Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

os

⚠️ ooc ⚠️
7k2+

wooje bước chậm rãi trên con đường quen thuộc, con đường mà cậu đã đi qua hàng nghìn lần trong những tháng qua. mỗi bước chân như chìm vào không gian tĩnh lặng, chỉ có tiếng giày của cậu va vào mặt đường ẩm ướt sau cơn mưa đêm qua. bầu trời vẫn còn xám xịt, như thể mùa đông không bao giờ chấm dứt, mặc dù hoa anh đào đã bắt đầu nở rộ. những cánh hoa mỏng manh rơi xuống đất, phủ lên mặt đường một lớp sắc hồng nhạt. cậu dừng lại một khoảnh khắc, mắt nhìn về phía xa, nơi có quán cà phê nhỏ nơi mà cậu và dohyeon thường ngồi cùng nhau. chỉ vài phút nữa thôi, dohyeon sẽ bước qua cánh cửa đó như mọi lần, nhưng giờ đây, anh chẳng còn nhớ cậu nữa rồi. cậu nuốt khan, cảm giác lo lắng và mong chờ trộn lẫn trong lòng, một cảm giác mà cậu đã quen thuộc đến đau đớn.

mỗi ngày cậu đều gặp lại anh, mỗi ngày họ lại như những người xa lạ, tập làm quen với nhau. và rồi mỗi ngày, cậu lại phải rời khỏi dohyeon, biết rằng sáng hôm sau anh sẽ quên hết mọi thứ. nhưng wooje không bao giờ bỏ cuộc, không bao giờ ngừng hy vọng. cậu yêu anh nhiều đến mức mỗi ngày gặp lại anh là một phép màu nhỏ bé, dù biết nó sẽ tàn lụi khi đêm về. cậu kéo cửa kính của quán cà phê, chuông cửa vang lên nhẹ nhàng. quán không đông khách vào giờ này, chỉ có một vài người đang chăm chú vào sách hoặc làm việc trên laptop. bên cạnh cửa sổ, chiếc bàn quen thuộc đã có người ngồi, nhưng không phải dohyeon.

cậu chọn ngồi vào một chiếc ghế gần đó, đặt laptop lên bàn, mắt không ngừng dõi về phía cánh cửa. cơn mưa nhẹ hạt bắt đầu rơi, từng giọt mưa tí tách trên ô cửa sổ, hòa cùng tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng trong quán. wooje cảm thấy trái tim mình đập nhanh hơn mỗi khi cánh cửa mở ra, và rồi lại dịu đi khi đó không phải là anh. hôm nay có lẽ là một ngày như mọi ngày khác. anh sẽ bước vào quán với ánh mắt bối rối nhưng hiền hòa, một nụ cười thoáng hiện trên môi khi nhìn thấy wooje, nhưng không một tia nhớ nhung, không một ký ức về những gì họ đã từng trải qua. cậu nhớ rất rõ ngày tai nạn xảy ra.

họ đã hạnh phúc đến mức nào trước đó, khi tương lai của hai người như trải dài trước mắt. những giấc mơ về một ngôi nhà nhỏ, về những ngày tháng bình yên bên nhau, tất cả đều tan biến chỉ trong một khoảnh khắc định mệnh. khi tỉnh dậy, dohyeon không còn nhớ gì về cậu. bác sĩ gọi đó là hội chứng mất trí nhớ ngắn hạn sau chấn thương não. mỗi ngày, bộ nhớ của anh sẽ tái thiết lập. mọi ký ức mới sẽ bị xóa sạch vào sáng hôm sau. cơn đau của sự mất mát đó không thể diễn tả bằng lời. ban đầu, cậu đã cố gắng hết sức để anh nhớ lại. cậu đưa anh đến những nơi họ đã từng đi qua, kể về những kỷ niệm của họ, nhưng không có gì giữ lại được. sau vài tháng, cậu nhận ra rằng điều đó không còn quan trọng nữa. điều quan trọng duy nhất là được ở bên anh, dù chỉ trong một ngày. nếu mỗi ngày phải bắt đầu lại, cậu sẵn sàng. nếu mỗi ngày là một cuộc gặp gỡ mới, cậu sẽ trân trọng nó như một điều kỳ diệu. tiếng chuông cửa vang lên một lần nữa, kéo cậu ra khỏi dòng suy nghĩ. cậu ngẩng đầu lên, và lần này là dohyeon. anh bước vào quán cà phê với dáng vẻ mảnh mai, mái tóc hơi ướt nhẹ rủ xuống vai. dưới ánh sáng mờ ảo của quán, dohyeon trông như một thiên thần vừa bước ra từ một giấc mơ. nhưng điều khiến cậu đau lòng nhất vẫn là ánh mắt của anh. ánh mắt ấy trong sáng và thân thiện, nhưng hoàn toàn xa lạ. wooje hít một hơi thật sâu, rồi đứng dậy. cậu bước về phía dohyeon, lòng ngổn ngang cảm xúc, vừa mong chờ vừa lo lắng.

"dohyeon!"

cậu gọi nhẹ nhàng, như thể họ là những người bạn cũ tình cờ gặp lại. anh ngẩng đầu lên, đôi mắt anh sáng rực khi nhìn thấy wooje.

"chào cậu."
anh nói, giọng nhẹ nhàng và thân thiện.

"cậu có phải là... người quen của tôi
không?"

tim cậu như thắt lại. vẫn vậy, vẫn là câu hỏi mà cậu đã nghe hàng nghìn lần.

"em là wooje. chúng ta đã từng gặp nhau ở đây vài lần rồi."

cậu nói dối, như mọi lần. mỗi lần gặp lại, cậu luôn phải bắt đầu từ đầu, mỗi lần là một câu chuyện khác nhau để dohyeon có thể thoải mái hơn. anh mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhàng nhưng xa cách.

