Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

40.

Rón rén từng bước chân đến cạnh chiếc giường nơi Jimin đang nằm. Nói là qua một chút rồi về, thì đúng thật cũng định làm vậy, nhưng cậu xinh như thế này, vốn đã hút tầm mắt của Taehyung vào ngay khi anh vừa nhìn thấy.

Bình yên thật, gương mặt hút người đó, lúc nào cũng đánh gục anh. Gương mặt lúc trước vốn bầu bĩnh và rất dễ thương, nhưng mấy ngày này sao thấy bắt đầu trở nên góc cạnh rồi?! Là do anh chăng? Là do làm cậu buồn, là do làm cậu đau lòng, là do anh, do anh cả sao?

Lòng chua xót không tự chủ được mà đưa tay lên, vuốt nhẹ vào xương quay hàm vốn đã từng bị che giấu bởi đôi má tròn mũm mỉm "của anh".

"Làm sao đây? Làm sao để nói với cậu, cậu là nguồn sống của tớ. Là bảo bối, là tất cả, là thứ quý giá nhất mà tớ từng có trong cuộc đời này, trong khi giờ chỉ nhìn mặt, cậu cũng không màng? "

Khẽ thở dài, anh đắp chăn cho cậu cẩn thận, lén lút đặt một nụ hôn lên trán người ấy rồi rụt rè rời đi. Thật tình chẳng biết ngày hôm đó bị gì nữa, cậu ấy chỉ là than phiền khi suốt ngày anh cứ hỏi về đồ đạc của chính mình trong khi món đồ ấy lại chính là anh cất.

Chỉ nhẹ nhàng than phiền sau đó đi tìm cho anh. Vậy mà hôm đó anh lại dám ăn gan trời, nói cậu phiền, tức tối nghĩ cậu chỉ đi tìm cho anh có một chút mà cũng nói mãi,...cậu vốn rất yêu thương anh cơ mà, sao anh lại nỡ nói vậy với bảo bối cưng nhà mình chứ?! Khỏi cần người khác nói thì anh cũng tự cảm thấy mình ngu ngốc.

Ủ rủ lết xác về phòng, bây giờ là rạng sáng, cũng được 4-5 giờ rồi, công công hôm nay chính là thức trắng, về đến phòng thấy mấy anh cũng chưa ngủ. Thắc mắc, đi đến bên từng người nhìn. Thấy ai cũng ngồi đọc tin nhắn cũ, mặt mày tâm trạng lắm kìa, chỉ có Bambam với Jinyoung là nằm chợp mắt thôi. Jinyoung mới nãy cũng ngồi an an ủi ủi, nhưng mãi mấy tên cứng đầu kia không chịu nghe, tức mình cậu nằm xuống kế bên Bambam ngủ luôn.

- Mấy hyung không đi ngủ ạ?

Taehyung hỏi mấy ông anh đang cùng nhau đóng băng bên chiếc điện thoại cùng mấy dòng tin nhắn một thời còn ngọt ngào kia.

- Cũng trễ rồi nhỉ? Anh mày ngồi nãy giờ hơi đâu lưng rồi cũng nên chợp mắt chút.

Mark ưỡn lưng, mặt mày đương nhiên khá khẩm và vui hơn những người còn lại. Jackson chịu tha thứ cho anh rồi, giờ chỉ có mà ngồi lướt mấy post trên instagram rồi nhẹ nhõm mỉm cười thôi. Nãy giờ cũng muốn la lên, cũng muốn hét lên trong mừng rỡ lắm chứ, nhưng nghiệt ngã thay, có một sự thật đó là nếu anh la lên bây giờ thì sẽ bị đám công còn lại cho một trận nên thân vì cười trên nỗi đau của người khác:)))

Namjoon cũng như anh, ngồi lướt "mấy" tấm hình của Jin trong album ảnh của mình mà hạnh phúc mỉm cười, bởi vậy mấy cái đứa không có "trình" yêu này, không có kinh nghiệm gì hết, chuyên gia vạ miệng mà không nắm được hậu quả chính cái miệng của mình mang lại sau này:)) Anh thật chất cũng đã hưởng trận buồn bã của Jin lắm lần rồi đau lòng xót thương nhiều lần lắm rồi mới có thể bỏ được cái tật vạ miệng của đám công hiện nay.

