19.
"yongbok ah!"
"jisung?"
han jisung sau khi 'thoát' ra được khỏi nhóm phóng viên dày đặc ở trước sảnh tập đoàn hwang thị giờ mới có thời gian để đi tìm lee yongbok - người bạn thân sinh đôi của mình.
đương nhiên là không có sự theo đuôi của đám phóng viên phiền phức ấy rồi. bọn họ đã bị chặn cứng ở ngoài cửa.ban nãy ngài chủ tịch của hwang thị hwang hyunjin tiếp đón cậu khá nồng nhiệt, phát biểu mấy câu xong hai người còn chụp với nhau vài kiểu hình. trông 'thân thiết' lắm.
xong xuôi hết mọi thủ tục chụp choẹt rồi phỏng vấn, đội an ninh của hwang thị liền kéo ra hàng tá (nhiều đến mức chiếm luôn phần việc của vệ sĩ nhà jisung) mà 'dọn dẹp' đám đông đang náo loạn.
jisung nhớ lại cái đoạn đó mà còn thấy hãi hùng, ở đây đông người thật đấy.
cậu dặn dò qua mấy anh vệ sĩ nhà mình cứ là về nhà trước, rồi mặc kệ họ cứ gọi thiếu phu nhân xong đòi ở lại để bảo hộ cậu gì đó.
'tôi có phải là trẻ con đâu mà cần đi theo suốt ngày?' - jisung bực mình mắng mấy người vệ sĩ xong tự mình bỏ đi.
cậu bước vào thang máy để lên tầng mười bốn - nơi tổ chức buổi ra mắt showroom thời trang mà hai tập đoàn kết hợp. thầm nghĩ hwang thị chọn số tầng cũng hoàng đạo thế không biết.
may mắn là ban nãy hyunjin có nhắc nhỏ cho cậu là yongbok đang ở phòng chờ nên việc của jisung bây giờ chỉ là đi tìm xem cái phòng chờ đó đang ở đâu thôi.
con chuột họ han đang đi vòng vòng xung quanh cái tầng này thì cậu lại vô tình gặp được con mèo lee yongbok. vậy là khỏi cần tìm chi cho mệt.
do quá phấn khích quá nên jisung liền lao tới ngay chỗ bạn gà bông rồi ôm lấy người ta làm em giật cả mình.
"ủa jisung mày đến khi nào vậy?"
"mình mới đến á bạn, chùi ui nhớ bạn ghê đó cho mình hun miếng đi"
"ơ bokie"
như mọi ngày, han jisung chu môi đòi hun đứa bạn thân lâu ngày không gặp. hẳn là phải nhớ dữ lắm nên loài sóc này mới vậy đó. thế mà đứa bạn lại tỉnh bơ đưa tay đẩy cái mặt mình ra luôn.
thấy ghét vl, dỗi.
vậy là jisung ngay lập tức buông đứa bạn sinh đôi họ lee của mình ra. mặt mày thì xị ra hờn dỗi mắng lee yongbok.
"nè nha bạn bè kiểu gì vậy? yao phải xin xỏ anh bin dữ lắm mới được đi một mình qua đây chơi với mày mà mày nỡ lòng nào...xin bobo mụt cái cũng không cho nữa"
'xin xỏ dữ lắm'. đoạn này là jisung xạo lìn đó chứ chỉ cần nhìn seo changbin không chớp mắt cộng với chiêu bĩu môi sương sương là xong ấy mà.
may là ở đây cũng ít người với cả buổi ra mắt vẫn chưa bắt đầu nên mới không có ai thấy thôi. chứ tí nữa lại bao nhiêu phóng viên với nhân viên công ty lên mà nhìn cảnh này chắc cả hai đứa đội quần luôn.
"tao biết rùi, tao cũng nhớ mày mà..."
yongbok ngó nghiêng rồi kéo tay cậu bạn thân tới phòng nghỉ của tầng mười bốn, hôm nay đặc quyền chỉ có mỗi em được dùng phòng này đấy nhé. mấy anh chị nhân viên khác biết được chắc sẽ ghen tị lắm cho xem.
mà biết sao giờ người ta là nhà thiết kế của tập đoàn mà, còn là chồng nhỏ (nhưng không ai biết) của chủ tịch nữa.
