Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 15

Thời gian trôi qua nhanh như bay, nhoáng một cái đã vượt qua hơn nửa năm. Từ sau ngày ấy, mỗi tháng tình tấn của Giang Trừng lại đến một lần, nhưng không theo quy luật, cho nên mỗi lần dùng thuốc trong kỳ phát tình đều thống khổ như sống không bằng chết. Nhìn y đơn độc chịu đựng đau đớn, Tư Vãn thúc thủ vô sách, trong lòng cũng dao động muốn xông vào hợp khế cùng y, nhưng cuối cùng vẫn là cắn răng kiên trì nhịn xuống, thân thể cũng đi theo Giang Trừng từ từ gầy yếu.

Tối qua, lại là kỳ phát tình của Giang Trừng. Miễn cưỡng một đêm, Tư Vãn thay Giang Trừng đã mệt mỏi đến mê man lau mặt và thay đổi chăn nệm.

Người kia, ngay cả lúc hôn mê cũng không được an ổn.

Hắn gạt đi sợi tóc vươn trên trán y, nhìn kỹ khuôn mặt y khi say ngủ. Dường như là bị bóng đè tra tấn, Giang Trừng cau mày, bất an giãy dụa.

Tư Vãn cúi xuống, nhẹ nhàng hôn lên trán y, sau đó thấy y dần dần yên tĩnh lại, lầm bầm một tiếng, rồi mơ mơ màng màng mở mắt ra.

Mê man, một đôi mắt hạnh thủy nhuận. Tinh khiết tựa hài đồng mới sinh.

"...." Tư Vãn có chút lo lắng nắm chặt lấy tay Giang Trừng.

Giang Trừng nhìn hắn thật lâu, rồi lại nhắm mắt.

"Tư Vãn." Thanh âm y khàn khàn "Ngươi là Thiên Càn sao?"

Nghe Giang Trừng hỏi như vậy, cả người Tư Vãn chấn động, bàn tay đang nắm chặt tay y cũng run rẩy, hồi lâu hắn mới viết vào tay y 'Thật xin lỗi.'

"Ta không có ý trách ngươi." Giang Trừng cười cười "Ta đột nhiên phát hiện tình tấn của ta dạo gần đây rất hỗn loạn, suy nghĩ thật nhiều, nguyên nhân chỉ có thể là do ảnh hưởng từ khí tức của Thiên Càn. Mà Giang An lại chưa trưởng thành, quay qua quay lại cũng chỉ có ngươi."

Tư Vãn không khỏi nhíu mày lo âu, hắn cúi đầu, trầm mặc không nói.

Khóe môi Giang Trừng cong lên thành một nụ cười đầy thê lương "Chỉ là mùi hương của ngươi, làm ta đột nhiên nhớ đến một người."

Trái tim Tư Vãn nảy lên kịch liệt, hắn lẳng lặng quan sát Giang Trừng, không có bất kỳ phản ứng nào, như là kiên nhẫn chờ đợi y nói ra tâm sự của mình.

"Hình như ta chưa từng nhắc đến người đó với ngươi trước đây thì phải?"

"Đó là một nhân vật rất lợi hại, người đời ca ngợi hắn là một chính nhân quân tử phùng loạn tất xuất." Ánh mắt Giang Trừng rời ra phía cửa sổ, y cười nhưng ý cười lại tràn ngập bi thương.

Tư Vãn nghe y thốt ra lời đó, khóe mắt giấu dưới lớp hắc sa run rẩy, bàn tay khó nhịn mà nắm chặt thành quyền.

Giang Trừng không hề chú ý đến phản ứng của hắn, vẫn một mực như đang tự nói chuyện với chính mình "Người đó cũng là một Thiên Càn, công tử thế gia cao quý lãnh diễm, ta cứ nghĩ kiểu người cứng nhắc đầy quy phạm như hắn sẽ không có ai yêu thích, ấy mà ta lại rất thương hắn. Thế nhưng người hắn tâm duyệt lại là huynh đệ từng cùng ta lớn lên."

Nói đến đây, nhãn thần Giang Trừng chỉ còn lưu lại chua xót khổ sở "Cũng đúng thôi. Vị huynh đệ ấy là kiểu người gặp người thích, hoa gặp hoa nở, hắn thích người ấy cũng là điều tất nhiên. Bây giờ thì họ đã trở thành đạo lữ, thật tốt a."

