Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 3

"Phác Trí Mân, ngươi bắt trẫm tin ngươi. Chuyện gì ngươi cũng dám làm thì làm sao trẫm có thể tin ngươi."

"Huống hồ...lợi ích của việc ngươi đốt cung sợ là rất nhiều. Còn nữa, vừa mới hôm qua trẫm đã nhận được tấu thư do tì nữ ở lãnh cung gửi đến. Nói là Nam Hậu hôm qua bỏ ra không ít tâm tư muốn tự tử để mong bệ hạ cho dọn ra khỏi lãnh cung..."

Hoàng thượng một tay tựa bên đầu, một tay nhận lấy tấu thư từ công công. Trên khuôn mặt tuấn tú hiện rõ thái độ đối với Phác Trí Mân, vừa nhận lấy tấu thư không mấy nhẹ tay ném về phía Trí Mân. Đồ vật vốn không có mắt, ném đâu thì trúng đó, hoàng thượng là cố tình ném vào Trí Mân.

"Ưm..."

Trí Mân khẽ chau mày vì đau, hắn lại chẵng mấy để tâm xem biểu tình của Trí Mân mà tiếp tục lên tiếng.

"Bảo ngươi đến lãnh cung là để tu tâm dưỡng tánh, không ngờ lại tiếp tay cho ngươi đốt phòng hại người..."

"Được, Phác Trí Mân trẫm cho ngươi toại nguyện. Không ở lãnh cung ừm thì không ở nữa, vậy không biết THIÊN LAO có hợp với thân phận PHẾ HẬU của ngươi không."

Từng lời từng lời hoàng thượng nói ra, đều cho rằng Trí Mân là kẻ xảo trá, mưu mô. Đều đó cũng không thể trách hắn, phế nam hậu trước kia vì ngu ngốc tin lời tiểu nhân làm ra không ít chuyện xấu. Đi đến bước đường này là do bản thân mà ra cũng không thể trách ai.

"Người đâu giải Phác Trí Mân vào thiên lao."

Phác Trí Mân không phải là chưa từng nghĩ đến kết cuộc này, từ khi ả nô tì đó nói Trí Mân giết chết Tịnh Y. Toàn bộ đều đang chỉa mũi giáo về hướng Trí Mân chỉ chờ có bằng chứng có thể chứng minh Trí Mân tự mình phóng hoả mọi thứ sẽ cùng lúc mà lao về phía Trí Mân. Chỉ thấy Trí Mân lúc này không chút hoảng loạn còn có tâm trí thỉnh cầu, mà đều Trí Mân cầu lại khiến hắn từ tức giận hoá ngạc nhiên sang khó hiểu.

"Bệ hạ! Thiên lao lạnh lẽo, cái áo choàng này có thể ban cho ta."

Trí Mân bị giải đi, ra khỏi dưỡng tâm điện người Trí Mân nhìn thấy lại là tên đại nội thị vệ Cao Lãnh. Trong kí ức của phế nam hậu tên Cao Lãnh với phế hậu không quen không thù hằng. Chẵng hiểu vì lí do gì lại khiến tên họ Cao này ở trước mặt hoàng thượng gián tiếp đem tội danh đỗ lên đầu Trí Mân. Ở Mẫn Đại Quốc mà nói "thiên lao" chính là địa ngục, bởi vậy chẵng ai dám phạm tội nhà lao lúc nào cũng trống trãi. Người khác tới đây đều khóc la van này, còn Trí Mân thì đang thong thả chọn cho mình căn phòng tốt. Bởi đối với Trí Mân mà nói nơi này chính là "nhà mới" của mình trong khoảng thời gian sau này. Rảo bước qua từng căn phòng giam cuối cùng thì Trí Mân cũng chọn được một căn hạng sang cho bản thân.

"Này ta muốn ở căn này!"