"ôi lee yongbok ơi, mày kéo tao vô đây làm gì?"
"bộ mày định nói chuyện ngoài đó luôn à? công ty tao thì có ít người đâu, nhỡ có ai thấy hay chụp được thì xao? tao không muốn lên báo với cái tựa gian díu mập mờ với phu nhân bên seo thị đâu nhé"
"tao thấy cũng vui mà" jisung cười khúc khích, cậu đùa.
"vui vui cái đầu mày, lại giống như vụ nhà anh minho với nhà mày thì mệt lắm. vụ nhóc jeongin còn đỡ" yongbok càm ràm, em gõ lên đầu con chuột ngố kia bên một cái.
"ờ ha..."
cốc cốc.
hai đứa đang ngồi thì thầm to nhỏ như đang đi ăn trộm ở trong phòng bỗng giật nảy mình một cái. xong thì quay ra nhìn nhau, giao tiếp bằng mắt.
"gì đấy có nên ra mở cửa không mày?" jisung tròn xoe mắt.
"không biết" yongbok lắc đầu.
hai người cứ thế đờ ra nhìn nhau không biết làm gì hơn. rõ ràng chỉ là tiếng gõ cửa thôi mà làm như bị bắt gian ngoại tình không bằng.
"bokie ơi em có trong đó không?"
nghe thấy giọng nói từ bên ngoài truyền vào thì jisung và yongbok mới thở phào nhẹ nhõm. là giọng của hwang hyunjin.
vậy là em lon ton chạy ra mở cửa cho anh chồng, ban nãy yongbok cẩn thận tới mức chốt luôn cả khóa cửa. em sợ có ai đó nghe lén được.
"sao em lại khóa cửa?"
"không có gì, em chỉ cẩn thận chút thôi"
con sóc họ han nhìn cái đôi gà bông trước mặt mà thấy ngứa con mắt, vừa mới vào phòng là cái tên chồn kia đã dành lại bạn mèo từ tay cậu rồi. thậm chí còn ôm lấy lee yongbok như sợ ai bắt mất không bằng.
han jisung chỉ nghĩ trong lòng vậy thôi chứ không nói ra làm gì, dù sao đây cũng là 'địa bàn' của họ hwang đó mà. đây không thèm chấp.
"ê tao còn tồn tại nha hai bây, khách đến nhà mà đón tiếp kiểu gì vậy?"
" à xin lỗi mày được chưa, giờ thì đi ra đi, tới giờ ra mắt showroom rồi, bao nhiêu phóng viên nhà báo đang đợi"
"ok"
"vâng"
jisung nghe cách hyunjin với em nói chuyện mà tự động nổi da gà. hai quỷ này hơn nhau được có mấy tháng mà bày đặt quá.
méo hiểu hai đứa này bị sao.
mà thêm cả việc phải nhìn hai đứa đi cạnh đan tay với nhau rồi đung đưa các thứ cũng khiến sóc thấy khó chịu. cái gì cũng phải vừa vừa phai phải thôi nhé.
"chúng mày bỏ nhau ra chưa? bộ tính công khai luôn hay gì?"
"ủa mày mắc gì cọc đồ sóc chuột han jisung?"
"tao cọc đó rồi sao đồ chồn sương hwang hyunjin?"
"mày nhìn vợ chồng tao ngọt ngào quá nên cay hả?"
"dm tao mách anh changbin"
"hai người thôi chưa!!"
lee yongbok ở giữa một người cao một người thấp cãi qua lại mà nhức hết cả đầu, em bực bội đẩy hai người đó ra rồi một mình đi trước. còn ở đó cãi nhau nữa chắc đến mai.
hai con người này cứ hễ gặp nhau là lúc nào là cãi lộn lúc đó, từ chuyện lớn tới chuyện bé mà lần nào cũng là lee yongbok đứng giữa. từ hồi đi học đã vậy rồi. cái nết trẻ trâu từ đó giờ mãi không bỏ.