"ồ, thật sao? vậy thì thật vui khi gặp lại cậu, wooje."

câu nói đó, wooje đã nghe không biết bao nhiêu lần, nhưng mỗi lần đều khiến tim cậu đau nhói. cậu kéo ghế ra và mời dohyeon ngồi xuống. anh vui vẻ nhận lời, như thể không có gì đáng ngại. đối với dohyeon, đây chỉ là một ngày bình thường, một cuộc gặp gỡ tình cờ với một người xa lạ. nhưng với cậu, đây là tất cả. họ gọi đồ uống, trò chuyện về những điều giản dị, những sở thích và cuộc sống hàng ngày. cậu luôn cẩn thận để tránh nhắc đến quá khứ hay những câu chuyện quá sâu xa, vì cậu biết dohyeon sẽ không thể theo kịp. mỗi lần, cậu lại khám phá một chút về con người mà cậu đã yêu thương bấy lâu nay, nhưng lần nào cũng như lần đầu tiên.

mỗi ngày là một dohyeon khác biệt, nhưng cậu yêu tất cả những phiên bản của anh, dù anh không bao giờ nhớ về cậu. những cuộc trò chuyện trôi qua nhẹ nhàng. dohyeon cười đùa, đôi khi nhìn ra cửa sổ, nơi mưa vẫn rơi đều. cậu ngồi lặng yên, lắng nghe tiếng cười của anh, cảm nhận sự sống động trong từng câu nói. đôi khi cậu muốn phá vỡ khoảng cách vô hình giữa họ, muốn ôm lấy dohyeon và thì thầm vào tai anh rằng cậu nhớ anh biết bao. nhưng wooje biết rằng đó chỉ là mong ước của riêng mình, và anh sẽ không thể hiểu được. trời bắt đầu tối dần. wooje biết rằng cuộc gặp gỡ của họ sẽ sớm kết thúc. cậu luôn biết giây phút chia tay này đến quá nhanh, và rằng ngày mai mọi thứ sẽ lại bắt đầu từ đầu. nhưng cậu vẫn nán lại, cố giữ lấy từng khoảnh khắc.

"cậu có thường đến đây không?"

anh hỏi, mắt anh ánh lên sự tò mò. cậu khẽ gật đầu.

"em đến đây mỗi ngày."

dohyeon cười.

"vậy lần sau, nếu chúng ta tình cờ gặp lại nhau, hãy cùng ngồi uống cà phê nữa nhé."

lại là ần sau, wooje thầm nghĩ. cậu biết rằng lần sau đó sẽ chẳng bao giờ là sự tiếp nối, nhưng cậu vẫn mỉm cười đáp lại.

"nhất định rồi."

buổi tối kết thúc, wooje đứng dậy cùng anh rời khỏi quán. anh nói lời tạm biệt như một người bạn mới quen, rồi lặng lẽ bước đi trên con đường ướt mưa. wooje đứng đó, nhìn theo bóng dáng mảnh khảnh của dohyeon khuất dần vào màn đêm, lòng cậu ngổn ngang những cảm xúc không thể nói thành lời.

wooje bước ra khỏi quán cà phê, đôi vai cậu trĩu nặng bởi cảm giác trống rỗng mà mỗi lần gặp gỡ với dohyeon đều để lại. cơn mưa đã tạnh, chỉ còn lại những vũng nước nhỏ phản chiếu ánh đèn đường lấp lánh. bầu trời đêm dần trở nên trong trẻo hơn, nhưng trong lòng wooje vẫn mờ mịt và tối tăm. cậu nhìn về phía con đường anh đã đi khuất, từng bước chân của anh như xa dần khỏi cuộc đời cậu. trong đầu wooje hiện lên vô vàn câu hỏi, tất cả xoay quanh một ý nghĩ duy nhất.

liệu dohyeon có bao giờ nhớ ra cậu không?
liệu có ngày nào đó, khi anh tỉnh dậy, ký ức về họ sẽ quay trở lại, và mọi thứ sẽ trở lại như trước?

nhưng sau tất cả những ngày đã qua, cậu biết rằng hi vọng đó quá mong manh. wooje thở dài, xỏ tay vào túi áo khoác, bước đi dưới bóng đêm. đôi chân cậu dẫn cậu về nhà, nhưng tâm trí cậu vẫn còn lạc lõng trong những ký ức về dohyeon. những kỷ niệm ngày xưa hiện về trong tâm trí, rõ ràng như mới hôm qua. cậu nhớ lại lần đầu tiên gặp dohyeon.

khi đó, cả hai còn là những thực tập sinh trẻ tuổi trong công ty giải trí. dohyeon xuất hiện trong đời cậu với vẻ ngoài lặng lẽ, có phần xa cách. nhưng bên trong cái vỏ bọc điềm tĩnh ấy là một tâm hồn dịu dàng, giàu tình cảm. wooje không thể quên được khoảnh khắc cậu bắt gặp dohyeon lần đầu trong phòng tập, đôi mắt sắc sảo nhưng đượm buồn của anh, cách anh chăm chú luyện tập mà không để ý đến ai xung quanh. có điều gì đó ở anh đã thu hút cậu ngay từ giây phút đầu tiên, nhưng phải mất một thời gian dài cậu mới đủ can đảm để tiếp cận anh. hai người dần dần trở thành bạn, rồi những buổi trò chuyện sau giờ tập luyện trở nên thân mật hơn. wooje không biết từ lúc nào tình bạn đó chuyển thành tình yêu. tình yêu đến một cách tự nhiên, không cần phải nói ra nhưng lại đầy mãnh liệt. dohyeon không phải là người dễ mở lòng, nhưng anh luôn khiến cậu cảm thấy mình là người quan trọng trong cuộc đời anh.

