Bonus
Cả năm bận rộn với công việc kinh doanh, lại vướng thêm đứa nhỏ hiếu động, chuyện trò bên tai liên tục. Tôi bận rộn và kiệt sức. Nhưng tôi vẫn luôn cố gắng, vì đứa trẻ này và vì cuộc đời của tôi. Nhiều năm qua đi, tôi cứ ngỡ mình đã quên chuyện cũ, sẽ không vì những sự kiện ấy mà bỏ dở cuộc sống của chính mình. Nhưng thực tế, tôi chưa bao giờ ngừng nghĩ về em.
Tôi cố gắng sống đến giờ phút này để chờ ngày mình đón nhận quả báo vì những sai lầm ngày xưa. Tôi đã dằn vặt bản thân mình không ngừng trong mười năm dài dẳng ấy. Tôi đã hối hận lắm rồi nhưng tôi không có cơ hội quay về sửa sai nữa.
"Em đây. Em với Jeong về thăm cha, chắc sáng mai sẽ về lại. Anh chịu khó ăn ngoài nhé. Vâng, tạm biệt"
Tôi kết thúc cuộc gọi với chồng rồi lái xe đi.
Jeong là con gái duy nhất của tôi. Tuy cũng là con của anh ta. Nhưng tôi không muốn công nhận điều đó.
"Mẹ ơi, nhà ông ngoại đâu phải đường này"
Jeong nói và chồm lên trước để chờ đợi câu trả lời từ tôi. Tôi bảo nó trở về chỗ trước rồi tôi mới tiếp tục nói chuyện với nó thông qua gương chiếu hậu.
"Không phải thăm ông ngoại. Mẹ muốn đưa con đi gặp một người"
_______
Xe của tôi lăn bánh vào con đường đầy cát và gió lộng quen thuộc, tôi nhìn xoay mặt sang, ngắm nhìn thật lâu cái biển trạm cũ rích, gỉ sét hôi hám. Đi thêm một đoạn dài rồi tôi dừng xe. Đỗ nhờ ở bãi xe rộng của người quen. Con đường trước mặt xe ô tô không thể chạy vào được nữa.
Tôi một tay xách hai giỏ đồ, lưng đeo cặp. Tay kia nắm chặt tay Jeong dắt con bé đi theo mình.
Tôi nhìn thấy ngôi nhà xụp xệ, ở cuối con hẻm trong lòng lại nôn nao khó tả. Tôi đứng trước ngôi nhà, nhìn vào trong mà sống mũi lại cay. Nơi này có quá nhiều những hồi ức tốt đẹp của tôi và em.
Tôi buông tay Jeong để có thể lấy chìa khóa mở cửa nhà. Khi cửa mở, mùi ẩm mốc xộc lên, bụi bẩn và mạng nhện giăng kín. Tôi bảo Jeong đứng chờ mình. Tôi lăng xăng chạy ra sau đem lên chổi và một cái giẻ đã nhúng nước. Tôi quét sơ nhà cửa rồi lau ghế để Jeong ngồi.
Con bé rất ngoan, chỉ ngồi im nhìn tôi làm việc. Tôi bảo nó buồn chán thì lấy tập tô màu ra làm họa sĩ đi. Nhưng nó không chịu, chỉ ngồi im và nhìn tôi đang bận rộn. Hết dọn dẹp nhà, lại dọn dẹp bàn thờ, rồi lại chuẩn bị hoa, trái cây. Nhà này một năm mới về một lần. Bụi bẩn che phủ rất dơ.
Tôi tập trung hết sức cho dĩa trái cây trên bàn, đột nhiên có một bàn tay bé xíu xuất hiện, năm ngón tay sờ lên quả quýt bóng lưỡng. Tôi không mắng Jeong, chỉ ngước mắt lên nhìn. Thế là con bé thu tay về.
