Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

•13•

"Hay là tối nay anh ở lại nhà tôi đi."

.

Jeon Jungkook nhíu mày nhìn mưa rơi liên tục, mưa to kiểu này có lẽ sắp thành bão luôn rồi.

"Đưa tôi chìa khoá cổng đi Jungkook."

"Không được, anh sẽ ướt hết mất."

Cậu ngay lập tức phản đối, gương mặt trông khó ở hết sức. Hắn bị hâm sao, mưa to thế này kẻo mà có bệnh chết.

"Thà như thế còn hơn là để cậu ướt."

Kim Taehyung nói xong liền nhìn thấy chiếc chìa khoá đang được cậu giấu chặt trong lòng bàn tay. Không nói nhiều, hắn ngay tức khắc trườn người tới để cướp lấy. Jeon Jungkook chưa kịp phản ứng gì thì đã bị cướp đồ đi mất. Ngỡ ngàng nhìn Kim Taehyung mở cửa xe chạy ra trước cổng nhà cậu mà mở khoá. Từng hạt mưa nặng trĩu thấm ướt hết cả bộ đồ của hắn, ướt chảy từ trên vai chảy xuống.

Tim cậu hẫng đi một nhịp, đưa tay muốn mở cửa để ra ngoài với Kim Taehyung thì hắn đã nhanh chóng quay lại trong xe, nổ máy rồi chạy vào sân nhà cậu.

Mọi việc hắn làm đều gấp rút, đến khi Jeon Jungkook đứng chôn chân tại chỗ ở trong nhà rồi thì cậu vẫn chưa hiểu sự tình gì đang xảy ra. Kim Taehyung cũng đã dầm mưa chạy ra ngoài khoá cổng. Đưa mắt nhìn qua tấm thân ướt đẫm của hắn mà không khỏi mủi lòng.

"Anh ra sofa ngồi một chút để ổn định thân nhiệt nhé. Tôi lên lấy quần áo cho anh mặc, yên tâm ở lại đây đêm nay đi vì ngoài trời mưa lớn quá, sẽ rất là nguy hiểm nếu anh một mình trở về nhà."

Jeon Jungkook vừa bước lên lầu vừa luyên thuyên cho Kim Taehyung hiểu. Đây cũng là lần đầu tiên hắn thấy cậu nói nhiều như vậy. Thôi kệ đi, nói nhiều nhưng cũng đáng yêu phết.

Hiện tại chỉ còn một mình hắn đứng bơ vơ ở phòng khách. Chần chừ không biết nên ngồi hay không vì bản thân hắn bây giờ trên người chỗ nào cũng ướt. Nếu ngồi xuống không chừng cũng ướt luôn bộ sofa của cậu thì sao. Hắn không có mất lịch sự đến như vậy.

Đành phải đứng thôi chứ biết làm sao giờ..

"Sao anh không ngồi xuống đi, đứng mãi như thế không thấy mỏi chân sao?"

Jeon Jungkook từ trên lầu bước xuống, tay còn cầm hẳn hai bộ đồ ngủ, hẳn là một bộ của cậu và một bộ của hắn đi.

"Tôi bế cậu rồi đứng mấy tiếng đồng hồ sợ rằng còn chẳng thấy mỏi chứ nói chi là đứng một mình như này."

Cậu nhếch môi khinh bỉ, xàm lúa thiệt chứ. Con người gì mà vừa biến thái vừa không có liêm sỉ gì hết trơn vậy. Hắn ta có biết đánh vần hai chữ "Tiết chế" không?


.


Kim Taehyung bước ra khỏi phòng tắm với chiếc áo thun ôm sát cơ ngực vì size của cậu nhỏ hơn của hắn. Vừa lau tóc vừa đi đến bếp, nơi đang tỏa nhiệt độ ấm áp cả gian phòng. Thấy bóng lưng nhỏ loay hoay với nồi canh rong biển nấu vội, bất giác hắn lại vòng tay ôm cậu thật chặt, cái ôm bất ngờ không thể kiềm chế được vì cảm xúc hỗn loạn. Cậu giật mình nên làm vá canh trượt đổ một ít ra tay liền la khẽ một tiếng.

"Anh làm gì vậy hả?"

Hắn giật mình buông ra rồi cầm lấy tay cậu xoa nắn. Còn luôn miệng thổi phù phù rồi xin lỗi.

"Tôi xin lỗi Jungkookie nhé! Do tôi không kiềm chế được. Thành thật xin lỗi. "

Nhìn hắn đang suýt xoa bàn tay mình, cậu có chút không nỡ mắng. Chẹp chẹp môi một tiếng rồi cậu lại quay sang hoàn tất bữa tối muộn này. Mãi đến lúc đã dọn đầy đủ ra bàn vẫn còn thấy Taehyung kia đang lúng túng ngồi một góc, tai hắn cũng đỏ ửng.

"Sang đây ăn đi giám đốc đẹp trai ơi." Cậu vừa cười vừa gọi hắn đang thừ người ngoài phòng khách.

"Ờ ờ tôi sang đây." Hắn như bừng tỉnh khỏi cơn mê nào đó mà vội vã chạy sang.

