Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

𝐄𝐏 phồn vinh

𝟏
"Cổ tích buồn"
Như một hồn gió thổi ngang tuổi thơ nhỏ bé, cuộc dạo chơi của nó tìm thấy cả những kí ức tôi muốn quên tất đi. Nhưng sao có thể...thơ ấu của tôi gắn với câu chuyện cổ tích ấy, và năm tháng sau này gắn mãi với một người.
Cổ tích buồn, huyền ảo và viễn vong. Chân khấp khểnh nhưng vẫn cố đâm sầm vào bụi hoa, để đầu mình tuôn máu nhưng vẫn miệng cười, mắt khóc.
Câu chuyện ngắn như cảnh phim được cắt ra một cách thẳng thừng. Vui buồn lẫn lộn, nhưng phần nhiều vẫn là sự ngờ nghệch và đớn đau.


𝟐
"Pholophobia"
Hội chứng sợ yêu.
Khi một người quá đau đớn họ sẽ làm gì? Họ trốn tránh. Câu trả lời quá dỗi dễ dàng.
"Có vết thương nào mà không lành lại, có đớn đau nào mà không qua?" Nhưng không, ở nơi đây kẻ sợ yêu có quyền hèn mọn trong chính cuộc đời của mình. Họ có quyền được chọn việc chết hoặc sống tiếp, mặc cho nỗi đau vẫn day dứt khôn nguôi. Đắng cay, không có nhân vật chính ở trong mẫu truyện - nơi chỉ có buồn và đau. Đủ sợ hãi để phải nhận thêm bất kì tổn thương từ ai, cuối cùng là hèn nhát hay lý trí?
Hãy khóc đi, hỡi những kẻ chẳng biết cách yêu


𝟑
"Lilium longiflorum"
Hoa ly.
Thuần khiết và diễm lệ.
Mang trên mình tinh tuý của loài yêu kiều, sẽ thế nào nếu nó lại là kẻ bẩn thỉu và dối gian?
Hoa ly, trắng buốt đến mức tội lỗi cũng được che đậy dưới hình thức của nó. Chẳng ai ngờ được tội ác của những kẻ tâm thần lại được nuôi dưỡng bởi sự diễm lệ kia. Vệt máu đỏ tan rồi, hoặc thấm nhuần vào trong cánh hoa trắng không vệt bụi mờ, chẳng ai hay.
Chỉ có một cách nhanh nhất để giết chết nó, lôi phần rễ ra khỏi vùng đất và cắt chúng đi. Hoặc dày dò lặt từng cánh hoa để chúng tự héo và chết.


𝟒
"Giấc mơ giữa ban ngày"
Ban đêm người ta thường mơ thấy ác mộng. Nhưng, mơ giữa ban ngày thì chỉ nhìn thấy những điều viễn vong.
Mà cũng có thể là vì mệt mỏi mà thiếp giấc lúc nào không hay, để bản thân ngủ mơ giữa ban ngày.
Đảo một vòng mắt, liệu thế nào nếu nó chẳng phải là viễn tưởng, cũng không phải là giấc mơ?
Liệu tiếng kêu cứu được nghe thấy trong cơn ngủ say, hay mê mang nhìn thấy thiên đường ở trước mặt, tất cả đều là sự thật?
Liệu rằng tôi có đáp lại, hay cứ tiếp tục 'nằm mơ giữa ban ngày'?

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com

Tags: #nothing