Tôi đem dĩa trái cây và bình hoa lên bàn thờ. Tạm thời cất dòng suy nghĩ vu vơ chạy dọc trong đầu, tôi đốt hương, mắt nhìn vào khung hình tìm kiếm thanh thản trong lòng. Cắm hương lên bát nguội lạnh. Trong lòng tôi đột ngột chùn xuống, chút thanh thản mà tôi chờ đợi rốt cuộc lại chẳng có.
"Chị bận quá. Không thể thường xuyên về thăm em được. Nhưng chị không muốn đưa em về thành phố, ở đây là nhà của tụi mình mà"
Em mất, cha đã liên lạc với tôi nhưng tôi không đến nhìn em. Tôi không thể tin vào tai mình. Những điều tôi nghe thấy như nhát búa tạ đập vào lồng ngực. Trong suốt bốn mươi chín ngày của em, tôi đều khóc đủ. Mãi đến giỗ thứ hai, tôi mới có can đảm đến thắp hương cho em. Rồi tôi xin phép cha được đưa em về quê, về nơi đích thị là nhà của tôi và em.
Mỗi năm đến giỗ tôi lại về ở với em. Tôi mặc kệ việc buổi tiệc kỷ niệm ngày cưới sẽ thiếu vắng mình và cũng không quan tâm chồng tôi sẽ càu nhàu như thế nào.
Vốn dĩ, trong lòng tôi, đến suốt cuộc đời của tôi chỉ có mình em thôi.
"À, hôm nay là lần đầu tiên chị dắt Jeong xuống chơi với em nè. Chị đã cho con bé xem ảnh em rồi. Nó hỏi chị đây là ai, nhưng chị không trả lời"
Sau khi nói xong, tôi bế Jeong lên, để con bé nhìn thấy khung hình ở bàn thờ cao. Tôi ẵm Jeong, dù cao nhưng vẫn nhón nhón chân liên tục. Sợ con bé không nhìn thấy.
"Nhìn thấy chưa Jeong"
"Jeong thái ròi. À, Jeong nhớ rồi nhưng Jeong hong biết là ai hết"
Jeong ôm tôi, ánh mắt con bé long lên như chờ đợi tôi trả lời thắc mắc của nó. Tôi nhìn Jeong rồi nhìn em.
"Gọi là...mama"
"Mama?"
"Đúng rồi, mama MinJeong của con đó"
Tôi nhìn mặt Jeong nghệch ra nhưng miệng con bé vẫn gọi mama. Đáng yêu quá mức cho phép rồi đó. Nhìn kỹ thì Jeong giống tôi quá nhỉ. Tại con bé rất dễ thương và xinh đẹp.
.....
Jeong ngủ, còn tôi vẫn thức mãi. Tôi ngồi ghế ở trước bàn thờ. Tôi cứ nhìn em mãi, tôi nhớ em quá. Nhớ những kỷ niệm đẹp mà chính tay tôi đã đốt đi tất cả. Tôi để lạc em một lần, không bao giờ có thể ngờ là mãi mãi.
Tại sao lúc đó tôi không ôm em rồi cất gọn hành lý vào. Ở lại cùng em thay vì rời đi một cách hèn nhát.
Hình ảnh cuối cùng tôi nhìn thấy em chẳng thể ngờ là đôi mắt đỏ như buổi hoàng hôn và những giọt nước mắt và những lời hờn trách tôi. Tôi đã sai, đôi lần tôi muốn chết quắc đi cho xong. Tôi chẳng biết phải làm gì để tạ lỗi với em. Tôi không thể nhớ mình lạy em trong nước mắt bao nhiêu lần. Kể cả khi Jeong ở trong bụng, tôi vẫn luôn lạy em.
"Chị đáng chết hơn là em mà. Tại sao chị có thể sống tốt thế này, ăn ngon, xe sang. Còn em phải ở cái chốn này lạnh lẽo, cô quạnh một mình. Chị muốn về với em. Nhưng chị thấy cha càng ngày càng tiều tụy, chị lại suy nghĩ khác. Rồi chị về đây với em, chị lại nghĩ khác.