.
theo kế hoạch dự tính thì sau buổi họp báo han jisung sẽ cùng lee yongbok đi hèn hò đêm khuya. hai bạn nhỏ đã bàn với nhau qua điện thoại từ mấy hôm trước rồi.
nhưng vì bây giờ sóc này đã dỗi bạn gà nên cậu xin về trước nhé, để lần sau mình hết dỗi thì mình đi chơi với bạn sau vậy.
mặc dù yongbok cũng có níu kéo xong dỗ dành đứa bạn bướng bỉnh này đó mà nó có nghe đâu.
buổi ra mắt còn chưa kết thúc nữa, thế mà cậu ta đòi đi về ngang. thôi thì han jisung đã đòi về thì cứ để cho cậu về vậy, tầm này chắc chỉ có anh yêu changbin của cậu dỗ được thôi chứ mèo chịu.
khách đến nhà không mời trà thì ít ra cũng phải mời bánh. đằng này hwang thị lại mời người ta cẩu lương thì bị giận là đúng rồi, khỏi thắc mắc.
lee yongbok dắt han jisung ra tới sảnh tập đoàn, con xe đen hạng sang cùng với dàn vệ sĩ cả chục người đã dọn sẵn đường cho cậu vào trong xe từ khi nào.
em liếc nhìn đứa bạn một cái, vậy mà nó bảo "nhà tao có gì đâu".
xung quanh là đám đông đang chĩa máy ảnh vào hai người mà bấm lia lịa, muốn đau cả mắt.
yongbok là đang phải diễn vai nhà thiết kế của hwang thị - lee felix tiễn phu nhân của seo thị - han jisung ra về đó. trên danh nghĩa là hwang chủ tịch giao phó, thực tế là do em dành đi.
mấy khi hai đứa mới được gặp nhau công khai vậy đâu, còn chưa nói chuyện được tí nào.
"phu nhân về cẩn thận"
"cảm ơn cậu nhiều"
yongbok bắt tay với jisung coi như chào tạm biệt trước mặt máy quay và truyền thông. tiếp đó em còn gập thấp người 90 độ chào họ han nọ một cách 'kính trọng'.
han jisung gật nhẹ đầu với em rồi bước vào xe sau khi một người vệ sĩ mở cửa. cả hai người cười nói là vậy, nhưng rõ là đang mệt muốn chết.
họ thấy việc phải tôn trọng với nói chuyện kính ngữ với nhỏ bạn thân bằng tuổi mình sao nó sượng mồm quá.
cửa kính xe dần kéo lên hết, jisung tay vừa cầm điện thoại vừa vẫy tay chào mọi người đang có mặt tại hiện trường. yongbok nhìn con sóc chuột cầm điện thoại như thế thì đã hiểu ngay là về nhắn tin cho cậu rồi.
đợi đến tận khi chiếc xe bắt đầu lăn bánh yongbok mới quay trở lại vào tòa nhà để tiếp tục buổi ra mắt.
nghe một tầng thì có vẻ nhỏ thôi nhưng ở hwang thị thì nó lại khác. một tầng của tập đoạn rộng mênh mông đi mãi không hết.
nhưng ở tầng mười bốn này rất ít phòng của nhân viên mà chỉ toàn phòng lớn chuyên sử dụng để ra mắt các mẫu thiết kế mới của tập đoàn trước khi phát hành ra ngoài. không quá phô trương mà lại còn thân thiện với khách hàng. phải nói là cách làm này của hwang thị rất thành công trong việc lấy lòng công chúng.
"felix!"
"??"
