Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 22

"HAI NGƯỜI LÀ ĐANG LÀM CÁI GÌ?"

Vài phút trước kia Mẫn Doãn Kì còn đang rất vui vẻ, không cho người thông báo trước. Muốn tự mình đến Hoa Dung cung để tạo cho ai kia một bất ngờ. Hiện tại cũng thật bất ngờ, đường chân mày của hắn đã sớm đen như đít nồi.

"Aha aha ha...hôm nay thời tiết không tồi, haha phải đi thôi đi thôi!"

Trong ba sáu kế thì chạy là một thượng sách. Du mỹ nhân mới đó đã bốc hơi không thấy đâu nữa. Du mỹ nhân đúng là báo quá rồi, hại Trí Mân chẳng biết phải nói sao với Mẫn Doãn Kì bây giờ.

[Ay ya phải ăn nói làm sao đây?? Chẳng lẽ nói...đúng vậy là phi tử của người đang ôm ta?]

"Nàng ta lại đến gây chuyện sao?"

"Trông ta dễ bị ức hiếp như vậy sao?"

"Ừm...trước đây chỉ có em ức hiếp người khác. Bây giờ thì...!"

Không biết tự bao giờ trong tiềm thức của hắn, Trí Mân giống như chú chim nhỏ. Mẫn Doãn Kì của hiện tại chỉ muốn sủng ái một mình em. Hắn vờ như hờn dỗi, nói vu vơ.

"Hơn nữa, trẫm còn chưa từng ôm em như vậy!" (Nói nhỏ)

"Bệ Hạ nói gì vậy?"

Mẫn Doãn kì trước mặt Trí Mân rất muốn được ôm, rất muốn nói những điều chưa từng nói. Nhưng hắn lại là Hoàng Đế, từng cử chỉ hành động đều phải thật khuôn khổ. Mẫn Doãn Kì là đang ghen tị với Du mỹ nhân đấy mà.

"Không có gì! Cược thua rồi, ta mang vàng đến cho em."

"Mang qua đây!"

Chu công công nhận được tín hiệu liền cho người mang vàng vào. Theo sau đó là ba gương to đầy vàng được đặt xuống. Trí Mân lần đầu tiên trong đời nhìn thấy nhiều vàng đến thế, mắt sáng tới mức có thể chiếu sáng cả màng đêm.

"Woa woa...tạ Bệ Hạ!"

[Vàng bạc, châu báo gì gì đó. Đúng là ngấm mãi không phiền mà.]

Mẫn Doãn Kì trông thấy Trí Mân vui như đứa trẻ được nhận kẹo. Trong chốc lát lại muốn trêu ghẹo Trí Mân một chút.

"Thích không? Chẳng qua không thể công khai thưởng cho em!"

"Hả?"

"Trong cung cấm đánh cược em cũng biết mà!"

"Vậy...cái này? Bệ Bệ Hạ chỉ đem đến cho Trí Mân ngấm thôi sao?"

Mới giây trước kia hắn còn cười đắc ý, muốn trêu người ta. Bây giờ xem kìa Trí Mân chỉ mới đôi mắt lưng trồng, gương mặt mang chút thất vọng. Mẫn Doãn Kì lại có chút xót xa.

"Người đâu!"

[Hứ gì đây, người mà thu lại...ta liền...]

"TUYÊN CHỈ!"

"Phác Phác Nam Phi tiếp chỉ..."

"...Nam Phi... a ờ"

[Chu Toàn ngươi mau nghỉ ra gì đó để đọc đi, không thì cái mạng nhỏ này cũng không giữ được mất...]

Sau một lúc vằn co vắt ốc, thì Chu công công cũng đã bảo toàn được tính mạng.

"Phác Nam Phi thanh lịch, nho nhã, thông minh. Rất được lòng Trẫm! Thưởng 100 lượng vàng!"

"Tạ ơn..."

"Đợi đã! Trước khi nhận thưởng trẫm còn một điều kiện."

"Hả? Điều kiện?"

"Trẫm cũng muốn ôm!"

.

.

.

Trong thư phòng chỉ có hắn và Trí Mân, Mẫn Doãn Kì như đứa trẻ muốn được vỗ về. Trí Mân cũng chỉ muốn ôm hắn như vậy, nhẹ nhàng vuốt lấy tóc hắn.

[Ôm vẫn mềm mại như lúc nhỏ...]