Nói chung, Jin của anh bây giờ không bao giờ được buồn nữa, chỉ được hạnh phúc thôi, đó là những gì anh nói với cậu. Lời hứa của một thằng đàn ông:))))))))

------------Sáng hôm sau-----------

- Mấy đứa mau vào ăn sáng!

Jin với cái tạp dề màu hồng  như mọi ngày, vừa lấy đũa vừa lớn tiếng nói với "hội công cú đêm" dậy. Lớn tiếng là lớn tiếng vậy thôi chứ cũng thừa biết là bọn nó sẽ không dậy đâu, nghĩ gì?!

- Hôm nay làm gì mà cả đám tụi bây bu sát gót anh vậy?

Jin hỏi những "người bạn cùng phòng mới" của mình, sáng giờ từng lúc tụi nó đánh răng rửa mặt xong thì đã bám sát anh như bánh dẻo.

- Ngoài việc theo gót anh thì còn gì để làm đâu, hôm nay nghỉ mà.

YoungJae thản nhiên trả lời, thay mặt cho cả đám đang bám lấy hyung cả như là keo dính chuột.

- Rảnh quá thì cái đám bọn bây lên kêu mấy thằng kia dậy đi!

Jin phủi phủi tay như đuổi tà, xua mấy đứa vốn đang rất kỳ lạ đi.

- Gì chứ? Sao bọn em phải đi kêu?

Jimin than thở với cái lệnh mới rớt trên trời xuống.

- Chẳng lẽ anh mày đi kêu, kêu mấy thằng kia đi! Chồng ai nấy kêu, không kêu được bọn nó dậy, anh đây cho chúng mày nhịn!

- Hyung ah~ Đừng có ác như vậy mà~

Jimin và YoungJae đồng thanh, cái này gọi là gì nhỉ?! Tuyệt chiêu của Rái cá+Mèo con?!

- Đừng có nhìn hyung mày với cái ánh mắt đó! Đi mau!

Jin vừa ra lệnh, vừa lấy vá cơm quất vào mông của hai cái con người moe kia.

Bất lực, cả bọn lết cái thây lên trên "phòng nam" (?). Ngoại trừ Jackson ra thì đối với ai cũng là đang vừa vác cục nợ trên lưng, vừa leo cầu thang.

Dễ gì bắt được các cậu dễ thương dễ chịu, nhẹ nhàng dịu dàng như trước. Đừng có mà mơ! Trên tay cầm nắp nồi, chảo,...cả bọn tiến vào phòng lão công của mình, Jackson tuy đã hết giận, nhưng vẫn ham vui bày trò hại công công:))

Mở cửa, cả bọn dùng hết sức lực, gõ liên hồi vào cái nắp nồi, tiếng vang vọng, ngay khi nhận thấy được sự tỉnh giấc một cách nhanh chóng của đám công, cả bọn lại nhanh chóng, quăng vá, nồi, xoong chảo xuống đất, chạy tán loạng về lại chỗ của mình- xung quanh Jin.

- Xong rồi hyung!

Jimin sau khi chạy xuống, báo cáo với Jin như mình đã hoàn tất việc một cách vô tội, cả gan lấy đồ nấu ăn của Jin mà còn giả ngây giả ngô nữa chớ! Hết nói nổi!

- Rồi nồi, xoong với chảo của tao đâu?

- Mấy ổng dậy, tụi em quýnh quá, quăng hết ở trển rồi!

YoungJae vô số tội trả lời.

- Haizz. Rồi tụi nó có dậy chưa?

- Hổng có biết!

YoungJae nhún vai.

————————————————————————

- Em dậy rồi, Jin ah!

Namjoon vui vẻ. Tới ôm sau lưng Jin, tựa đầu vào vai anh, hít hà hương thơm quen thuộc mỗi buổi sáng.

- Đã đánh răng chưa?