đang sải bước qua một dãy hành lang dài thì bỗng lee yongbok bị ai đó giữ tay lại.
giọng nói không quen thuộc thêm cả việc người này gọi em là 'felix' thay vì 'yongbok' khiến em rất khó hiểu. đây hẳn không phải người thân thiết với em.
quay đầu lại nhìn, yongbok càng khó hiểu hơn. đó là một khuôn mặt hoàn toàn lạ lẫm không giống với bất kì ai em từng gặp qua hay quen biết.
"xin lỗi, anh là ai ạ?"
"em không nhận ra anh sao? anh là kang brian này, học chung với em ở úc đó!"
yongbok nghe vậy nhưng vẫn không thể nhớ ra cái tên này mình đã thấy ở đâu.
nhìn chàng trai cao hơn mình cả cái đầu này cũng không có một chút ấn tượng nào hết.
và hơn nữa, tại sao người này lại ở công ty em?
"xin lỗi nhưng tôi không nhớ ra anh. chúng ta đã gặp nhau rồi sao?"
"tất nhiên là gặp rồi, anh đã học chung trường với em ở sydney đó! bây giờ anh là người thừa kế của kang thị, anh là khách mời buổi ra mắt hôm nay"
khách mời?
bây giờ yongbok mới ngờ ngợ ra cái tên này mình đã thấy ở đâu rồi, thì ra là danh sách khách mời. nhưng hwang hyunjin mời tập đoàn thời trang đối thủ của mình đến á?? hắn khùng rồi à?
gác lại chuyện đó đã, dù không nhớ ra người tên kang này là ai nhưng việc của em bây giờ là phải quay lại chỗ hyunjin càng nhanh càng tốt. anh chắc chắc đang đợi em.
"một lần nữa xin lỗi anh nhưng giờ tôi phải đi, có chuyện gì anh có thể gặp tôi sau"
"em định đi đâu vậy?"
yongbok cố gắng gỡ bàn tay đang nắm một lúc một chặt hơn ở cổ tay mình ra.
em khó xử không biết nên làm gì với anh ta nữa.
"ở sydney anh đã tỏ tình em đấy lee felix, em có nhớ không? lúc đó em đã từ chối anh rồi bay về đây. anh nghĩ em ở đây phải sống tốt lắm chứ, ai ngờ lại làm nhân viên ở cái công ty này"
"anh bỏ tôi ra-"
"bây giờ em suy nghĩ lại còn kịp đấy, em có thể về làm người của anh, hưởng thụ cuộc sống một bước lên mây và chỉ cần nghe lời anh thôi. việc gì phải làm nhân viên quèn của cái công ty tầm thường này?"
"???"
"em nói xem ở đây có gì tốt hơn tập đoàn của anh nào? còn tên chủ tịch ở đây nữa? có ưu ái cưng chiều em được như anh không hay chỉ bắt em làm việc thôi?"
"mà chắc hắn cũng không thể có nhan sắc được như anh đâu nhỉ"
một loạt thông tin cần phải xử lí kiến bộ CPU của yongbok như muốn nổ tung. sao hồi ở úc lại có người điên khùng như vậy thích em vậy??
chẳng lẽ tên ngu này lại không biết hwang hyujin là ai và lee felix đang là ai?
lúc này đã có rất nhiều người tụ tập xung quanh nơi hai người đang giằng co. các máy quay điện thoại bật lên ngày một nhiều.
đương nhiên yongbok là nạn nhân bị quấy rối còn tên kia là kẻ không biết điều mà ăn nói xằng bậy rồi.
mới trở về nước không bao lâu mà đã được mời tới buổi ra mắt của hwang thị đã là vinh hạnh ba đời rồi, vậy mà tên này còn dám công khai coi thường tượng đài hwang chủ tịch. chắc hắn muốn công ty nhỏ bé của nhà hắn biến mất khỏi ngành thời trang lắm rồi.
tên này còn không biết người mà hắn đang lảm nhảm cùng là ai nữa. đây là nhà thiết kế nổi tiếng của tập đoàn hwang thị, ai là nhân viên quèn chứ?
"anh không được phép nói chủ tịch như thế!"