Em không biết đâu. Lần đầu tiên em hôn chị, chị đã nghĩ thế này em thật là dễ thương, em đã thích chị lắm hay sao. Và vì em, vì nụ hôn của em, vì em dễ thương lắm, chị không thể nào thôi dằn vặt mình.
Chị nhớ em lắm..."
Tôi khóc lớn thành tiếng, may mà Jeong ngủ rất sâu. Tôi gục đầu xuống bàn, hai vai run lên bần bật. Tôi khóc nghe thật thê lương, khóc to như thế vì tôi thật sự rất nhớ em, rất muốn được xin lỗi em.
....
Tôi nhìn thấy gương mặt em đang hiện lên trước mắt mình. Từ mờ ảo chuyển thành rõ ràng. Em đang mỉm cười với tôi. Vẫn là em, vẫn là nụ cười ấy, đôi mắt ấy. Em trông hạnh phúc lắm. Rời khỏi đồ bội bạc như tôi thì tôi mong em luôn cười như thế.
"MinJeong, em..."
"Đừng nói gì cả. Em sẽ ở đây với chị"
Tôi nhào vào trong vòng tay của em, lại bật khóc một trận thật lớn. Vị mặn đắng thấm vào đầu môi, thế mà tôi lại thấy vui. Vì tôi đang ở trong vòng tay em. Ấm áp và tôi thấy yên bình. Cảm giác khiến tôi nhớ nhung hơn bao giờ hết.
Em chạm bàn tay lên tóc tôi và vuốt nó. Còn tôi vẫn yếu đuối mà khóc không ngừng. Bên tai tôi vẫn là giọng nói êm dịu của con, em luôn bảo tôi đừng khóc nữa. Nhưng tôi không thể ngừng cảm giác xúc động này.
"Chị...chị xin lỗi em. Em nói đúng, chị thật là hèn nhát"
"Em đã nói như thế. Nhưng chị đâu phải như vậy đúng không. Jimin mà em yêu rất là mạnh mẽ, lúc nào cũng ôm em hết. Jimin rất là yêu em mà"
"Yêu...chị yêu em. Chị nhớ em lắm"
"Em cũng nhớ chị"
Mười năm rồi tôi mới có thể gặp lại em. Để xin lỗi em, tôi thấy thật là nhẹ nhõm. Tôi siết cánh tay của mình để ôm em cho thật chặt, không để em rời khỏi nữa. Tôi muốn đánh đổi tất cả mọi thứ của mình để ở bên em.
"Chị muốn về với em"
"Không thể. Chị không thể đi theo em được"
Tôi ngước đôi mắt đẫm lệ của mình lên, nhìn em một cách khó hiểu. Tại sao tôi không thể chứ. Tôi chỉ muốn ở cạnh và bù đắp lại cho em những lỗi lầm của mình.
"Chị phải ở lại, sống thật tốt để còn lo cho cha và con của chúng ta nữa."
Tôi nghĩ ngợi. Cha đã lớn tuổi, cha cần tôi. Tôi không thể ích kỷ một lần nữa. Tôi phải chăm sóc cho cha. Và cả Jeong, con bé cũng cần tôi. Tôi đã suy nghĩ tiêu cực đến như thế sao.
"Chị hãy cứ sống và nhớ rằng em vẫn luôn ở bên cạnh chị và em vẫn luôn yêu chị"
_________
"Mẹ ơi, đêm qua con mơ thấy mama đó"
"Con nói gì cơ. Là thật sao?"
"Thật mà. Mama ôm con, con cũng ôm mama nữa"
"Jeong ngoan quá. Phải thương mama, biết không?"
"Dạ. Mama đẹp lắm luôn, đẹp hơn mẹ nữa"
Ối giời ơi, con tôi. Mama mà con thấy mới có mười lăm tuổi, còn mẹ của con già lắm rồi.
"Giận"
"Thôi mò, mẹ đừng giận Jeong mò. Nhưng mama đẹp hơn mẹ thiệt"
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com