Chương 8
Các tì nữ khác có người bất ngờ, có người ghen ghét. Bọn họ vốn là tì nữ chạy vặt, nếu được chủ tử nào chọn trúng cũng coi như một bước lên trời rồi. Bọn họ không ngờ một tì nữ tay chân thô kệch , vụn về lại được chọn. Chính Ngọc Điệp vẫn còn đang chưa hết bàng hoàng, y không nghe lầm chứ vị chủ tử này đang chọn y, thay vì chọn một người khác. Ma ma sợ y làm hổng việc, sẽ gây thêm tai hoạ nên đã lập tức ngăn cản.
"Thập đại mỹ nam, nha đầu này không được dạy dỗ tốt. Làm một nha đầu sai vặt thì còn được! Người cho cô ta làm nha hoàn bên cạnh người...sợ là không thích hợp."
"Ngươi muốn cản ta?"
Trí Mân thấp giọng, lườm nguýt bà ta một cái. Từ lúc Trí Mân đến nơi này, tới cả thiên lao cũng không giam được thì bà ta lấy gì để cản đây. Nhìn thấy tình hình như vậy, ma ma chỉ đành khua tay múa chân cười cười nói nói.
"Không, không! Nô tì không dám!"
Ma ma biết cả hậu cung này ngoài Hoàng Quý Phi thì Trí Mân là người tiếp theo không nên động vào. Dù sao trước đây Trí Mân cũng từng là Nam Hậu, vị trí đó không phải muốn ngồi là ngồi. Từ khi Trí Mân bị phế cho đến nay cũng hai năm rồi, hai năm chức vị Hậu đó vẫn chưa có chủ.
"Vậy làm phiềm Thẩm ma ma rồi!"
"Ngọc Điệp! Ngày sau nhờ ngươi chăm sóc nhiều hơn."
.
.
.
"Woa~~!"
Vẫn là một buổi chiều, bên trong Hoa Dung Cung có lẽ là nơi nhộn nhịp nhất rồi. Bên ngoài một vài tì nữ đang quét dọn, bên trong chủ tớ Ngọc Lan đang kẻ tung người hứng.
"Tay nghề của em càng ngày càng tốt đấy Ngọc Lan. Hazz...từ lúc đến đây hình như ta mập lên không ít rồi nhỉ? Không thể ăn nữa, ta không thể ăn nữa! Nếu còn ăn nữa sẽ trở thành heo mất."
"Chủ tử, nhất định ăn thế nào cũng sẽ không mập."
"Miệng Ngọc Lan bây giờ ngọt thật! Còn thừa lại hai cái, ta không ăn nổi nữa đâu. Nhưng để lâu sẽ không ngon."
"Hửm"
Một bóng người vừa lướt qua trước cửa, có lẻ không phải lướt qua mà là đứng đó khá lâu. Trí Mân quay sang bảo Ngọc Lan.
"Người vừa nãy không phải Ngọc Điệp sao? Mau gọi vào đây."
"Vâng chủ tử!"
Ngọc Lan nhanh chống đi ra gọi Ngọc Điệp vào, Ngọc Điệp dường như có chút dè chừng đối với Trí Mân. Từ hôm Ngọc Điệp đến đây cũng mấy ngày rồi, nhưng nếu không có gì khác để làm thì y luôn ở rất xa Trí Mân.
"Chủ tử người tìm nô tì?"
"Ừm! Đây là bánh Ngọc Lan làm ngon lắm. Nè! Cho em ăn thử đó!"
"Hở?"
Trí Mân cũng không nghĩ gì nhiều, tất cả đều là nha hoàn bên cạnh cả thôi. Nếu Ngọc Lan cũng có phần thì sẽ không thể thiếu Ngọc Điệp, đối với Trí Mân mà nói luôn luôn phải công bằng. Đẩy đĩa bánh vào tay nha đầu Ngọc Điệp vẫn còn ngơ ra đó.
"Tạ chủ tử!"
"Ây...no rồi đi nghỉ ngơi thui, Ngọc Lan chuẩn bị giường."
"Vâng"
Đưa đĩa bánh cho Ngọc Điệp, Trí Mân nhanh chống muốn đi nghỉ ngơi. Hazz...ở nơi đây ngoài ăn rồi lại đi dạo thì Chả có việc gì cần đến Trí Mân cả, nên chỉ có thể đi nghỉ ngơi để giết thời gian. Ngọc Lan nhanh chân đi theo sau Trí Mân, còn không quên quay lại tán thưởng món bánh của mình với Ngọc Điệp vẫn còn đang ngơ ngẫn.
"Điểm tâm ta làm ngon lắm! Mau ăn thử đi, hi hi!"
"Chủ tử, người vừa mới ăn xong mà đi ngủ sẽ mập đó! Không phải người vừa mới sợ mập sao?"
Ngọc Lan vui vẻ trêu đùa Trí Mân, nhưng vẫn đỡ lấy chủ tử đi nghỉ ngơi. Phía sau liền truyền đến tiếng "phịch", cả hai đều quay lại, là Ngọc Điệp y đã quỳ xuống ngay sau đó trước ánh mắt ngỡ ngàng của hai con người kia.
"Ngọc Điệp?"
"Ân đức của chủ tử, nô tì xin ghi nhớ!"