"hắn là ai mà tôi không được phép nói? hwang thị này chỉ là muốn kéo danh tiếng của kang thị thôi chứ gì? em thử gọi hắn ra đây xem nào?"
tất cả những người đang có mặt đều thất kinh. tên này đúng là loại chưa thấy quan tài chưa đổ lệ.
.
hwang hyujin ở đây chuyên nghiệp trả lời các câu hỏi phỏng vấn của phóng viên, nhìn vào gương mặt lanh tanh ấy thì ai cũng nghĩ là anh đang rất tập trung vào công việc nhỉ?
nhưng không.
trong đầu hwang tổng đang loạn nhào hết cả lên chỉ vì lo lắng cho lee yongbok - người từ nãy giờ vẫn chưa thấy quay lại. đáng lí ra giờ này em phải đang cùng anh hoàn thành nốt bài giới thiệu showroom mới chứ.
vì không có đại diện chuyên nghiệp nào của seo thị tham gia, cộng thêm cả bên đó không cử nhân viên hay gì sang để hỗ trợ quảng bá nên hwang thị đương nhiên phải gánh việc hộ rồi.
anh bin ơi anh báo tôi rồi. hwang hyunjin âm thầm thở dài rồi than vãn.
chẳng biết bận việc gì mà không đến cả buổi ra mắt sản phẩm kiêm luôn chúc mừng việc hai ông lớn kết hợp. chán không buồn nói.
từ lúc yongbok đi tiễn kisung về thì cũng đã hơn nửa tiếng rồi còn đâu, thang máy cuat hwang thị đâu có chạy chậm vậy đâu? đường tới showroom cũng đâu có bị chắn...
không lẽ em đã gặp rắc rối gì đó với đám phóng viên ở dưới rồi? han jisung và lee yongbok lại làm trò gì tày đình à?
càng nghĩ hwang hyunjin càng thêm rối rắm hơn, bề ngoài vẫn bình thản lướt qua dãy đồng hồ sáng chói mà tiếp tục chương trình là vậy chứ mục đích của anh là để tia xem còn bao nhiêu thời gian thì xong.
may mắn là cũng sắp kết thúc buổi ra mắt rồi nên anh liền đẩy nhanh bài nói của bản thân rồi dồn hết phần còn lại cho cậu thư kí. làm thư kí trong truyện tổng tài lúc nào cũng mệt vậy đấy...
hyunjin không thể chịu được việc không nhìn thấy yongbok thêm một giây nào nữa.
rời khỏi phòng trưng bày, Hyunjin vẫn cố giữ nét hờ hững của mình tốt nhất mà thả bước. anh đưa bên tay không đặt trong túi áo vest lên vuốt tóc một cái. chỉ có vậy thôi mà tiếng lách tách và hú hét đã vang lên không ngớt rồi.
ngầu lòi thế là đủ.
việc duy nhất trong đầu Hwang chủ tịch là phải gặp được YONGBOKIE, cái tên đang lặp lại hàng nghìn lần trong đầu anh.
tiếng ồn ào xen lẫn cãi cọ ngày một rõ ràng, loáng thoáng mấy câu nói phong phanh như:
"đó là lee felix yongbok đúng không?"
"có chuyện gì xảy ra với cậu thiết đấy thế?"
hay,
"tên kia là ai vậy? người ta khó xử kìa!"
mấy thứ đó đều làm hyunjin sôi sục hết cả lên. 'tên kia' là ai hả?? hắn tự hỏi
"mau bỏ tôi ra! tôi sẽ báo an ninh tòa nhà đấy!"
"em giỏi thì báo đi, em nói mấy người đang quay chúng ta báo ấy. ngoan ngoãn mà đi theo tôi đi!"