Trí Mân nhìn tên lính canh chỉ tay vào căn phòng ở cuối dãy, nơi đó ánh sáng tốt lại không ẩm ước cũng được xem là tốt nhất rồi. Tên lính đúng là bị Trí Mân dọa cho một phen rồi, Mẫn Đại Quốc qua bao đời cũng chưa thấy một tội nhân nào đã đến đây còn chọn lựa phòng giam. Thấy hắn im lặng lâu thế Trí Mân nhìn hắn hỏi lại lần nữa.

"Hửm! Ta muốn ở căn này được không?"

"Chuyện này...."

"Không được!"

Hắn nhìn Trí Mân ấp a ấp úm không thành câu thì đằng sau đã có người trả lời thay hắn. Trí Mân nghiên người nhìn người phía sau, là một lão già râu bạc tóc thì y như râu. Cả người toát ra một bộ phong thái phi phàm, tên lính bên cạnh Trí Mân từ đầu đến giờ đều cung kính hạ người.

"Người...người lại đến rồi Hàn Đại Nhân."

Ông ấy đi qua tên lính một bước tiến thẳng đến trước căn phòng mà Trí Mân dày công chọn lựa cho bản thân. Chẵng chút khiêm nhường dứt khoát đánh dấu chủ quyền căn phòng đó.

"Căn này có chủ rồi, chính là kẻ bất tài ta đây!"

"Hử! Đệm của ta đâu, chăn của ta đâu?"

"Chúng nô tài đã thu dọn giúp ngài rồi! Bệ hạ nói ngài muốn thế nào thì làm thế đấy, muốn ở bao lâu thì ở bấy lâu."

Lính canh nhìn theo hướng ông ấy cười khổ, Trí Mân từ đầu tới cuối đều vẫn đang tiêu hoá sự việc trước mắt. Dáng vẻ của ông già này nhìn ra một vẻ phong thái, sao cũng không giống tội nhân mà còn là đại nhân. Một đại nhân lại đến thiên lao giành phòng với Trí Mân, đại nhân cổ đại thá phải đều có nhà cao cửa rộng đến thiên lao làm gì nhỉ thật là làm Trí Mân khó hiểu. Lính canh nhìn Trí Mân đứng ngơ ra đó thấp giọng giải thích.

"Này này! Đây là thầy của bệ hạ, là bật hiền tài của Mẫn Đại Quốc ngài ấy là Hàn Đại Nhân."

"Đầu năm nay đã từ quan...à ờ còn có sở thích..."

"Đọc thoại bản, mặc dù đã từ quan nhưng thường vẫn giải quyết các vụ án lớn rắc rối."

"Phàm là vụ án khó giải quyết, không tìm ra được manh mối...ngài ấy sẽ đến thiên lao để nghiền ngẫm!"

Sau khi nghe lính canh giới thiệu sơ qua về sơ yếu lý lịch của vị đại nhân này. Trí Mân cũng ngầm đoán ra người này là một lão già cổ quái. Còn đang ngờ ngẫn ra đó thì ông ấy đã tiến lại gần.

"Nhóc con! Còn con...đến thiên lao này làm gì?"

"Ta...ta đến thiên lao..."

"Hazzz...tuổi còn trẻ mà đã...haz..."

Trí Mân còn chưa nói được lời nào đã bị lão già râu trắng này cắt ngang, ống ấy quan sát xung quanh một lượt sau đó cười cười chỉ tay về phòng giam đối diện.

"Căn này ta không thể nhường cho con. Căn kia cũng không tồi, ánh sáng cũng khá đầy đủ không ẩm mốc. Cũng rất tốt đó!"

Nói qua nói lại Trí Mân cũng không giành với ông ấy, là nhà lao cả thôi mà có căn nào khác căn nào. Trí Mân lưng dựa tường đánh mắt sang gian đối diện, ông ấy thật sự tới đây để nghiềm ngẫm vụ án. Nhìn xem ông ấy đã viết không biết bao nhiêu là tình tiết ra giấy để phân tích manh mối. Nhưng nhìn kìa chúng đều bị vò thành cục rồi vứt khắp phòng giam. Vị đại nhân này tính tình quái gỡ, cách điều tra của vị đại nhân này quả là khác người nữa. Đúng là khiến nhà báo ở hiện đại như Trí Mân rửa mắt mà nhìn. Ở đây thật là chán quá rồi Trí Mân chỉ mới ở đây có một lúc liền cảm thấy như cả thập kỷ trôi qua.