- Rồi ah~

- Mau vào ăn sáng, hôm nay là ngày nghỉ, cũng có thể ngủ thêm một chút...

Jin nhẹ nhàng.

- Bọn nó làm vậy ông nội em cũng không thể ngủ tiếp. Hôm nay không muốn ngủ nữa, muốn dành thời gian cho anh hơn!

Namjoon cười làm lộ má lúm đồng tiền vô cùng dễ thương (đối với Jin).

Tay vô thức giơ lên chạm nhẹ vào má anh, mỉm cười.

- Anh à, sau này, anh nhớ đồng ý lấy em nhé!

- Sao lại là sau này?

- Thì khi nào em nhiều tiền rồi, em sẽ cầu hôn anh, lúc đó, anh nhớ phải đồng ý đó!

Namjoon vốn cũng không biết tại sao mình lại nói như vậy nữa. Ôm cậu, cảm thấy hạnh phúc quá nên cư nhiên muốn chắc chắn rằng cậu sẽ mãi bên mình, đến hết quãng đời còn lại.

- Ừ, anh sẽ cố nhớ!

Anh nhấn mạnh, cười châm chọc tên dở hơi ngốc nghếch mới ngủ dậy.

- Hyung ơi, chảo, nồi với cả...à ừm cái này là gì nhỉ...của hyung nè!

Taehyung, Jaebum tiến vào. Phá tan cái bầu không khí sến cmn súa kia:))

- À ừm, mấy đứa dậy rồi à?

- Vâng, lần sau để bọn em nghe báo thức rồi tự dậy nhé hyung, không cần gọi đâu!

Taehyung nói. Mới sáng sớm mà cứ tưởng nhà cháy không.

- Được rồi, mau vào ăn sáng, anh sắp xếp cho mấy đứa kia bắt buộc phải ngồi chung bàn với mấy đứa bây rồi đó, liệu hồn, hôm nay ngày nghỉ, cũng là Valentine, lo mà dỗ!

- Vâng!

Nói rồi, cả bọn cùng nhau ra bàn ngồi vào chỗ.

————————————————————————

- Hôm qua đứa nào đi vệ sinh không?

Jin lên tiếng hỏi khi sáng dậy thấy cánh cửa phòng mở trong khi tối đó rõ ràng là anh đã đóng.

- Không ạ! Sau khi ở ngoài về, em ngủ tới sáng.

Jackson trả lời.

- Bọn em cũng vậy!

Những người còn lại cũng đồng thanh riêng có "hội công" là im re bờ rè. Nghe thôi cũng đủ biết thủ phạm là ai rồi. KIM TAEHYUNG chứ còn ai trồng khoai đất này!

Thấy vậy, Namjoon bèn khều nhẹ chõ tay Jin, liếc mắt ra hiệu là Tae làm.

- Ờ, chắc đứa nào mớ. Mấy đứa mau ăn đi!

- Hyung, hôm nay là Valentine nhỉ?

Yoongi nãy giờ im lặng, giờ mới lên tiếng, mắt nhìn chăm chú vào Hoseok ở đối diện.

- Đúng rồi, lát mấy đứa ở nhà tự lo nha, anh mày dắt Jin hyung đi rồi!

- Xìi...hai người là đồ có bồ!

Jimin trề môi, ghen tị nói hai người anh của mình.

- Làm như em không có bồ, ganh với chả tị!

Taehyung gian xảo nhìn tiểu thụ của mình, gằng giọng.

- Tớ.Không.Có.Bồ!

Jimin gằng từng chữ, hất mặt nhìn Taehyung.

- Chứ anh đây là gì?

- Là bạn từng rất rất rất là thân!

Cậu lại nghênh mặt lên với anh.

Taehyung chính thức "câm" miệng với mèo con mà chính mình nuôi...haizz...mèo bướng như vậy, khi nào mới thuần phục "lại" được đây?!

————————————————————————

#leehanee

Cho au xin vote với cmt của mọi người nha!!! Cmt cho au có động lực "bấm bàn phím" tiếp nữa chứ!

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com