-Yay mình là Lão Hắc đây sau kết thúc của truyện "Tôi yêu anh,đồ ngốc thì hôm nay mình lại ra truyện về Zosan mong mọi người lại ủng hộ nhé.😘 •Tóm tắt Zoro là cậu chủ của một gia đình nổi tiếng. Sanji là một nhân viên phục vụ ở tiệm cà phê sunny một ngày Zoro gặp Sanji khi cậu đang tìm một người ở gần quán cà phê Sunny.
Đồng nhân Blue Lock, AllIsagiTình trạng bản gốc: Chưa hoàn. Tình trạng bản edit: Kịp bản gốc. =)))) BẢN DỊCH ĐÃ CÓ SỰ CHO PHÉP CỦA TÁC GIẢ, VUI LÒNG ĐỪNG MANG KHỎI CHỖ NÀY!!!!NGHIÊM CẤM CÁC HÀNH VI CHUYỂN VER/MƯỢN Ý TƯỞNG/SAO CHÉP, KỂ CẢ LÀ TRONG BẤT KỲ TRƯỜNG HỢP NÀO!!!!BẢN DỊCH PHI THƯƠNG MẠI, VUI LÒNG KHÔNG MANG ĐI NƠI KHÁC!!!!!…
Hán việt: Giá cá Alpha hương bạo liễuTác giả: Chước ĐườngThể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại , HE , Tình cảm , Xuyên việt , Ngọt sủng , Xuyên thư , ABO , Giới giải trí , Chủ thụ , Kim bài đề cử 🥇 , 1v1Tình trạng: Đã hoànTình trạng Edit: Hoàn thànhSố chương: 79 Chương + 9 Phiên ngoạiEdit: Cam CháyBeta: Dạ + Lăng (C70)Raw + QT: Tấn Giang + WikidichHỗ trợ Edit: Quick Translator----------KHÔNG RE-UP, KHÔNG CHUYỂN VER!Bản Edit chỉ đúng 60-70%, có gì sai sót mong mọi người góp ý. Bản edit phi thương mại chưa có sự xin phép của tác giả, chỉ đăng ở Wattpad, vui lòng không mang đi chỗ khác.…
"Anh hùng"? "Anh hùng"..... Là cái gì?Hy sinh rồi sẽ nhận lại được gì?Cho dù có cố gắng đến đâu, những thứ đã định sẵn vẫn như cũ, không lay động. Cậu không muốn hy sinh vào những thứ vô bổ của thế giới bất lương này nữa!!!Cái gì mà anh em, rồi gia đình trong bang chứ?Bọn họ đi quá xa rồi.....Con đường mà cậu từng ngày nặng xây tay đến rỉ máu, họ lại không nhìn. Lại đi dấn thân vào con đường đầy gai không biết đường là gì.......... Bỏ cuộc thôi.......Ánh mắt hào quang gì chứ? Tinh thần không từ bỏ là cái gì?Thôi đủ rồi.... Từ nay cậu sẽ dừng lại. Cậu sẽ bỏ rơi họ, không có liên hệ gì nữa....Họ đi đường của họ.... Cậu đi đường của cậu....Nước sông không phạm nước giếng, cá không ngoi lên bờ. Thân ai nấy lo, cậu không muốn chịu hết tất cả nữa. Thật lạc lõng!!!Chỉ là.... TẠI SAO?!?!?Ánh mắt cầu xin sự cứu rỗi của họ khiến cậu lại lung lay ý chí.... Họ muốn cậu cứu họ sao? Đùa đấy à?...... Đừng dừng lại....."Mọi người, đừng bỏ cuộc. Bỏ cuộc chính là sự cô đơn..... HÃY NHÌN TAO! TAO SẼ CỨU BỌN MÀY DÙ CÓ CHẾT THÊM LẦN NỮA!!!!"…
Việt Tố Việt ÁiTên tiếng việt: Càng làm càng yêuTác Giả: Hiểu BạoEditor: AncellaTình trạng raw: 175 chương hoànTình trạng edit: lết từ từThể loại: Hiện đại, điều giáo, thương trường, tình hữu độc chung, ngượcCouple: Ngôn Thanh Hạm x Lam Khiên Mạch, Lăng Vi x Tả Tĩnh NhanTruyện có đăng tại Bách Gia Trang…
EDITOR: BLACKOBSNếu đã đọc 1 trong những truyện edit của tuii thì hãy ghé wall tui để đọc những truyện cover còn lại để ủng hộ tuii nha 🤍97 ChươngLần đầu tiên Chaeyoung nhìn thấy Lisa là khi Lisa đang té từ cầu thang xuống. Thật ra đây là lần đầu tiên cô thấy người bất cẩn như vậy, mà điều làm cho cô không thể tưởng tượng được chính là cái người thoạt nhìn ngơ ngốc này lại là cảnh sát nhân dân, thế giới này rốt cuộc là làm sao vậy??Nhưng vĩnh viễn cô cũng không biết, Lisa lần đầu tiên nhìn vào mắt cô đã bị cô bắt mất hồn, tuy rằng mặt không đổi sắc nhưng đã hồn xiêu phách lạc rồi!!" Chaengie, kỳ thật ngay lần đầu thấy chị em đã muốn chị, cô gái xinh đẹp như vậy em phải thu phục được, đỡ phải gây họa cho thế gian..."."Ăn cơm đi".Chaeyoung gần như đỏ mặt, đem miếng sườn bỏ vào chén tiểu tử nhà mình.…
Gặp đã là một cái duyên và cùng nhau đi hết chặng đường dài lại là một cái duyên lớn.Kết hôn với chính khách nhưng cô chỉ làm dâu nhà hào môn trong chín mươi ngày. Đêm tân hôn, chồng cô uống rượu say bí tỉ. Một tháng sau, anh bận rộn tranh cử, vui vẻ với những người đẹp vây quanh. Ba tháng sau khi kết hôn, anh đặt cô dưới thân, biến cô thành “nửa người” thuộc về mình.Cô yêu thương, quan tâm từng li từng tí đến anh. Cô chua xót đau khổ nhưng vẫn ép bản thân ra vẻ hạnh phúc. Rồi ba cô bất ngờ nhảy lầu, biến cố hào môn xảy đến, khiến cô ra đi lặng lẽ với đôi bông ngọc trai đen. Nhiều năm trôi qua, cô trở thành tác giả tiểu thuyết ăn khách với quyển "Hào môn kinh mộng". Vào buổi tiệc mừng công của mình, trông thấy người đàn ông ngồi trên hàng ghế nhà đầu tư, cô đột nhiên hoang mang hoảng sợ...Người đó vươn tay tháo đôi bông ngọc trai đen của cô, cô muốn lấy lại, nhưng người đó thu tay về, nở nụ cười với cô, “Muốn lấy? Đêm nay đến phòng làm việc của tôi mà lấy.”.Cô ngỡ ngàng lùi từng bước về sau. Đôi mắt người đó vẫn sâu thẳm như ngày xưa, “Còn chín ngày nữa mới hết nghĩa vụ làm vợ của cô.”…