Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

#5

Em mơ màng đi về phía dòng sông đen kịch bốc mùi, bên tai nghe rõ từng tiếng rít gào của gió chiều cuối ngày. Trời đen ngòm, thân ảnh đơn bạc của em thế mà lại đi ngược hướng gió, hướng về chiếc cầu mong manh phía trước

Nhớ ngày ấy, em được hắn cầm tay dắt qua bên kia cầu, sự ấm áp từ lòng bàn tay hắn khiến em như một lần nữa mơ mộng về tình yêu vô thực hắn dành cho em

" Zata... "

Em gọi tên hắn, vô vọng cùng cực

Người ta thương chắc chi đã là
Người thương ta đúng không?

Ừ nhỉ, nếu như hắn một lần duy nhất nói rằng, hắn thương em, thế thì làm gì có kết cục ngày hôm nay. Tình cảm mập mờ giữa em và hắn ngày ngày bào mòn tâm hồn của em, từng cành hoa xé thủng tâm can em, đâm chồi nảy lộc rồi được nuôi dưỡng bằng những thứ cảm xúc bất hạnh ấy

Có lẽ, việc sai duy nhất mà ngay từ đầu em đã phạm phải, là yêu hắn

Yêu Zata, yêu một con đại bàng chỉ biết tập trung vào sự tự do trên bầu trời của hắn, làm gì biết đến có một con mèo vẫn luôn ngước mắt ngưỡng mộ nhìn hắn bao ngày qua

Em cười buồn, tiếp tục đi đến giữa cầu, bức bối vủa vây lấy bản thân

- Này...

Ai vậy?

- La...

Em nghe thấy, cũng cảm nhận được không gian xung quanh đang biến đổi dần

- Lavi...

Là mơ sao?

- Laville!!

Người trên giường bật mạnh dậy, Zata suýt chút nữa cũng đánh rơi cái khăn đang lau mồ hôi cho em. Laville thở hổn hển, sự hốt hoảng hiện rõ trong đôi mắt mờ đục của em, và rồi em nhìn Zata, tay run run nắm chặt lấy cái chăn bông mềm mại, từ từ trấn tĩnh lại

- Làm sao thế? Mơ thấy ác mộng à?

- Ừm...

Laville không định kể cho hắn nghe, chỉ lắc lắc đầu để bản thân tỉnh táo được một chút. Bên ngoài trời đã tối mịt, theo như em đoán thì hẳn là đã gần nửa đêm rồi. Em im lặng hồi lâu, đến khi định hỏi thì lại bị Zata cắt lời

- Chị Krixi vừa nói cho tôi nghe bệnh trạng của cậu

Tim em hẫng nhịp, hốt hoảng nhìn hắn, nắm tay càng siết chặt lấy cái chăn hơn

- Nhưng chị ấy bảo cậu không chịu nói cho chị ấy biết người cậu tương tư là ai

Zata cúi gầm mặt, tay xoắn cả vào nhau. Giọng hắn ngày càng trầm xuống, Laville có hơi nhẹ nhõm, thở phào một hơi rồi tiếp tục nghe hắn nói

- Cậu thích ai thế, Laville? Giữa chúng ta thì hẳn vẫn có thể nói được mà đúng không?

- Tớ...

Laville có hơi rối, đôi mắt em đảo nhanh về mọi góc, tính toán làm cách nào để che giấu. Thế nhưng, tim em lại đau điếng lên, khiến Laville gục người xuống, cắn môi để không phải bật ra tiếng rên thống khổ

- Tớ... Không muốn nói...

- Tại sao chứ?

Cơn đau kéo đến bất chợt, em chỉ có thể nằm quay vào tường, kéo chăn che khuất đầu, kiềm nén đau đớn mà nói với Zata

- Khi... Khi nào tớ khỏe tớ sẽ nói, bây giờ tớ mệt rồi...

- Cậu... ức... về đi

Zata hơi nhíu mày, nhưng nhìn cụm chăn đang co người sát vách lại thở dài, hoàn toàn không nhận ra Laville đang đau đớn mà vỗ vỗ vài cái rồi đi ra ngoài

Laville đau đến nhíu mày, cổ họng đặc nghẹt không thể hít thở đàng hoàng, tiếng bước chân bên ngoài xa đến ngoài cửa cũng là lúc em nôn ra những cánh hoa đỏ thẫm, đậm mùi máu tanh. Và cứ thế, liên tiếp như vậy, một góc chăn cùng cái áo của em như bị nhuốm màu, thấm đẫm một màu đỏ đau buồn

- Khụ khụ...