Mẫn Doãn Kì dường như nhớ lại chuyện của lúc nhỏ, những lần bị bắt nạt. Mà người bắt nạt hắn lại có cả Phác Trí Mân, lúc nhỏ những bạn đồng trang thường hay trêu hắn là "quỷ thích khóc". Trí Mân hay bắt nạt Mẫn Doãn Kì, nhưng lại rất nhẹ nhàng với hắn. Hắn nhớ có lần bị sư huynh đồng trang bắt nạt, Trí Mân đã không bỏ mặt hắn mà còn nhẹ nhàng xoa đầu hắn. Chính cái xoa đầu, giọng nói vỗ về ấy, cách mà Trí Mân ôm hắn vào lòng. Chỉ bấy nhiêu đó, trong hắn đã loé lên ý nghĩ muốn đem người về làm phi. Chỉ tưởng là suy nghĩ của một đứa trẻ, nhưng mà sau đó hắn không những đưa Trí Mân tiến cung. Mà còn phong Hậu.

[Vẫn dịu dàng như vậy, nhưng chỉ trong thoáng lát.]

[Rất nhiều chuyện xảy ra, dần dần ta cũng quên mất điểm tốt của em ấy...]

[Nếu không phải lúc nãy Du mỹ nhân nhào vào người em. Không những không ghét bỏ, trái lại còn rất dịu dàng, nhẫn nại.]

[Không nhờ như vậy...có lẻ những ký ức đẹp đó của trẫm sợ là sẽ vĩnh viễn ngủ say!]

[Cũng không nói là nhờ Du mỹ nhân được, trẫm là vua một nước làm gì có chuyện nhờ cậy người khác.]

[Tuyệt đối không thể!]

Trí Mân từ nãy đến giờ đều cứ im lặng, mặc cho Mẫn Doãn Kì ôm chặc cách mấy. Trí Mân cứ ân cần xe xe máy tóc của hắn.

"Bệ Hạ thật ra có chuyện buồn phiền đúng không?"

"Người không muốn nói thì đừng vội!"

"Bệ...Hạ đừng khóc nữa!"

"Khóc? Trẫm không khóc!"

"Vậy Bệ Hạ run cái gì???"

"...Trẫm trẫm tê chân rồi!"

"..."

Trí Mân ngượng ngùng rời khỏi chân hắn. Cũng không thể trách Mẫn Doãn Kì được, Trí Mân đã ngồi trên chân hắn chắc cũng một canh giờ rồi. Hai người họ đã ôm nhau lâu như vậy, không khí bây giờ cũng thật ngượng.

"Ừm...rất rất muộn rồi...Trẫm về trước đây, em nghỉ ngơi đi!"

"Cung tiễn Bệ Hạ!"

.

.

.

"Thánh chỉ vừa nãy cầm về chưa?"

"Cầm về rồi, thánh chỉ ở đây mời bệ hạ xem qua!"

"Không để nam phi nhìn thấy đúng không?"

"Bệ Hạ yên tâm, nam phi không nhìn thấy!"

Tùy ý làm bậy

Cải nhau với quan viên

Không thấy bóng dáng

Ra vào thanh lâu

Đi sớm về muộn...

"Chu Toàn! Ngươi nói xem? Tại sao Nam Hậu của trẫm, lại có một ca ca như này?"

"Việc xấu gì cũng có mặt mũi hắn, có ra thể thống gì nữa!"

"Bệ Hạ bớt giận!"

"Trẫm vốn định tước danh hiệu của hắn, đài làm thứ dân. Nay vì nể mặt Trí Mân, bỏ qua cho hắn."

"Chỉ là không thể cứ trực tiếp bỏ qua cho hắn như thế!"

"Vậy không bằng, Bệ Hạ bảo Trạch Dương công tử tiến cung một chuyến đi?"

"Đây là ý gì?"

"Bẩm Bệ Hạ! Phác Nam Phi là đệ đệ ruột của hắn, chi bằng bảo Nam Phi khuyên ngăn ca ca của mình."

"Nô tài nghe nói, hành vi của Trạch Dương công tử ngay cả trưởng bối của Phác phủ cũng không nhúng tay vào được. Nói không chừng lời nói của Nam Phi lại có tác dụng."

"Vậy cứ như thế mà làm, hy vọng hắn có thể hiểu ra!"

———

Thanks for watching and commenting❤️.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com