Editor: nalin_51Author: Minh Khai Dạ HợpVăn án: Gặp phải truyện buồn cũng vui vẻ đối mặt, vẫn tiếp tục hiền lành, tính tình nhã nhặn.Cũng chỉ vì ngày như nắng hạn gặp mưa rào đó--Cô gặp phải Thẩm Tự Chước.*** Trong bóng tối có một bóng dáng co ro, nhìn không rõ, chỉ có một hình dáng phập phồng.Cho tới giờ khắc này, cô mới mơ mơ hồ hồ nhớ ra -- "Bóng dáng" trước mắt này, sau này chính là chồng trên danh nghĩa của cô.Edit vì truyện này hay, trên Wattpad lại Không có Full, nên đừng ném đá mình.…
Tên truyện: KHÓ LÀM THẾ THÂNTác giả: Thủ ƯớcThể loại: Đam mỹ, hiện đại , tình cảm, ngược luyến, thế thân, hợp đồng hôn nhân, chủ thụ, gương vỡ lại lành, HE.Cặp đôi: Bạc Thận Ngôn x Nguyên Gia DậtVăn án:"Bạc tổng, hai người tình của ngài đều đang ở trong đây, chọn một đi!"Bọn bắt cóc nhe răng cười, đặt dao vào hõm vai của hai người phía trước.Qua màn hình, Thịnh Lan khóc đến mức yếu đuối đáng thương, "Thận Ngôn, cứu em!"Bạc Thận Ngôn không hề do dự: "Thả Thịnh Lan ra.""Vậy còn người này?" Bọn bắt cóc dùng nòng súng gõ gõ vào khuôn mặt Nguyên Gia Dật, "Khuôn mặt nhỏ nhắn như vậy, ngài nhẫn tâm sao? Mà thôi quên đi, ông đây phế bỏ một bàn tay của nó là được rồi."Khuôn mặt của Bạc Thận Ngôn lộ vẻ lúng túng: ''Nguyên Gia Dật, xin lỗi, tôi không thể để Lan Lan xảy ra chuyện được, tay của em ấy còn phải đàn dương cầm...Sau khi thoát khỏi đây, tôi sẽ đối xử thật tốt với em."Nguyên Gia Dật xoa xoa mấy đốt ngón tay lạnh lẽo của mình, hơi hé miệng gật đầu.Trước màn hình giám sát, khuôn mặt Nguyên Gia Dật dính đầy vết máu, bàn tay bị đạn bắn xuyên qua run rẩy xoa màn hình, thoải mái nở nụ cười: "Bạc Thận Ngôn, tôi không nợ anh nữa!"Bản dịch chưa có sự cho phép của tác giả, cảm phiền không re-up!Bản edit thực hiện bởi Đam Mỹ Ngược (Chubs)…
Hán Việt: Hạnh phúc sao phạn điếm [ cổ xuyên kim ]Tác giả: Tô Hương Lan SắcTình trạng: Hoàn thànhSố chương: 202 + PNThể loại: Ngôn tình, hiện đại, HE, Cổ xuyên kim, Mỹ thực, nhẹ nhàng 1v1Nguồn convert: Leo Sing (Wikidich)Editor: ThienyetkomanhmeBản edit được làm mục đích thỏa mãn đam mê bản thân, mình vừa đọc vừa làm, lần đầu làm sẽ có lỗi nên nếu các bạn đọc phát hiện mình luôn chào đón các đóng góp thiện chí. ❤ ================ VĂN ÁN ================Truyền nhân của ngự trù không thích nấu ăn bị xuyên tới hiện đại, lại vì xuyên vào người đang mắc nợ, đành tiếp nhận cửa hàng cơm hộp Ban đầu, "Tiệm Cơm Chiên Hạnh Phúc" chuyên bán cơm chiên, những người mê ăn nhìn tới tiệm cơm hộp chính là không có hứng thú, sau lại:"Thật Thơm!""Mẹ hỏi tôi vì cái gì vừa quỳ vừa ăn cơm chiên!""Vì sao tôi lại rưng rưng nước mắt, bởi vì cơm chiên này thật sự quá ngon!"Sau đó, "Tiệm Cơm Chiên Hạnh Phúc" nổi tiếng đến mức khó mua được, mọi người sôi nổi bắt đầu nhắn tin cho lão bản ngây thơ nhắm tranh giành suất cơm."Bà chủ, Tôi bệnh nặng sắp không qua khỏi rồi, những ngày cuối cùng, chỉ có mong ước được ăn cơm chiên của tiệm mỗi ngày, xin được đặt suất, trả trước tiền ăn cả tháng, cả năm QAQ""Bà chủ, Bà cố nội của tôi năm nay 80 tuổi nói muốn ăn cơm chiên của Bà chủ mỗi ngày, thỏa mãn nguyện vọng nho nhỏ của người già đi mà, cũng xin được đặt trước cả năm!""Bà chủ, Tôi chính là bà cố nội của thằng nhóc phía trước, tôi dự định tự mình tới!"Nhưng mà so với những mục đích của những người mê ẩm thực khác l…