wooje nhớ lại lần đầu tiên họ đi du lịch cùng nhau. đó là một chuyến đi ngắn ngày đến biển, một kỳ nghỉ mà cả hai đã lên kế hoạch từ lâu. những đêm dài trò chuyện dưới bầu trời đầy sao, những cái ôm ấm áp khi cơn gió lạnh của biển khơi thổi qua, đó là một trong những khoảnh khắc hạnh phúc nhất của cuộc đời cậu. khi dohyeon mỉm cười với cậu, cậu cảm thấy như mọi thứ trên thế gian này đều trở nên vô nghĩa nếu không có nụ cười ấy.

nhưng hạnh phúc ngắn ngủi, tai nạn xảy ra khi họ đang trên đường về nhà từ kỳ nghỉ ấy. một khoảnh khắc bất cẩn trên đường cao tốc, và mọi thứ đã thay đổi mãi mãi. wooje chỉ bị thương nhẹ, nhưng anh thì không may mắn như vậy. não bộ của anh bị tổn thương nghiêm trọng, và hậu quả là những ký ức của anh về cuộc sống trước tai nạn biến mất, hoặc trở nên mong manh và rời rạc. những gì còn lại chỉ là những mảnh ghép không rõ ràng, và đáng sợ hơn hết, dohyeon không thể tạo ra những ký ức mới sau đó. wooje đã phải đối diện với một thực tế tàn khốc. mỗi ngày dohyeon tỉnh dậy, anh không còn nhớ bất cứ điều gì về wooje. nhưng ký ức mới về cậu, về tình yêu của họ, về những nỗ lực mà cậu đã bỏ ra để khiến anh nhớ lại, tất cả sẽ biến mất vào ngày hôm sau. điều đó giống như sống trong một vòng lặp bất tận, và cậu không biết làm cách nào để thoát khỏi nó.

nhưng cậu không thể rời bỏ dohyeon. dù đau đớn, cậu vẫn chọn ở bên anh, mỗi ngày đối diện với dohyeon như một người xa lạ. có những đêm, cậu thức trắng, nhìn anh ngủ say bên cạnh mình, tự hỏi liệu tất cả những nỗ lực của cậu có ý nghĩa gì không. nhưng rồi, chỉ cần một cái chạm nhẹ của dohyeon, một ánh nhìn dịu dàng từ anh, mọi nỗi đau dường như tan biến, và wooje lại có động lực để tiếp tục chiến đấu.

đêm đó, wooje về nhà và ngồi xuống bên chiếc bàn nơi cậu thường viết nhật ký. đã nhiều tháng nay, mỗi khi có thời gian, cậu viết lại từng chi tiết về cuộc đời họ, về những khoảnh khắc mà dohyeon đã quên. cậu hy vọng rằng một ngày nào đó, nếu ký ức của dohyeon trở lại, anh sẽ có thể đọc được tất cả và hiểu rằng tình yêu của họ chưa bao giờ phai nhạt. trong quyển nhật ký dày cộp ấy, cậu viết về mỗi lần gặp gỡ, mỗi cuộc trò chuyện, những nụ cười, những giọt nước mắt và cả những lần dohyeon vô tình làm cậu đau lòng khi anh nhìn cậu như một người hoàn toàn xa lạ. cậu viết về từng ngày trôi qua, những hy vọng mong manh rằng một phép màu sẽ xảy ra. khi đặt bút xuống, wooje nhận ra một điều. cậu sẽ bất chấp tất cả, tình yêu của cậu dành cho dohyeon chưa bao giờ thay đổi. dù có phải bắt đầu lại từ đầu hàng ngàn lần, cậu vẫn sẽ luôn chọn yêu dohyeon, dù anh không nhớ cậu. mỗi ngày bên cạnh dohyeon đều là một thử thách, nhưng cũng là một niềm hạnh phúc mà wooje không bao giờ muốn đánh mất.

sáng hôm sau, cậu thức dậy sớm như mọi ngày. bên ngoài trời đã tạnh mưa, bầu trời trong xanh hơn, nhưng lòng cậu vẫn nặng trĩu nỗi buồn. cậu chuẩn bị đồ, kiểm tra điện thoại . tin nhắn từ dohyeon hiện lên trên màn hình.

"xin chào, tôi là dohyeon. hôm nay cậu có muốn đi uống cà phê không?"

nhìn vào tin nhắn đó, wooje không khỏi cảm thấy đau nhói trong lòng. anh luôn gửi tin nhắn như vậy vào mỗi buổi sáng, như thể hôm qua không tồn tại. nhưng cậu vẫn trả lời lại với một nụ cười buồn.

"có, em sẽ đến. hẹn gặp anh lúc 3 giờ nhé."

wooje thở dài, chuẩn bị tinh thần cho một ngày mới, một cuộc gặp gỡ mới, với người cậu yêu nhưng không còn nhớ đến cậu. cậu bước ra khỏi cửa, đi qua con đường quen thuộc với bước chân chậm rãi, và trong lòng chỉ còn lại một hy vọng mong manh.
có thể ngày mai sẽ khác!

đúng ba giờ chiều, wooje bước vào quán cà phê quen thuộc. không gian quán vẫn giữ nguyên sự yên tĩnh dễ chịu, mùi cà phê rang xay thơm phức và tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng lan tỏa khắp căn phòng. hôm nay quán đông hơn thường lệ, nhưng wooje vẫn nhận ra anh ngay lập tức. dohyeon đang ngồi gần cửa sổ, đầu hơi nghiêng nhìn ra bên ngoài, đôi mắt mơ màng như đang suy nghĩ về điều gì đó xa xăm. wooje dừng lại một giây, quan sát anh từ xa. trái tim cậu chùng xuống khi nhận ra vẻ xa lạ trong ánh mắt của anh. dù đã gặp gỡ hàng trăm lần, nhưng cậu vẫn không thể quen với cảm giác này. mỗi ngày anh đều không còn nhớ đến cậu. mỗi ngày cậu đều phải bắt đầu lại từ đầu. cậu tiến đến, cố gắng giữ cho mình một nụ cười nhẹ nhàng.