Em thở một cách khó nhọc, rũ người mệt mỏi nằm xuống giường, đôi mắt vô hồn nhìn chằm chằm lên trần nhà. Đáng ra ban nãy Laville đã có thể nói ra, nhưng em cũng cảm nhận được rằng cái cây bên trong đã đâm sâu gốc rễ của mình vào tim em rồi, không tài nào chữa được

Mà Zata của em là ai chứ? Là người kế thừa của bộ tộc người chim, khó nhọc lắm hắn mới có thể hóa giải một phần lời nguyền truyền kiếp. Một người như hắn cần một người bạn đời thật ưu tú, để có thể gánh vác trách nhiệm giúp hắn, đồng thời giúp hắn nối dõi tông đường

Chứ không phải là em, một người tầm thường không được khỏe khoắn thế này, càng chẳng thể giúp hắn có con nối dõi, thế thì khác nào đem gánh nặng về cho hắn

Vì thế, em chọn buông tay

Tự nguyện từ bỏ cái xích tình yêu trong tay, thả cho con đại bàng của em được hòa mình vào bầu trời tự do. Và em sẵn sàng làm một con mèo già dành cả đời để mơ ước, ngắm nhìn và ngưỡng mộ một thứ cao xa ấy

Tấm chăn đẫm máu nay lại bị vài giọt nước mắt nhỏ cho loang màu đỏ ra xung quanh, em cắn chặt môi, tiếng nấc nghẹn phát ra thê lương, lấp đầy cả căn phòng cô độc

_______

"Cốc cốc "

- Anh Laville, anh còn thức không...?

- Anh còn, làm sao thế?

- Em vào dọn chăn ạ

Laville khoác một lớp áo khoác mỏng ra ngoài, Aya đang vuốt vuốt cái tai dài của cô bé, ái ngại nhìn em

- Anh còn đau không?

Cô chìa chén thuốc ra trước mặt em, nhanh chóng bước vào bên trong căn phòng, dùng tốc độ cực nhanh mà gom hết những vật tư có dính máu của cậu rồi đổi sang đồ mới

- Em có chuyện à?

Aya đứng nhìn em một lát, càng nhìn con bé càng cuối đầu sâu hơn

- Anh Laville... Chính em là người đã bảo ngài Tulen nói cho họ biết anh ở đây đó

Laville hơi khựng người, nhưng rồi cũng cười hiền. Em tiến lại gần xoa đầu cô bé một lát, rồi ngồi xuống cái giường đối diện

- Không sao, có khi anh còn phải cảm ơn em đấy

Aya chưa kịp phản bác thì Laville đã nói tiếp

- Đôi khi người sắp đi xa thì cũng cần có người thân bên cạnh mà đúng không? Mấy ngày nay anh cũng nghĩ thế, nghĩ rằng nếu mà anh có ra đi ở đây, mà chỉ có em và chị Krixi tiễn đưa thì thật ngại quá

- Anh vẫn còn rất nhiều thứ muốn nói với họ. Về chuyện anh muốn đi những đâu, ăn những gì và yêu ai. Nếu như chết mà không kịp nói thì anh bứt rứt lắm em à

- Anh...

- Nào, em cũng hiểu tình trạng của anh mà đúng không? Cùng lắm thì... chỉ trong tuần này thôi, phải không?

Aya gục đầu xuống, không dám đối diện với gương mặt bi quan của em. Đôi mắt em ngậm nước, nụ cười buồn vẫn luôn thường trực trên đôi môi khô cằn, nét vui tươi yêu đời trước đây hoàn toàn biến mất. Như thể Laville trước kia chỉ là ảo ảnh, không còn lấy một chút yêu đời gì so với bây giờ cả

- Yên tâm, anh không tiếc

- Anh mừng là ngày đó anh cũng đã cứu được em với Zata mà

Cô bé òa khóc lên, nhào vào lòng Laville mà tức tưởi, đánh mạnh vào lòng bàn tay của em một cái cho thỏa cơn tức. Có thể cô bé nghĩ, đâu có ai cần cái lòng tốt ấy chứ, dù sao cô cũng là tinh linh, hi vọng sống có lẽ còn nhiều hơn cái người đang sống dở chết dở ở đây này

Nhưng cô không nói, chỉ lẳng lặng khóc. Còn Laville, em vỗ nhẹ mái đầu mềm mại của cô bé, nỗi chua xót dâng trào trong lồng ngực, đau nhói cả tâm can

Ban nãy lúc em còn nửa tỉnh nửa mê, có nghe Krixi nói rằng

Em có lẽ chỉ có thể chịu được nhiều nhất là 7 ngày nữa thôi

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com