Tư Vãn nhìn chăm chăm nụ cười của người trước mắt, nó thật đau buồn, thật tiêu điều.

Hắn gục đầu xuống, ngón tay run rẩy viết 'Đừng vì một kẻ như vậy mà khổ sở, không đáng.'

"Không đáng sao?" Giang Trừng bật cười "Đúng vậy, rất không đáng. Nhưng thời điểm ngươi yêu thích một người, lúc đó ngươi sẽ chẳng còn tâm tư để cân nhắc liệu làm như vậy có đáng hay không."

'Nếu đã như vậy...' Ngón tay Tư Vãn khi viết đến đây thoáng dừng lại, tựa hồ có chút do dự, chỉ là rất nhanh dòng chữ được hoàn thành 'Ngươi còn yêu thích đối phương không?'

Giang Trừng cười khổ một tiếng, chỉ vào ngực mình "Trái tim này... đau một lần, là đủ rồi, không chịu nổi một lần nữa đâu..."

"Yêu thích một người, có thể không chiếm được hắn, nhưng không thể không đối tốt với hắn được..."

"Thành thân cùng ta, là do sự cưỡng chế của gia tộc, gánh nặng đó, suốt năm năm, tra tấn hắn, cũng tra tấn ta... Khi hai tay nắm thành gông xiềng, chi bằng buông ra đi..."

Giang Trừng nhắm mắt lại, nhẹ nhàng thở ra "Tư Vãn, thật sự có những chuyện, buông bỏ, cũng không thống khổ như ta nghĩ."

Giấc mộng, hi vọng ngày xưa, đã tỉnh, trái tim còn đập, không nên nghĩ quá nhiều.

Trái tim, đã chết một lần, thật sự là nên buông tay.

Cho tới giờ y vẫn luôn thích ứng được trong mọi hoàn cảnh, vì số mệnh luôn trêu đùa y, nên y đã học được cách lần lượt vũng vẫy trong đau thương tuyệt vọng.

Tư Vãn gục đầu xuống, trong lòng lại là đau xót, cả hô hấp đều khó chịu, tâm càng bi thống. Như hùng thú bại trận, cả người hắn đều héo hon.

"Tư Vãn, ngươi không biết đâu, kỳ thực, ngươi rất giống người đó." Giang Trừng bỗng nhiên nói một câu, Tư Vãn mạnh mẽ ngẩng đầu, trái tim hoảng hốt như muốn dâng lên tới cổ, hắn lại nghe y nói "Không phải nông cạn như kiểu ngươi có vẻ bề ngoài giống hắn, mà do ta thực sự có cảm giác đó."

Nói xong, Giang Trừng ngồi dậy, cặp mắt hạnh thâm thúy nheo lại như muốn xuyên qua lớp hắc sa để thấy được nội tâm bên trong của đối phương.

"Ngay lúc này, ngươi hãy nói thật cho ta biết, ngươi có đúng là hắn hay không?"

Tư Vãn bị câu hỏi của Giang Trừng làm cho kinh hoảng, gương mặt chôn bên dưới diện cụ nháy mắt trắng bệch, cả người hắn đều không dám nhúc nhích, hắn muốn mở miệng nói cái gì, lại phát hiện mình không thể nói chuyện.

"Tư Vãn, nếu ngươi nói, ta sẽ nguyện ý tin ngươi." Thanh âm Giang Trừng rất thấp, lộ ra tận cùng mệt mỏi hòa tuyệt vọng.

Trầm mặc một lúc thật lâu, Tư Vãn gỡ xuống mũ sa, lộ ra khuôn mặt xấu xí đáng sợ. Hắn vươn tay kéo Giang Trừng lại, nụ hôn nhu hòa phút chốc rơi trên trán y, ôn nhu, đau lòng, thương xót.

'Ta không phải.' Đó là câu trả lời hắn viết vào tay y.

Trên người hắn sớm đã nhuốm đầy tội lỗi, hắn đã không còn là chính nhân quân tử phùng loạn tất xuất như thiên hạ xưng tụng, đôi tay này, từng dùng Tị Trần tổn thương qua người hắn thương yêu, hôm nay lại muốn dùng nó giữ chặt lấy y.