"dohyeon."

anh quay đầu lại, mắt anh lóe lên một tia ngạc nhiên nhưng vẫn giữ nét dịu dàng.

"cậu là wooje, đúng không?"

"vâng."

cậu đáp, cố gắng che giấu sự đau đớn khi nghe dohyeon hỏi điều đó.

"anh có muốn uống gì không?"

"như mọi ngày đi, em chọn cho anh nhé."

câu nói của dohyeon làm cậu dừng lại một khoảnh khắc. "như mọi ngày", nhưng anh ơi, với anh làm gì có "mọi ngày"? mỗi ngày với anh là một trang giấy trắng, tất cả những gì diễn ra hôm qua đều tan biến khi anh tỉnh dậy. dù vậy, có lẽ vô thức, anh vẫn quen với việc wooje chọn đồ uống cho mình. đó là dấu hiệu mong manh rằng đâu đó trong tâm trí dohyeon, còn chút gì đó lưu giữ lại hình bóng của cậu. là một dấu hiệu tốt đúng không? cậu thầm mong là vậy. wooje quay lại quầy để gọi đồ uống, lòng cậu đan xen giữa hy vọng và tuyệt vọng.

liệu điều này có nghĩa là dohyeon đang nhớ lại? hay chỉ là một sự trùng hợp ngẫu nhiên, một phản xạ mà chính anh cũng không nhận ra? họ ngồi xuống bàn, dohyeon vẫn luôn giữ nụ cười tươi tắn trên môi, nhưng đôi mắt anh thỉnh thoảng lại lướt qua những cánh hoa anh đào ngoài cửa sổ, như thể tâm trí anh đang lang thang ở nơi nào đó xa xôi. câu chuyện bắt đầu từ những điều giản dị, về thời tiết, về một bộ phim mà dohyeon vừa xem. wooje im lặng lắng nghe, nhưng cậu không thể không để tâm đến mỗi chi tiết, mỗi từ ngữ, cố tìm kiếm một dấu hiệu cho thấy rằng dohyeon đang nhớ lại điều gì đó.

"wooje và anh đã gặp nhau bao lâu rồi?"

dohyeon hỏi bất ngờ, đôi mắt anh nhìn thẳng vào cậu. tim cậu đập mạnh, lòng cậu bỗng dâng lên một niềm hy vọng. liệu anh có nhớ ra điều gì đó không? nhưng rồi cậu buộc mình phải bình tĩnh lại. cậu không thể để lòng mình bị cuốn vào một ảo tưởng mỏng manh.

"chúng ta đã gặp nhau nhiều lần rồi."

cậu trả lời, nụ cười dịu dàng nhưng khóe môi thoáng run rẩy.

"em rất vui vì lần nào anh cũng đồng ý gặp em."

dohyeon nhíu mày một chút, như thể anh đang cố gắng nhớ lại điều gì đó.

"lạ thật, anh cảm thấy chúng ta có gì đó...thân thuộc. nhưng đầu óc anh cứ mờ mịt."

wooje hít một hơi thật sâu. lòng cậu dấy lên một niềm vui không tả, nhưng cậu cũng biết rằng niềm vui này mong manh như một chiếc lá trước gió.

"có lẽ vì chúng ta đã nói chuyện nhiều lần rồi."

cậu cố gắng giữ giọng điệu nhẹ nhàng.

"có những thứ, dù anh không nhớ rõ, nhưng trái tim anh vẫn sẽ cảm nhận được."

dohyeon im lặng một lúc, đôi mắt anh thoáng chút buồn bã.

"anh không biết nữa... có lúc anh cảm thấy như mình đánh mất điều gì đó rất quan trọng. nhưng anh không thể nhớ ra là gì."

cậu không biết phải nói gì vào khoảnh khắc này. cậu chỉ ngồi đó, lặng lẽ nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của dohyeon, nơi chứa đựng cả những ký ức đã mất và những cảm xúc mơ hồ mà anh không thể hiểu thấu.

sau buổi gặp, wooje bước ra khỏi quán cà phê, lòng nặng trĩu. cậu cố gắng không để hy vọng chi phối mình, nhưng có gì đó trong thái độ của dohyeon hôm nay khiến cậu không thể dửng dưng. câu hỏi "wooje và anhđã gặp nhau bao lâu rồi?" cứ vang vọng trong đầu cậu. liệu đây chỉ là một khoảnh khắc ngẫu nhiên, hay thực sự có điều gì đang thay đổi? cậu quyết định đi bộ một quãng xa hơn bình thường, để lòng mình lắng đọng lại sau những suy nghĩ hỗn loạn. những tia nắng cuối cùng của ngày đã bắt đầu nhạt dần, và không khí trở nên mát mẻ hơn. wooje đi qua những con phố quen thuộc, nơi mà cậu và dohyeon từng đi dạo cùng nhau. mỗi góc phố, mỗi con đường đều gợi lại những ký ức đẹp đẽ, nhưng chúng cũng nhấn mạnh sự cô đơn mà cậu phải đối mặt mỗi ngày. wooje tự hỏi, liệu mình có thể tiếp tục như thế này mãi không? mỗi ngày lặp lại cùng một nỗi đau, cùng một sự mất mát, nhưng cậu không bao giờ có được sự chắc chắn rằng dohyeon sẽ nhớ lại. mỗi lần gặp gỡ đều là một phép thử với trái tim cậu, nhưng cậu không thể từ bỏ. tình yêu mà cậu dành cho dohyeon quá lớn, lớn đến mức cậu sẵn sàng chịu đựng nỗi đau này thêm hàng nghìn lần nữa, nếu điều đó có nghĩa là cậu vẫn được ở bên cạnh anh.
vài ngày sau, wooje nhận được một tin nhắn từ dohyeon. lần này, không chỉ đơn thuần là lời mời uống cà phê như mọi khi. trong tin nhắn, dohyeon nói.