Cả hai dùng bữa một cách ngượng ngùng. Kim Taehyung danh bất hư truyền trên thương trường bấy lâu nay mà giờ lại ăn cơm thẹn thùng không dám động đũa. Jeon Jungkook nghĩ hắn ngại ăn cùng nhau nên cậu ăn vội để hắn thoải mái hơn.

Ăn xong cậu cũng vào phòng tắm rửa, đến khi trở ra thì thấy ai đó đang ngoan ngoãn rửa bát. Cậu mở tủ lạnh lấy nước uống, đúng lúc hắn vừa xong nên thuận tay đưa chai nước qua cho hắn, hắn cũng "vô tình" nhận lấy.

Xong xuôi, cả hai tắt đèn bếp rồi cùng lên lầu. Đó là sau cuộc "thảo luận" nhóm hai của cậu thư ký mông xinh và anh giám đốc đẹp trai.

"Tôi ngủ ở phòng khách cũng được."

"Không. Ai lại làm thế! Anh cứ lên đây với tôi."

"Thôi mà, cậu không phải khách sáo, tôi ngủ đây là được rồi."

"Lên phòng cho sờ mông."

Chốt một câu chí mạng, Jeon Jungkook thành công làm cho tên kia ngoan ngoãn lẽo đẽo theo sau. Cậu mở ngăn tủ đầu giường rồi tìm cho hắn một bàn chải mới, cả hai cùng vào nhà vệ sinh đánh răng. Từ sau cái ôm lúc nãy, Kim Taehyung cứ như người trên mây. Jeon Jungkook thấy khó chịu nên muốn trêu chọc hắn, với cái tính hóm hỉnh này thì mặt hắn đã dính cái vết kem do bàn tay xinh xắn của Jungkook. Như chờ đợi từ lâu, hắn cũng rất nhanh chóng đáp lại trò đùa của cậu.

Thả nhẹ tấm lưng xuống giường, Jeon Jungkook thở phào một hơi buông đi hết những mệt mỏi trong ngày. Kim Taehyung lại từ tốn lấy một cái gối trên giường mang xuống đất. Cậu đang nằm ngửa liền quay sang nhìn hắn khó hiểu, lấy tay mình vỗ xuống nệm mấy phát để hắn bước tới.

"Anh ngủ ở đây này, làm gì mà xuống đó."

Hắn nhìn cậu hồi lâu, lại nghĩ đến việc sờ mông ban nãy cậu nói liền đem gối lên lại.

"Jungkook.."

"Sao." Cậu trả lời mà mắt nhắm tịt, mặc hắn bẽn lẽn đặt lưng lên giường nằm kế cậu.

"Ờ..cậu bảo sẽ cho tôi sờ mông."

Jeon Jungkook đột ngột mở mắt cười lớn, hóa ra tên này vẫn còn chìm đắm trong cái suy nghĩ thiếu đứng đắn ấy.

"Được rồi thôi đi."

Tiếng thở của cậu đều đều như đang ngủ, cơ mà cậu đang suy nghĩ về những ngày tháng bị chế giễu kia, chần chừ muốn kể cho hắn nghe.

"Này...Anh có muốn nghe tôi kể chuyện một chút không?"

Taehyung ngạc nhiên, chần chừ mãi mới đáp lại bằng một cái gật đầu.

"Suốt những ngày tháng cấp 3 tôi đã phải liên tục chuyển trường vì mông thôi đấy... Anh biết họ đã nhìn tôi bằng ánh mắt gì không? Tôi kinh tởm lắm sao? May mắn vì bây giờ tôi đã thoát khỏi cái sự đeo bám chết tiệt đó. Và giờ tôi nhận ra, mông tôi mới là điểm thu hút nhất."

Nói xong Jeon Jungkook cười khẩy, thể hiện rõ sự khinh bỉ cậu dành cho đám người từng nhìn cậu bằng cặp mắt soi mói.

Kim Taehyung đờ người trước câu chuyện của cậu. Hóa ra có được cặp mông đầy đặn đó cũng thật sự áp lực. Hắn nói một câu tự khiến mình xấu hổ, vội vàng quay mặt qua chỗ khác.

"Giờ thì tôi lại thấy cậu rất thu hút mà."

Chả nghe thấy hồi âm từ cậu nên hắn quay sang nhìn.

Người ta đã ngủ mất rồi trời ạ!

Hắn phân vân hồi lâu thì với tay tắt đèn, nhẹ nhàng kéo sát ai đó vào lòng rồi đắp chăn. Đôi tay to lớn kia lần là đến hõm eo mềm mại của cậu, hắn dường như chẳng thể kiềm chế được mà có chút kích động. Tay hư chẳng nghe lời, nó mò đến hai chiếc bánh bao cỡ to vô cùng đàn hồi kia, hắn nhắm mắt trông thật bình tĩnh nhưng chạm vào mông cậu khiến người hắn như nổi lửa. Bàn tay vốn thô ráp lại được chạm vào thứ khiến hắn như muốn đắm chìm mãi. Từng kẽ ngón tay nhẹ nhàng siết một chút, thịt ở mông tràn vào kẽ ngón tay, cái cảm giác này khiến hắn muốn bùng nổ.

Đến giới hạn rồi! Taehyung cương!

Pyennhii

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com