"À ờ chuyện đó...Hàn đại nhân làm phiền ngài rồi! Ta đang chán..ngài có thể cho ta mượn hai trang giấy không?"

Ông ấy nhìn Trí Mân sau đó liền cho người mang giấy bút qua tiếp tục nghiền ngẫm vụ án của mình. Trí Mân cắn đầu bút, suy nghĩ vốn dĩ trước khi vụ tai nạn xảy ra bản thân đã định sáng tác một câu chuyện. Nhưng giờ lại quên hết sạch, lúc nãy chỉ thấy hàn đại nhân cầm bút liền cảm thấy bản thân cũng muốn viết gì đó. Đã hai canh giờ trôi qua, Trí Mân đã ngồi đó viết suốt hai canh giờ. Cảm giác mắt mỏi tay cũng sắp nhất không nổi cả người cứng ngắc mới chịu buông bút vươn người thở một tiếng.

"Hazz...đau lưng quá đi!"

"Sao không viết tiếp?"

Tiếng tiếng gì vậy chứ, Trí Mân quay qua bên cạnh vị Hàn đại nhân gì đó không biết tự bao giờ đã ngồi bên cạnh Trí Mân. Đôi mắt gián chặt vào bản thảo trên bàn. Mất một lúc Trí Mân mới phản ứng lại.

"Hàn đại nhân..."

"Hửm? Sao con không viết nữa? Tiếp tục viết đi!"

"Hả? Ta muốn đến nhà xí.."

"Viết xong rồi đi!"

"..."

"Viết xong ta sẽ bảo người, đích thân đưa con ra khỏi đây!"

Lão đại nhân họ Hàn đó đọc thoại bản vui vẻ đến mức cười không thấy mắt cứ đốc thúc Trí Mân viết đi, viết xong rồi đi. Trí Mân nhìn lão già trước mặt, khuôn mặt méo mó khó tả. Ông ấy từ bên kia phóng vèo qua đây, ban đầu khi Trí Mân xin giấy còn tỏ ra khó chịu. Giờ thì dính kè kè bên người Trí Mân, đợi khi Trí Mân đặt bút xuống câu chuyện cũng được kết thúc. Vươn người để thả lỏng gân cốt, Hàn lão đầu bên cạnh đã cầm lấy thoại bản của Trí Mân hết lời khen ngợi.

"Được rồi, viết xong rồi!"

"Người người nói Nam Hậu là người ít học...theo ta thấy không phải vậy. Thoại bản này đem ra ngoài bán, ít nhất cũng được hai ba lượng vàng."

"Ngài biết ta là ai?"

"Ta không những biết con là ai, ta còn biết con muốn làm gì!"

"Ta còn có thể giúp con!"

Trí Mân có chút bất ngờ, không nghĩ lão đại nhân này lại biết Trí Mân là Nam Hậu. Không những thế còn muốn giúp Trí Mân, lão đại nhân đây là một người cổ quái. Trí Mân đọc qua không ít truyện cổ trang, ở trong đó nói người cổ quái thường rất khó gần. Nhưng sao Hàn đại nhân này lại muốn giúp Trí Mân, liệu có thể tin tưởng được. Ở đây không ai không biết Trí Mân là Phế Nam Hậu người người tránh xa bôi xấu thanh danh của Trí Mân, liệu sẽ có người chịu giúp một Phế Hậu sao?

———

*Thoại bản - thời nay gọi là tiểu thuyết.

*Hai canh giờ -  có thể hiểu một canh tính là hai tiếng đồng hồ, hai canh tính là bốn tiếng.

Chân thành cảm ơn những bạn đã ủng hộ mình. Nary sẽ cố gắng để ra chương mới nhanh nhất có thể.

Thanks for watching and commenting❤️.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com