.
.
.
"Chủ tử, người tỉnh rồi sao?"
Mới sáng sớm ở ngoài cánh cửa, Ngọc Lan tay ôm một tay nải được gói rất kỉ càng đánh thức Trí Mân.
"Ừm vào đi!"
"Chủ tử! Trong này có đồ của người, ở lãnh cung của người có nô tì đến tuổi phải xuất cung. Mấy thứ đồ người bảo nàng ấy mang ra ngoài, nàng ấy không mang ra được. Nên giao cho em giữ...kết quả em quên mất, vừa nãy mới nhớ ra!"
"Hửm? Là đồ gì?"
Trí Mân đến bên ghế tựa, khó hiểu suy nghỉ rốt cuộc là đồ gì mà Phế Hậu phải nhờ người khác mang ra ngoài? Hazzz dù sao cũng không phải kí ức của bản thân, cho nên những chuyện lặt vặt như vầy Trí Mân rất khó mà nhớ được.
"Nếu đã là đồ của ta...thì mở ra xem thử!"
"Vâng chủ tử!"
Ngọc Lan cẩn thận mở túi đồ, bên trong hầu như chỉ là những món quà cũ. Có một chiếc khăn tay, một đầu lân bằng bông, một bức thư, còn có cả một đôi đũa???
"Hửm đây là? Trịnh...? Trịnh Hạo Thạc? Điên cả rồi sao?"
Trên đôi đũa, ở đầu mỗi chiếc đũa đều có khắc một chữ "Trịnh". Theo như trí nhớ của Phế Hậu người quen biết có họ Trịnh thì chỉ có Trịnh Hạo Thạc. Đối với thời đó một người đã có phu quân còn đi khắc tên một nam nhân khác lên một đồ vật, là chuyện không thể bình thường được. Dường như biết được gì đó Trí Mân liền vứt phăn đôi đũa đi, trong lòng không khỏi thấp thỏm. Hành động của Trí Mân quả thật đã doạ Ngọc Lan.
"Chủ tử?"
"Mau, mau vứt những thứ bậy bạ này đi!"
"Hở...ờ vâng!"
Ngọc Lan trong lòng có chút khó hiểu, nhưng đã là lời của chủ tử thì không được làm trái. Y nhanh tay thu dọn lại các thứ lúc nãy, đang định đem ra ngoài thì.
"Đợi đã! Để bức thư này lại ta xem. Em ra ngoài trước đi."
Ngọc Lan để lại lá thư, rồi nhanh chống đi ra ngoài còn không quên đóng cửa cẩn thận. Trí Mân tay cầm lá thư, ngẫm đi nghĩ lại nếu đây mà là lá thư Phế Hậu viết cho Trịnh Hạo Thạc. Lỡ như lúc nãy thật sự ném đi, rồi bị người khác bắt được...thì chẵng phải là thãm rồi sao? Trí Mân từ từ nhìn từng nét chữ trên lá thư thở phào một tiếng.
"Phù! May mà bức thư này không liên quan đến người đó. Nhưng mà...bức thư này...trong như là...di thư của Phế Hậu??"
Từng nét từng dòng đều là mang những nỗi niềm tiếc thương của Phế Hậu. Trong lá thư ghi...
Điều đáng tiếc thứ nhất, ta học nghệ bình thường...
Trịnh tướng quân học rộng hiểu nhiều...
Ta không vào nổi mắt chàng ấy.
Điều đáng tiếc thứ hai, ta không có khả năng làm mẫu nghi thiên hạ,
Ta không thể quản lí tốt hậu cung....
Điều đáng tiếc thứ ba, ta ngu ngốc vô tri, bị người khác lợi dụng làm chuyện ngốc nghếc.
Người trong thiên hạ đều nói ta là kẻ đáng chết, dơ bẩn.
Điều đáng tiếc thứ tư, ta có lỗi với phụ mẫu...
Huynh trưởng vốn tư chất thông minh, vậy mà lại bị ta hại rồi...nay huynh trưởng trầm lắng yếu ớt, không thể gánh vác gia nghiệp.
Nếu như có kiếp sau, ta nguyện có thể bù đắp cho những điều đáng tiếc này.
Không muốn vinh hoa phú quý, cũng không muốn quyền cao chức trọng...những điều này đã khiến ta phạm sai lầm lớn.
Sau khi chuyển thế chỉ nguyện có thể làm lại từ đầu!
Nhìn vào đây ai cho đó là một bức thư, nói đúng hơn nó là di nguyện trước lúc chết của Phế Hậu. Mảnh di thư bị Trí Mân vô thức vò trong tay, ban đầu bản thân chỉ muốn vui vẻ ở đây qua ngày. Nhưng bây giờ Trí Mân biết mình tới đây để làm gì, bản thân trong tay không chỉ là sinh mệnh của một mình mình mà còn gánh cả mạng sống của phủ Phác gia.
"Phế Nam Hậu, nguyện vọng của cậu. Ta đã nhớ rõ rồi, ta sẽ thay cậu làm lại từ đầu."
---
xin chào, cảm ơn những vote của m.n. Sau này mình sẽ ra truyện vào buổi tối, mong là các bạn vẫn sẽ ủng hộ mình. I love you<33.
Thanks for watching and commenting❤️.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com