"wooje, anh biết điều này nghe có vẻ kỳ lạ, nhưng gần đây anh cứ có cảm giác như chúng ta từng có điều gì đó rất quan trọng với nhau. em có thể gặp anh vào tối nay không? anh có chuyện muốn nói."

tin nhắn khiến wooje gần như ngừng thở. cảm giác lo lắng và phấn khích đan xen lẫn lộn trong cậu. đó có phải là dấu hiệu của điều mà cậu hằng mong đợi? một sự thức tỉnh nào đó trong tâm trí của dohyeon? wooje đến điểm hẹn đúng giờ, nhưng lần này không phải là quán cà phê quen thuộc. dohyeon hẹn cậu ở một công viên nhỏ, nơi họ từng đi dạo nhiều năm trước khi mọi chuyện trở nên phức tạp. công viên ấy nằm gần bờ sông, yên tĩnh và thoáng đãng, với những chiếc ghế dài đặt dưới tán cây rợp bóng. dohyeon đã ngồi đợi sẵn, dáng người anh vẫn thanh thoát nhưng trông có vẻ trầm tư hơn thường lệ. khi thấy wooje đến, anh đứng dậy và mỉm cười, nhưng nụ cười không giấu được sự căng thẳng trong đôi mắt. cậu ngồi xuống bên cạnh anh, lòng cậu như ngừng lại khi dohyeon mở lời.

"anh đã suy nghĩ rất nhiều."

dohyeon cất tiếng nói, giọng anh nhỏ nhẹ nhưng nghiêm túc.

"anh không thể giải thích được, nhưng dạo gần đây, anh cứ có cảm giác như em rất quan trọng với anh. không phải kiểu quan trọng bình thường... mà là một thứ gì đó sâu sắc hơn."

cậu giữ im lặng, đôi tay cậu khẽ run khi nghe những lời này. trái tim cậu đập loạn nhịp, cậu không biết liệu mình nên hy vọng hay không.

"anh không thể nhớ ra gì cả, nhưng... khi nhìn em, anh có cảm giác như đã đánh mất điều gì đó vô cùng quý giá."

dohyeon tiếp tục, đôi mắt anh ánh lên sự bối rối và tuyệt vọng.

"wooje, em có thể nói cho anhbiết được không? chúng ta đã từng có gì với nhau?"

lời nói của dohyeon như một nhát dao sắc bén cắt vào trái tim wooje. mọi cảm xúc dồn nén bấy lâu nay như được tháo ra, nhưng đồng thời lại đâm sâu vào lòng cậu. cậu nhìn vào đôi mắt của anh, đôi mắt từng chứa đầy yêu thương, nhưng giờ đây chỉ còn lại sự hoang mang và mờ mịt. cậu muốn hét lên, muốn nói hết tất cả mọi thứ. về tình yêu, về những ký ức, về tất cả những gì họ đã cùng nhau trải qua. những khi nhìn thấy sự yếu đuối trong mắt anh, wooje nhận ra rằng điều đó sẽ chỉ làm tổn thương anh hơn mà thôi. cậu thở dài, ngả người ra sau, mắt hướng về bầu trời đêm đầy sao. sau một lúc im lặng, cậu lên tiếng, giọng cậu khẽ khàng như sợ những lời nói của mình sẽ vỡ tan ra trong không khí.

"chúng ta... đã từng có một mối quan hệ rất đặc biệt."

wooje lên tiếng, cậu chọn từng lời cẩn trọng vì cậu không muốn làm tổn thương người mình yêu.

"em và anh đã từng rất gần gũi, hơn cả những gì anh có thể tưởng tượng. chúng ta đã cùng nhau trải qua rất nhiều thứ, từ những ngày đầu gặp gỡ cho đến khi... tai nạn xảy ra."

dohyeon im lặng lắng nghe, đôi môi mím chặt lại. cậu có thể thấy rõ anh đang cố gắng ghép nối những mảnh ký ức rời rạc, cố tìm ra sự thật trong những lời nói của cậu.

"anh đã gặp tai nạn, và kể từ đó, anh không thể nhớ bất cứ điều gì về em và chúng ta."

cậu tiếp tục, giọng cậu trở nên nghẹn ngào khi nhớ lại những ngày tháng đau đớn đó.

"em đã cố gắng ở bên anh, hy vọng một ngày nào đó anh sẽ nhớ lại, nhưng... ngày nào anh cũng quên em. mỗi sáng thức dậy, anh không nhớ em là ai."

anh vẫn im lặng, nhưng wooje có thể thấy đôi tay anh khẽ run. sự thật quá tàn nhẫn, và cậu biết rằng điều này sẽ không dễ dàng để anh chấp nhận.

"em không nói ra điều này để anh cảm thấy có lỗi."

wooje vội vàng thêm vào, giọng cậu trở nên dịu dàng hơn.

"em chỉ muốn dohyeon biết rằng, dù anh có nhớ hay không, em sẽ vẫn ở đây. em sẽ luôn ở đây, chờ đợi anh, dù bao lâu đi nữa."

dohyeon ngẩng đầu lên, đôi mắt anh đỏ hoe, như thể sắp khóc.

"tại sao wooje lại làm vậy? tại sao em lại chịu đựng điều đó?"

wooje hít một hơi thật sâu. cậu đã tự hỏi câu hỏi này rất nhiều lần, nhưng mỗi lần cậu đều có cùng một câu trả lời.

"bởi vì em yêu anh."

cậu đáp, giọng cậu chắc nịch nhưng đầy đau thương.

dohyeon đưa tay lên che miệng, như thể cố ngăn những tiếng nấc nghẹn ngào. anh nhìn wooje, ánh mắt đầy xúc cảm nhưng cũng mơ hồ, như thể anh đang cố gắng chạm tới một ký ức đã quá xa vời.