NHẬT KÝ NUÔI CON THỜI MẠT THẾ P1Mạt thế dưỡng oa bản chép tay phần 1Tác giả: Bao Bao TửThể loại: Ngôn tình, Mạt thế, Dị năng, Sinh con, Cường Cường, 1v1.Số chương: 1.333 chươngP/s: Vì sự ngớ ngẩn không biết wattpad chỉ cho đăng 200 phần trong 1 truyện nên tớ sẽ đăng phần 2 từ chương 200 nhé. Các bạn tìm trong danh sách truyện nha nha nha.....Rất mong các bạn thông cảm và tiếp tục ủng hộ tớ cũng như An Nhiên và Chiến Luyện trong truyện nha nha nha.Thành thật xin lỗi và cảm ơn mọi người nhiều nhiều.......…
Giới thiệu sơ lược------Trần Mỹ Anh bởi vì buồn tình, buồn tiền, buồn cả thế giới, rồi còn thiếu nợ tiền nóng mà bị xã hội đen dí chém, vì rối quá nên nhảy đại xuống dòng sông đen ngòm với nước đang xoáy cuồn cuộn. Cô cứ tưởng là mình đã chết rồi, nhưng mà lại không phải vậy, cô đã xuyên không thành cậu ba Huy là con trai thứ hai của nhà địa chủ giàu nổi tiếng khắp Nam Kỳ Lục Tỉnh lúc bấy giờ. Nhưng vừa hay người kia lại là "cô chủ" chứ không phải cậu, bởi vì một số việc riêng tư mà phải giả làm con trai tiếp quản gia nghiệp, thế là Trần Mỹ Anh đã bị bà nội bắt lấy vợ. Tưởng chừng lấy vợ về để chị chị em em qua mắt thiên hạ, nhưng mà cô càng ngày càng dấn sâu vào cuộc tình này.--------"Mình ơi, tui đấm lưng cho mình nghen!""Mình ơi, kẹo này tui mới đi Sài Thành mua đó. Mình ăn thử đi!""Đời này tui thương có một mình mình thôi!"--------Truyện được lấy bối cảnh miền tây Việt Nam xưa, không dựa vào cột mốc lịch sử hay chính trị nào cả. (Lấy cảm hứng từ phim Ải Mỹ Nhân + Ải Trần Gian. Ai kêu lấy cảm hứng Tiếng Sét Trong Mưa nữa là lấy súng bắn lủng đít.)Tác giả: Tiêu Dương (gautruckungfu)Thể loại: xuyên không, bách hợp, 1x1, hai bà con gái đẻ con =)) Vô lý và ờ mấy zing gút chópCp chính: Hoàng Bảo Gia Huy (Trần Mỹ Anh) x Lê Huỳnh Kiều Trang(Truyện không có drama gì đâu chỉ viết chơi trong lúc rảnh nên từ ngữ không được trau chuốt với diễn biến khá nhanh và lỗi dính chữ, truyện chỉ bình tĩnh sống và truyện cũng khá là ngắn với lại truyện của mình không được chắc tay như những tác giả khác, m…
Thể loại: Cổ đại; Trọng sinh; Xuyên không, HEĐộ dài: 171 chươngNguồn: thuvienngontinh.comChuyển ngữ: Tặc Gia, Tiểu Sên, Ying, Trang Tử và một số bạn khácBiên tập: Tặc Gia, Tiểu Sên Công Tôn Dương là mưu sĩ trong phủ của Yên Hầu, lúc đầu y còn khuyên hắn hãy cưới nữ nhi của kẻ thù: " "Ở Đông quận thì ba đời Kiều gia đã đóng quân ở đây, tuy nhiên bây giờ đã suy thoái nhưng côn trùng trăm chân đến chết vẫn giãy thôi, dù gì cũng được cái tiếng thơm. Nay Kiều gia cầu hòa với chúa công, chúa công còn ngại gì mà không xem nữ nhi Kiều gia như ngựa cái, cứ lấy đánh xe cũng được chăng? "[1] Nước Yên: Thời Chu, ngày nay thuộc phía bắc Hà Bắc và phía Nam Liêu Ninh.Sau đó... Tiểu Kiều ngất xỉu, Ngụy Thiệu bấm vào nhân trung của nàng, một lúc lâu nàng mới dần tỉnh lại."Chịu đựng thêm chút nữa, vi phu sắp xong rồi..." Ngụy Thiệu dịu dàng dụ dỗ ở bên tai."Rốt cuộc, còn... bao lâu nữa?"Lại qua một lúc lâu, Tiểu Kiều không chịu thêm được nữa, nàng hỏi, giọng nói cũng vỡ tan trong run rẩy dịu dàng, mang theo tiếng khóc nghẹn ngào nức nở."Sắp rồi, đợi đến hừng đông vi phu phải dẫn binh đi rồi".Hai mắt của Tiểu Kiều trợn ngược, lần thứ hai bất tỉnh....Có một câu nói rằng:Ngụy Thiệu: "Trẫm là một cầm thú, biết không?Tiểu Kiều: "Hừ, súc sinh mới đúng!"...Đây là câu chuyện không tưởng mô phỏng lại bối cảnh những năm cuối thời kỳ Đông Hán. Ngoài ra Tiểu Kiều này không phải là Tiểu Kiều trong Tam Quốc, chẳng qua tôi chỉ thấy dễ nghe nên mượn nó mà thôi.…