Thế nhưng, mùa thu của hắn đã qua, cho dù Mi Sơn ôn hòa, hoa sen cũng chỉ còn lại những cành lá héo rũ. Hắn muốn, cho tới giờ đều đã quá muộn. Đến tận khi hoa úa tàn, hắn mới nhớ tới vẻ đẹp của chúng.

Người, mỗi lần bỏ qua chính là bỏ lỡ. Đến tận khi không thể bên nhau, mới nhớ tới những gì tốt đẹp của đối phương.

Hơn hai năm, Lam Vong Cơ chưa từng mở miệng nói một câu, hắn thậm chí hoài nghi bản thân đến lúc này còn có khả năng nói chuyện như ngày trước nữa hay không. Huống chi không chỉ đơn giản vì nguyên nhân đó, hắn thậm chí còn không dự đoán được, với tình trạng hiện tại, bản thân hắn còn có thể chống đỡ được bao lâu.

Ngăn chặn một luồng tiên huyết đang muốn trào lên từ lồng ngực, Tư Vãn trầm mặc ôm lấy Giang Trừng. 

Tình nguyện, duy nhất mình hắn đắm chìm trong địa ngục...

.

Giang Trừng một mình đem tay nải lớn từ chợ rượu trở về, kể từ lúc ra khỏi phạm vi có nhân sinh, trong lòng y mơ hồ dâng lên cảm giác bất an hết sức khó hiểu, không biết xuất phát từ nguyên nhân gì. Một mực chìm trong suy tư, y bỗng nhiên ngửi được trong không khí có một cỗ mùi hương nhàn nhạt kỳ lạ.

Trong đầu vụt lên tia sáng, chưa kịp phản ứng trước mắt đã rơi vào một pháp trận hắc ám.

Khoảng chừng qua một canh giờ, Giang Trừng môi đã trắng bệch, thần trí cũng có chút mơ hồ.

Không bao lâu, trong pháp trận tuôn ra một mảnh ánh sáng, Giang Trừng cố gắng mở ra mí mắt nặng trĩu, thấy ngoài trận pháp một thanh niên vận huyền y đang đứng, tóc dài buộc đuôi ngựa, mỏng manh phiêu diêu.

Ngụy Vô Tiện!

Giang Trừng hơi nhíu mày, chỉ thấy Ngụy Vô Tiện đang thi pháp, thấy y tỉnh lại, hắn liền hướng y cười cười nói "Nghĩ không ra là ta à." Cũng không chờ Giang Trừng trả lời, ngón tay hắn dùng máu viết xuống một đạo chú quyết, liền đem cả thân thể lẫn linh hồn Giang Trừng thu vào huyễn cảnh.

Giang Trừng lấy làm kinh hãi, nhưng vô pháp phản kháng, đã bị Ngụy Vô Tiện hấp tới huyễn cảnh.

Bên trong huyễn cảnh khắp nơi đều là màu trắng mênh mông, lúc trước cũng không phải là chưa bị rơi vào huyễn cảnh do quỷ tu bố trí, nhưng đây là lần đầu tiên y có cảm giác hít thở không thông như vậy. Tại sao Ngụy Vô Tiện lại xuất hiện ở đây, đem y nhốt vào nơi này, Giang Trừng nghĩ không ra.

Cũng không biết trải qua bao lâu, Giang Trừng cảm thấy tứ phía cảnh vật thay đổi, Ngụy Vô Tiện đem y thả ra.

Giang Trừng chao đảo đứng lên, bình tĩnh nhìn người trước mắt, chờ đối phương giải thích.

"Không nghĩ tới sao?" Ngụy Vô Tiện nhàn nhạt, lộ ra quỷ quyệt lãnh tiếu, vươn ngón tay nâng cằm Giang Trừng lên.

Không hiểu vì sao, Giang Trừng không tự chủ được lui lại. Ngụy Vô Tiện từ trước đến nay tùy hứng, loại hành động ngả ngớn cũng không phải lần đầu tiên làm với y, nhưng lúc này ngoài ý muốn làm y có loại cảm giác buồn nôn.