"anh không biết phải làm sao... anh không thể nhớ lại, nhưng anh cũng không thể phủ nhận rằng anh cảm thấy điều gì đó với em. nhưng điều đó có đủ không? có đủ để chúng ta tiếp tục?"

câu hỏi của dohyeon khiến cậu lặng người. cậu biết rằng tình yêu của họ không thể chỉ dựa vào cảm giác mơ hồ này. nhưng cậu cũng biết rằng từ bỏ không bao giờ là một lựa chọn đối với cậu.

"em không mong anh phải nhớ điều gì ngay lập tức."

wooje trả lời, giọng cậu nhẹ nhàng nhưng chắc chắn.

"em chỉ muốn dohyeon biết rằng em sẽ ở đây, đợi đến khi anh sẵn sàng, dù anh có thể không bao giờ nhớ lại. chúng ta có thể bắt đầu lại từ đầu, nếu anh muốn. nhưng điều quan trọng nhất là dohyeon cảm thấy thoải mái và an toàn. em sẽ không ép buộc anh phải nhớ."

dohyeon cúi đầu xuống, đôi vai anh rung lên từng đợt. wooje biết rằng anh đang đấu tranh với những cảm xúc của mình. và cậu hiểu, điều này không hề dễ dàng với dohyeon. anh đã phải sống với sự mất mát, với cảm giác không rõ ràng về chính bản thân mình. sau một khoảng im lặng, dohyeon ngẩng đầu lên, ánh mắt anh tràn ngập sự quyết tâm, giọng anh khẽ run lên.

"anh không biết liệu anh có bao giờ nhớ lại không. nhưng anh không muốn từ bỏ. anh không muốn mất đi thứ mà anh đã từng có, ngay cả khi anh không thể nhớ nó là gì."

cậu cảm thấy trái tim mình như được giải thoát khỏi nỗi đau đớn dồn nén bấy lâu. cậu biết rằng điều này không có nghĩa là mọi chuyện sẽ trở nên dễ dàng, nhưng chỉ cần dohyeon quyết định không từ bỏ, thì đó đã là tất cả những gì cậu cần. cậu nắm lấy tay dohyeon, nhẹ nhàng siết chặt, như một lời hứa rằng họ sẽ cùng nhau đối mặt với tương lai, bất kể nó có mù mịt đến đâu. dohyeon siết lại tay cậu, như một sự đồng ý thầm lặng.

"chúng ta làm lại từ đầu nhé, được không wooje?"

dohyeon nói nhỏ, mắt anh sáng lên trong ánh đèn mờ ảo của công viên.

"nhưng lần này, anh muốn chúng ta cùng nhau tìm lại điều đã mất, dù có phải mất bao lâu đi nữa."

cậu khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhàng nhưng chứa đựng niềm tin và hy vọng mới.

"em vẫn luôn ở đây, dohyeon à."

và trong giây phút ấy, dưới bầu trời đêm đầy sao, hai người họ đã cùng nhau bắt đầu một hành trình mới. không phải để tìm lại những ký ức đã mất, mà để xây dựng lại một tương lai, nơi tình yêu không bao giờ bị lãng quên.

mặt trời dần lặn xuống phía chân trời, nhuộm cả bầu trời một màu cam ấm áp. wooje và dohyeon ngồi bên nhau trong công viên, không gian xung quanh dần trở nên yên tĩnh hơn. mọi âm thanh của cuộc sống đều tan biến, chỉ còn lại tiếng gió nhẹ nhàng và tiếng lá cây xào xạc.

"wooje, chúng ta có thể bắt đầu từ đâu?"

dohyeon hỏi, giọng anh vẫn mang chút ngập ngừng. câu hỏi của anh khiến cậu phải suy nghĩ. điều gì sẽ là khởi đầu tốt nhất cho một mối quan hệ mà ký ức của một bên đã bị đánh cắp?

"có lẽ... chúng ta nên tìm hiểu về nhau từ đầu."

cậu đáp, cố gắng tạo ra một bầu không khí thoải mái.

"anh có thể hỏi bất cứ điều gì mà anh muốn, và em sẽ trả lời."

anh khẽ gật đầu, ánh mắt anh lấp lánh như một đứa trẻ háo hức.

"vậy wooje hãy kể cho anh nghe về em đi. em là ai, và chúng ta đã từng làm gì cùng nhau?"

wooje mỉm cười, thích thú với sự tò mò của anh.

"được rồi. em là choi wooje, 25 tuổi, và em từng là thành viên của một nhóm nhạc nam. em từng là một thực tập sinh trong công ty giải trí. em đã làm việc rất chăm chỉ để có thể đứng trên sân khấu, nhưng vì một vài lý do cá nhân, em lui về làm producer. để dành thời gian cho người mình yêu."

dohyeon lắng nghe, đôi mắt anh mở to, thể hiện sự quan tâm.

"thật tuyệt vời! vậy là wooje có thể hát và nhảy? và.. người em yêu có phải anh không?"

giọng nói anh nhỏ dần khi hỏi đến câu cuối, hỏi vậy có ngại quá không nhỉ? dohyeon thầm nghĩ.

"vâng, em có thể. nhưng em không phải là người giỏi nhất đâu. anh còn phải hỏi sao?"

cậu nhẹ nhàng đáp, rồi quay sang nhéo mũi anh một cái nhẹ nhàng.

"vậy em có thích hát không?"

"rất thích. hát là cách mà em thể hiện bản thân. nó giống như một phần của em. và  anh từng rất thích nghe em hát."

dohyeon thốt lên, một nụ cười xuất hiện trên môi.

"anh không nhớ đã nghe em hát, nhưng anh tin wooje hát rất hay, hãy hát cho anh nghe nhiều hơn nhé, có được không?"

nỗi vui mừng trong lòng cậu dâng trào. dù không có ký ức rõ ràng, nhưng những cảm xúc mà dohyeon cảm nhận vẫn đang tồn tại.

"em sẽ cố gắng để anh có thể nghe được nhiều hơn."

"vậy còn anh? anh là ai?"