Vừa nói tên họ kang kia vừa nắm chặt lấy cổ tay yongbok, mặc kệ em đang phản kháng quyết liệt vẫn kéo mạnh về phía mình.
sức của em thì sao mà đọ lại được với tên này chứ. vừa hay cảnh này lại lọt vào mắt của hwang hyunjin. nhiệt độ ở đây cũng dần giảm xuống theo sắc mặt của anh.
những người có mặt đều giật mình thon thót khi biết được sự hiện diện của vị chủ tịch kia. ánh mắt mặt lạnh toát như muốn chém người trước mặt ra thành trăm mảnh vậy.
nhờ cái biểu tình dọa người này mà bọn họ đều tự giác tránh đường cho anh, các điện thoại cũng nhanh chóng được giấu nhẹm đi khi hwang hyunjin nhìn liếc qua.
đây là lúc mà không ai nên đối thoại với hwang tổng, một trạng thái mà mọi nhân viên trong công ty tững trải đều kinh hãi. rõ ràng là mùa hè mà ai cũng thấy lạnh hơn cả mùa đông.
"hyunie-"
không nói một lời nào hwang hyunjin với sát khí bừng bừng đi tới giật mạnh tay tên kia ra một cái đau điếng làm hắn nằm ra xõng xoài ra đất mà phải buông cổ tay yongbok ra.
trong khi tên đó vẫn đang bận ôm lấy cánh tay tội nghiệp của mình thì anh lại quay qua kiểm tra xem em có bị gì không.
nhìn thấy cổ tay lee yongbok do bị siết quá mạnh trong một thời gian dài mà hằn lên những vết bầm khiến hwang hyunjin càng điên máu hơn.
"mày là ai sao lại xen vào việc của tao!?"
tên họ kang tức giận quát lớn, nhưng người mà hắn vừa hỏi danh tính chỉ đáp lại hắn bằng một nụ cười kì lạ kèm theo ánh mắt lạnh lẽo làm cho hắn cũng phải sờn tóc gáy.
ngay cả yongbok cũng không thể đoán được trạng thái thưc sự của hyunjin. em chưa thấy sự đáng sợ này bao giờ.
"tao là ai hả? sao mày không tự tìm hiểu đi?"
"!??"
nhận ra được tên ngông cuồng trước mặt này là ai xong thì hyunjin cũng phải tự hỏi bản thân một câu rằng. sao mình lại mời tên điên này đến vậy?
cái lý do đe dọa uy phong với đối thủ của anh bị vứt qua sau đầu rồi còn đâu.
bây giờ điều duy nhất mà hwang hyunjin muốn làm là cho cái tập đoàn mà tên khốn kang gì đó này sắp thừa kế biến mất ngay lập tức.
mắt thấy tên đó không phản ứng gì mà chỉ trừng mắt nhìn mình, hwang chủ tịch cũng mặc kệ. muốn nhìn thế nào thì nhìn.
anh nắm lấy bàn tay người nhỏ hơn mà kéo em ra khỏi đám đông. tất nhiên bằng một cách rất nhẹ nhàng và ôn nhu chứ không có như ai kia.
"NÀY! AI CHO MÀY DẪN NGƯỜI CỦA TAO ĐI?"
hyunjin đứng khựng lại khi tên kia một lần nữa quát lên. hình như hắn vừa nói 'người của tao'. cũng vui tính thật đấy, làm hwang hyunjin này muốn cười thật lớn.
"mày chỉ cần biết một việc thôi. mày. động. sai. người. rồi"
anh nhấn mạnh câu cuối cùng rồi trao đổi ánh mắt với yongbok. nhìn biểu cảm của bạn mèo đó là biết về nhà bị mắng là cái chắc rồi. em không thể tin được đây là hwang hyunjin mọi ngày đấy!
cũng vừa lúc cửa thang máy mở ra, hyunjin ung dung nắm tay yongbok cùng bước vào trước sự chứng kiến của bao người.
ai cũng há hốc mồm khó tin, còn tên họ kang kia thì tức tối không thôi.
các nhà báo thì mừng như mở cờ trong bụng, đám ảnh hot hit này chắc chắn sẽ làm rúng động dư luận cho mà xem.
chuyện này như vậy là xong rồi à? đương nhiên là không rồi.
bỏ qua dễ dàng như vậy thì đó không phải hwang hyunjin.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com