vào phòng chào những người bên trong, nói là phải vỏ chuyện đi trước, sao đó anh quay sang phía Han :"Cảm ơn giám đốc Xiao đã chiêu đãi!"
Han hờ hững đáp :"Không cần khách khí" ánh mắt của anh không dừng lại dù chỉ một giây trên người bên cạnh Xiu.
Bọn họ vừa đi, hacker jong liền thở dài tiếc nuối :"Sao về nhanh thế?".
Hanni cười :"Anh jong, anh với cô ấy đúng là có duyên nhé. Vừa nói chuyện nhắc đến cô ấy lúc nãy mà đã trong thấy người. Nhưng em cần phải tạo mối quan hệ với cô ấy thông qua bạn trai cô ấy mới được. Em cảm thấy.. Ừm.. Cô gái này có vẻ không dễ gần lắm".
Hacker jong hỏi Suho :"Sao cậu quen họ?".
Suho trả lời :"Tôi chỉ quen Xiumin thôi, không biết bạn gái cậu ấy. Xiumin là bạn đại học của em trai tôi, đễn đây chơi mấy lần rồi. Em trai tôi vẫn đang học cao học, còn cậu ta thì đi làm rồi. Anh chàng này cũng được, gia đình khá giả có tương lai. Mà bản lĩnh cũng cao đấy chứ nhỉ, cưa được cô gái xinh đẹp thế cơ mà".
Hacker jong uể oải. "Haizzz. Thế thì cơ hội mong manh quá rồi".
Những người còn lại bật cười, vạch trần anh ta cò mưu đồ bất chính. Anh ta cuống quýt thanh minh :"Đã bảo chỉ là ngưỡng mộ thôi mà".
Rời khỏi nhà hàng, Han chia tay cấp dưới, bắt taxi về nhà, nhưng giữa dòng đường anh lại bảo tài xế đưa anh tới quán bar.
Đây là quán bar anh hay đến nhất, giờ này chưa đông khách lắm. Anh ngồi trước quầy bar, nhân viên pha chế đến chào hỏi :"Lâu rồi không thấy anh đến, gần đây bận lắm sao?".
"Cũng ổn".
"Vẫn Crown Royal".
Han ngẩng đầu, lấy thuốc từ trong túi áo ra, châm lửa hút. Trên sàn nhảy, từng dòng người túm tụm vào nhảy nhót điên cuồng. Nhân viên pha chế đặt ly whisky trước mặt anh, "Tâm trạng anh không tốt à?".
Han quay đầu lại, cười cười :"Đâu có".
Nhân viên pha chế kia cũng lấy ra một điếu thuốc, mượn đầu thuốc của anh để châm lửa. Hai người không nói gì nữa, cho đến khi có khách gọi rượu, trước khi đi, anh nhân viên kia nói nhỏ với anh :" Gần đây anh Mark có hàng mới, sếp Xiao có hứng thú thì nếm thử xem ạ?".
"Hàng mới" ở đây là một loại thuốc gây ảo giác giống như thuốc lắc. Han rất ít khi động đến những chất kích thích này, nhưng anh cũng không ngại thử.
Anh bất giác nhếch khoé miệng. Người như anh chỉ thích hợp chơi bời trong hộp đêm, thích hợp tiêu xài phung phí chứ không thích hợp để sầu thương ũ rũ. Vì thế, khi có cô nàng ăn mặc mất mẻ đến tán tỉnh, anh không cự tuyệt. Trên hành lang tối om, mỹ nữ diêm dúa kia chỉ chủ động đưa đôi môi đỏ đến, Han vô thức nghiêng đầu, nhưng một giây tiếp theo anh nhẹ nhàng cắn lên cổ đối phương.
Cô gái xinh đẹp đó ngẩng đầu, mỉm cười xoa mặt anh :"Hôm nay em thật mai mắn, đúng không? Có một anh đẹp trai thế này ở bên... Anh có đôi mắt thật đẹp,như màn đêm".
Trên lối đi tối tăm, trong gốc khuất có bình phong che chắn, cô gái bám lấy cánh tay người đàn ông cao to. Khi bàn tay cô ta từ từ trượt xuống, lần vào lớp quần áo của anh, anh bất chợt tóm lấy tay cô ta.
"Sao vậy..."
"Suỵt đừng nói gì". Han dịu giọng cắt ngang lời cô ta, anh ôm người đó vào trong lòng, chỉ là một cái ôm thôi. Anh vùi mặt vào trong tóc cô ta, rất yên tĩnh.
Cô nàng không biết vì sao đột nhiên anh lại dừng lại, nhưng cũng không muốn phá hành động này của anh. Người đàn ông quyễn rủ này đã hớp hồn cô ta ngay từ lúc anh hước vào quán bar.
Qua một lúc lâu, cô ta nghe Han thì thâm bên tai :"Mùi hương trên người vô rất đặc biệt, giống một loại hoa quả".
Cô ta mỉm cười :"Giống loại quá gì".
Anh không nói nữa, cuối cùng buông cánh tay ra, sự phóng túng trong mắt đã biến mất.
"Sorry".
Cô ta nghiêng đầu :"Vì sao phải xin lỗi? Đột nhiên không hứng thú với em nữa sao?".
Han thấy hơi lúng túng, anh day day thái dương :"Nếu như anh không để bụng, tôi mời cô một ly rượu".
Mỹ nữ bật cười :"Cũng được, nhưng mà, em không phải kiểu người chỉ một cốc rượu là có thể đuổi đi đâu nhé".
Han mỉm cười "Đương nhiên".
Thứ sáu, Han lái xe về nhà bố mẹ. Anh có một chiếc xe việt dã gần như mới tinh, bình thường chẳng lái đi đâu, chỉ khi nào về nha mới dùng đến. Ra khỏi tiểu khu, anh hạ cửa sổ xe xuống để gió lùa vào cho đầu óc tỉnh táo. Hôm qua, anh bỉ cảm nhẹ, đến giờ đầu vẫn hơi đau, có lẽ do đêm ngủ bị lạnh.
Han nghĩ bụng, hiếm khi mình bị ốm, không biết mẹ có thể tha cho mình một lần được không nhỉ?
Một giờ sau, anh về đến thành Bắc. Ông bà Xiao sống một khu chung cư được xây dựng từ thập niên chín mươi, căn hộ chỉ nhỉnh hơn trăm mét vuông chút xíu, mấy năm trước có tu sửa một lần. Thực ra Han đã nhiều lần đề nghị bố mẹ mua căn nhà khác, nhưng bà Xiao không đồng ý, nói rằng chỗ này đả thành căn cứ địa, không nỡ chuyển đi.
Bà Xiao là cán bộ lão thành, tư tưởng cực kì bảo thủ. Lời bà nói có uy lực rất lớn trong gia đình, cho nên một khi bà đã muốn con trai đi xem mắt, Han cũng không thể làm ngơ.
Han vừa bước vào cửa đã nghe thấy giọng nói lạnh lùng của mẹ :"Mời năm lần bảy lượt rốt cuôc đả chịu về rồi".
--------------------------
Do đang bận ôn thi nên Fic sẽ ra trễ hơn một chút nha. Trong thời gian nghỉ kì này Jin sẽ cố ra thật nhiều Chap để mầy bn ủng hộ Fic đọc cho đỡ ghiền nha. KASMA~ các bn thời gian qua ủng hộ tích cực cho fic nhìu nhìu ạ.....
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com