"anh tên là park dohyeon, 29 tuổi. trước khi gặp, anh là một người mẫu và cũng có ước mơ trở thành một ca sĩ. nhưng giờ... anh không biết mình có thể tiếp tục không."

"đừng lo lắng. nếu anh muốn, em sẽ giúp anh tìm lại ước mơ đó. như cách chúng ta tìm lại nhau."

cậu trấn an dohyeon, anh nhìn wooje, ánh mắt anh thể hiện sự cảm kích.

"anh không biết phải làm thế nào để bắt đầu lại... nhưng có lẽ, nếu có wooje bên cạnh, mọi thứ sẽ dễ dàng hơn."

wooje cảm thấy lòng mình ấm lại.

"chúng ta sẽ cùng nhau làm, từng bước một. có thể bắt đầu từ những việc nhỏ nhất, như tập hát, hoặc chỉ đơn giản là đi dạo và nói chuyện."

thời gian trôi qua nhanh chóng khi họ trò chuyện về sở thích, những điều bình dị nhất trong cuộc sống. dohyeon dần cảm thấy thoải mái hơn, và nụ cười của anh càng trở nên tự nhiên hơn. họ cùng nhau kể về những kỷ niệm vui vẻ mà dohyeon có thể nhớ được, từ những món ăn anh thích cho đến những bộ phim mà anh từng xem. bỗng nhiên, dohyeon dừng lại, ánh mắt anh trở nên nghiêm túc.

"wooje...nếu anh không thể nhớ lại tất cả... liệu điều này có làm em thất vọng không?"

cậu nhìn thẳng vào mắt anh, không chần chừ mà trả lời.

"không, anh không cần phải lo lắng về điều đó. em ở đây không phải vì anh phải nhớ lại. em ở đây vì em yêu dohyeon và em muốn chúng ta tạo ra những kỷ niệm mới."

giọng nói của wooje khiến anh mỉm cười, nhưng đôi mắt anh lại ngập tràn những suy tư.

"qnh sợ rằng nếu không thể nhớ, mình sẽ không bao giờ có thể quay trở lại. anh không muốn chỉ là một phần của quá khứ."

"chúng ta sẽ không chỉ sống trong quá khứ. chúng ta sẽ cùng nhau xây dựng tương lai, anh à."

cậu khẳng định, cố gắng tiếp thêm sức mạnh cho dohyeon.

"mỗi ngày trôi qua đều là một cơ hội mới. hãy để cậu giúp em tạo nên những kỷ niệm mới, từng chút một, được không anh?"

anh khẽ gật đầu, ánh mắt anh đã trở nên sáng hơn.

"vậy... chúng ta sẽ bắt đầu từ đâu?"

wooje nhướng mày, nụ cười nở rộ trên môi.

"chúng ta có thể đến một buổi biểu diễn, hoặc tham gia một lớp học hát. nhưng hôm nay, chúng ta sẽ đi ăn gì đó ngon. để chúc mừng cho sự khởi đầu mới của chúng ta!"

dohyeon tươi cười, sự phấn khởi rõ ràng hiện lên trong mắt anh. anh không còn cảm thấy nặng nề như trước, mà thay vào đó là một cảm giác tự do, như thể một cánh cửa mới đã mở ra.

họ cùng nhau đi đến một nhà hàng gần đó, nơi nổi tiếng với món ăn mà anh thích. trong suốt bữa ăn, cậu kể cho anh nghe về những món ăn yêu thích của anh và những kỷ niệm liên quan. dohyeon lắng nghe chăm chú, thỉnh thoảng anh cười khúc khích trước những câu chuyện hài hước mà cậu chia sẻ. cảm giác thoải mái và vui vẻ lan tỏa giữa họ, như thể tất cả những nỗi lo âu đã được gạt bỏ. wooje không thể nhớ được thời điểm cuối cùng mà họ có thể cười đùa và thoải mái như vậy. mọi thứ như được tái sinh, một sự bắt đầu mới cho cả hai. cuối bữa ăn, anh nhìn thẳng vào mắt wooje, sự nghiêm túc trở lại trên gương mặt anh.

"cảm ơn em vì đã ở bên anh, anh không biết mình sẽ đi đến đâu, nhưng có wooje bên cạnh, anh cảm thấy mọi thứ đều có thể."

"đó chính là lý do mà em ở đây."

wooje trả lời, giọng cậu nhẹ nhàng, ai ủi anh.

"bất kể chúng ta phải đối mặt với những gì, em sẽ luôn ở đây để cùng anh vượt qua."

khi ra khỏi nhà hàng, ánh đèn thành phố lung linh chiếu sáng con đường họ đi. họ dạo bước bên nhau, không chỉ là những người bạn, mà giờ đây, họ như một cặp đôi đang trên hành trình tìm lại những gì đã mất.

"vậy, em sẽ dạy anh học hát đúng không?"

dohyeon hỏi, vẻ hào hứng hiện rõ trong giọng nói. wooje trả lời, lòng cậu tràn ngập hy vọng.

"nếu đó là điều dohyeon của em muốn."

"anh muốn hát một bài nào đó."

dohyeon thì thầm, đôi mắt anh ánh lên sự quyết tâm.

"một bài hát mà anh sẽ không quên."

wooje gật đầu, cảm thấy trái tim mình ấm áp khi nghĩ đến sự cố gắng của dohyeon.

"anh có thể hát bài hát em viết cho anh."

dohyeon dừng lại một nhịp khi nghe thấy lời nói ấy của cậu.

"wooje đã viết cho anh một bài hát sao?"

"không chỉ một."

"vậy... em có thể dẫn anh về nhà wooje để nghe nó được chứ."

"sẽ sớm thôi, dohyeon à."