"Thế nào, sư đệ của ta, lúc trước chẳng phải chúng ta đã từng rất thân thiết sao, bây giờ chỉ chạm ngươi một cái, ngươi liền khẩn trương như vậy." Ngụy Vô Tiện lộ ra nụ cười bất hảo, nhưng lại xoay người đi xa, tóc dài phiêu diêu, tiêu sái quyến rũ nói không nên lời. Thanh âm dần dần tiêu tán trong không khí "Ta đã thiết lập kết giới, ta cũng không muốn làm hại ngươi, ngươi cứ ngoan ngoãn ở đây chờ đi."

Giang Trừng cảm thấy Ngụy Vô Tiện lần này có chút quỷ dị, nhưng lại không biết vì sao lại thế.

Đây là một ốc đảo, trên đảo có rất nhiều kỳ hoa dị thảo, nhưng Giang Trừng biết tất cả đều là huyễn cảnh, rất có khả năng nơi y đứng là một trận ma pháp độn giáp rừng rậm.

Ngụy Vô Tiện mỗi canh giờ đều đến xem y, có lúc biểu tình lạnh lùng, chỉ là âm ngoan hung hăng nhìn chằm chằm Giang Trừng, phảng phất cùng y có thâm cừu đại hận. Có lúc đem điểm tâm nước uống đưa cho y, có lúc lại ngồi xổm nhìn y như đang tìm tòi nghiên cứu cái gì đó. Nhiều lần như vậy, Giang Trừng trong huyễn cảnh tinh thần rốt cục xuống dốc, hiện tại y là người thường, thân thể thập phần mỏng manh, chỉ cần Ngụy Vô Tiện ngoài kia nổi hứng giở trò, có lẽ y sẽ không chịu đựng nổi.

Thấy Ngụy Vô Tiện lần nữa dùng nhãn thần cừu hận lạnh lùng nhìn mình, Giang Trừng thế nào cũng nghĩ không ra nguyên cớ. Vì sao người này rãnh rỗi đem nhốt y, Lam Vong Cơ đâu, sao lại để đạo lữ chạy loạn thế này. Nhưng mỗi lần y mở miệng hỏi đối phương, Ngụy Vô Tiện đều không trả lời, chỉ là lạnh lùng cười mỉm.

Trong nháy mắt, Giang Trừng bỗng nhiên minh bạch, chỉ cảm thấy một cơn bi thương thế gian này có nhiều chuyện kỳ diệu không thể tránh.

Y bình tĩnh quan sát Ngụy Vô Tiện, thấy hắn có chút kỳ quái, tỉ mỉ nhìn thẳng, lại bị âm thanh tức giận của đối phương phóng đến "Ngươi nhìn cái gì?"

Giang Trừng lúc này lộ ra một nụ cười nhàn nhạt, nói "Kỳ thật, ngươi không phải Ngụy Vô Tiện."

Đối phương sắc mặt hơi đổi, bỗng nhiên cười lớn "Không phải Ngụy Vô Tiện? Vậy ta là ai hả?!"

Giang Trừng mặt không đổi sắc, thản nhiên nói "Nói ngươi không phải Ngụy Vô Tiện cũng không đúng, nếu hồn phách có mười phần, ắt hẳn tàn hồn của Ngụy Vô Tiện chiếm ba phần, còn ngươi, Mạc Huyền Vũ, chiếm bảy phần."

"Ngụy Vô Tiện" lộ ra một tia cười nhạt, nhìn chằm chằm biểu tình của Giang Trừng, giống như muốn nhìn thấu nội tâm sợ hãi của y, chậm rãi nói "Ta trước kia Ngụy Vô Tiện vẫn chiếm đến sáu phần, không hiểu vì sao hai năm trở lại đây hồn phách và ký ức của hắn cứ ào ào xâm nhập vào thân thể ta, làm ta ăn ngủ không yên, đành phải tách hồn hắn đưa vào đây." Nói xong, hắn từ trong tay áo lấy ra một vật lắc lắc, là Trần Tình.

"Nói đi, ngươi mang ta đến đây làm gì?" Giang Trừng trầm giọng, nheo mắt lại nhìn hắn.

"Cái này còn phải hỏi sao?" "Ngụy Vô Tiện" tựa tiếu phi tiếu "Dĩ nhiên là chờ người lưỡng tình tương duyệt của ngươi đến cứu rồi."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com