đêm càng về khuya, ánh đèn dần nhạt, nhưng trong lòng họ lại bừng sáng những điều mới mẻ. khi trở về, wooje cảm thấy một niềm hạnh phúc mà lâu lắm rồi cậu chưa trải qua. dù dohyeon vẫn chưa nhớ lại quá khứ, nhưng cậu cảm nhận rõ ràng rằng một chương mới đã bắt đầu, và họ sẽ cùng nhau bước vào hành trình này, từng bước một, không bỏ cuộc.

khi về đến nhà, cậu mở quyển nhật ký mà mình vẫn thường viết. hôm nay, cậu không chỉ ghi lại những cảm xúc và ký ức, mà còn viết về sự khởi đầu mới của cả hai.

"chúng ta đã cùng nhau vượt qua một rào cản lớn. dohyeon dường như đã mở lòng hơn, và tôi cảm thấy như ánh sáng đã trở lại trong cuộc sống của chúng tôi. mỗi khoảnh khắc bên anh ấy giờ đây đều trở nên quý giá hơn bao giờ hết. dù tương lai còn mù mịt, nhưng tôi tin rằng với tình yêu và quyết tâm của cả hai, chúng ta có thể vượt qua mọi thử thách."

cậu khép quyển nhật ký lại, cảm giác hài lòng tràn ngập trong cậu. cậu đã viết ra những gì trong lòng mình, và nó giúp cậu cảm thấy nhẹ nhõm hơn. thời gian trôi qua, từng trang giấy đều trở thành một phần của câu chuyện mà cậu muốn ghi nhớ.

sáng hôm sau, wooje thức dậy với tâm trạng phấn chấn. cậu quyết định sẽ không chỉ chờ đợi anh tìm lại ký ức mà sẽ chủ động giúp anh khôi phục những điều tốt đẹp mà họ đã cùng trải qua. cậu bắt đầu lên kế hoạch cho những buổi tập hát và những hoạt động vui vẻ để giúp anh cảm thấy thoải mái và tự tin hơn. vào buổi chiều, wooje hẹn anh gặp nhau tại một phòng tập nhạc. anh có chút lo lắng khi thấy cậu chuẩn bị mọi thứ một cách chỉn chu.

"anh có thể nghe bài hát đó được không?"

dohyeon hỏi, đôi mắt anh vừa lo lắng vừa hào hứng và có một chút mong đợi. anh ngồi trong phòng, trái tim đập rộn ràng khi nghe những nốt nhạc vang lên từ cây đàn piano. bài hát mà cậu đã sáng tác riêng cho anh, và từng lời ca như chạm đến những cảm xúc sâu thẳm trong lòng. cảm giác ấm áp lan tỏa trong anh khi nhận ra rằng wooje đã dành thời gian và tâm huyết để truyền tải những cảm xúc mà anh chưa thể diễn tả.

"cảm ơn em."

dohyeon thì thầm, nước mắt rơi xuống khi anh nhìn thấy sự chân thành trong ánh mắt của cậu.

"đây thật sự là món quà quý giá nhất."

mỗi nốt nhạc như là một mảnh ghép của ký ức, và anh cảm thấy rằng tình yêu mà wooje dành cho anh không chỉ là một cảm xúc, mà còn là một sức mạnh giúp anh tìm lại chính mình.

cậu ngồi cạnh dohyeon, ánh mắt tràn đầy sự ấm áp và kiên nhẫn.

"bây giờ, em sẽ dạy anh hát bài này nhé."

cậu nói, đưa tay chỉ vào những nốt nhạc trên trang giấy. dohyeon gật đầu, cảm giác hồi hộp nhưng cũng háo hức. khi wooje bắt đầu đàn, âm thanh nhẹ nhàng vang lên, dohyeon khẽ lẩm nhẩm theo. cậu chỉ dẫn từng câu chữ, giải thích ý nghĩa của từng lời bài hát.

"đây là những cảm xúc mà em muốn gửi đến anh. mỗi câu đều mang một thông điệp, một phần trong trái tim em."

cậu nói, ánh mắt không rời khỏi dohyeon. khi anh cất tiếng hát lần đầu, giọng anh vẫn còn ngập ngừng. nhưng cậu không hề chê bai, chỉ nhẹ nhàng khích lệ.

"hãy để cảm xúc dẫn dắt, giống như những gì anh cảm nhận khi nghe bài này."

dần dần, dohyeon bắt đầu tự tin hơn. khi từng nốt nhạc trôi chảy hơn, anh cảm thấy như mình không chỉ đang hát mà còn đang kết nối sâu sắc với cậu.

"anh hiểu rồi. đây không chỉ là một bài hát, mà là câu chuyện của chúng ta."

anh nói, ánh mắt rực sáng.

"đúng vậy. và anh là người duy nhất có thể kể lại câu chuyện này."

wooje đáp, lòng đầy tự hào. mỗi lần dohyeon hát, họ lại gần nhau hơn, như thể những bức tường vô hình giữa họ đang dần biến mất. tình yêu và sự thấu hiểu ngập tràn trong không gian, mang lại cho cả hai cảm giác an toàn và ấm áp. họ cùng nhau luyện tập, cùng cười, cùng chia sẻ những giây phút nhẹ nhàng. đối với dohyeon, việc học bài hát không chỉ là một hành trình âm nhạc mà còn là một hành trình tìm kiếm bản thân và sự kết nối với wooje. anh biết rằng tình yêu của cậu chính là sức mạnh giúp anh vượt qua mọi khó khăn.

trong khoảnh khắc ấy, họ hiểu rằng cuộc sống sẽ còn rất nhiều thử thách, nhưng chỉ cần họ có nhau, tất cả sẽ trở nên tốt đẹp hơn. họ sẽ cùng nhau đối mặt với mọi khó khăn, cùng nhau viết tiếp câu chuyện của tình yêu và âm nhạc, mở ra một tương lai đầy hứa hẹn, nơi những ký ức và những giấc mơ sẽ không bao giờ biến mất.

không câu nào nói yêu nhưng tất cả đều là yêu

end

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com