Chương 17
Lam Vong Cơ giật mình, Tị Trần vung lên chớp nhoáng, nhanh chóng chém hết đám tẩu thi đang vây quanh, vẫn không chớp mắt nhìn Giang Trừng, lo lắng nếu mình không để ý một chút, người này tức khắc sẽ biến mất, vĩnh viễn rời đi hắn.
Mà hai mắt Giang Trừng cũng nhìn Lam Vong Cơ không chớp, nhưng không nói gì.
Lam Vong Cơ nhìn vào đôi mắt hạnh ấy.
Linh động, trong suốt, thâm thúy.
Không bao giờ còn là cặp mắt tràn đầy ý cười như trong trí nhớ của hắn suốt hai năm qua nữa. Ánh mắt của y bây giờ, hắn rất quen thuộc.
Đây chính là nhãn thần sắc bén từng khiến toàn bộ Tu Chân giới sợ hãi, cũng khiến cho trái tim hắn lúc này như bị đóng băng, đó là ánh mắt kiêu hãnh kiệt ngạo của Tam Độc Thánh Thủ Giang Vãn Ngâm.
"A... Trừng..." Lam Vong Cơ đau đớn gọi tên y. Lời nói dối khổ sở bấy lâu, giờ đã bị vạch trần. Khi hắn ý thức được, toàn thân lạnh lẽo như thể mặt xấu xí nhất trong con người hắn đang xích lõa hiện ra trước mắt Giang Trừng không thể che giấu.
Lam Vong Cơ muốn đến gần Giang Trừng, muốn nắm lấy tay y như hai năm qua. Hắn thầm muốn xin lỗi, hắn có thể nổ lực hết thảy, chỉ cầu xin y tha thứ.
Nhưng tiếc là, dường như Giang Trừng không muốn cho hắn cơ hội nữa, không đúng, là Giang Trừng đã từ lâu không cho hắn cơ hội nữa.
Khi Lam Vong Cơ sắp chạm tới tay y, lại bị kết giới đánh bật ra ngoài. Thân thể từng trận lạnh buốt, nhìn Giang Trừng, trong lòng cực kỳ chua xót.
Giang Trừng liếc nhìn Lam Vong Cơ nửa quỳ trên đất, có chút hèn mọn còn có chút khổ sở, cười nhạo một tiếng, mắt tràn đầy trào phúng "Ngươi không cần ở trước mặt ta diễn trò, thật sự rất ghê tởm." Nói xong nhìn qua Mạc Huyền Vũ, cười lạnh.
"Ngươi muốn hắn lựa chọn cái gì? Ta, hắn và cái người bị nhốt trong Trần Tình kia, vốn đã không liên quan đến nhau. Mạc Huyền Vũ, nếu ngươi còn là nam nhân, thu tay đi, hảo tụ hảo hán. Chuyện ngươi yêu thích hắn, chuyện hắn tâm duyệt người nào, cùng ta có quan hệ gì đâu. Chuyện hôm nay, ta sẽ xem như bị chó cắn một ngụm, các ngươi không nợ ta cái gì, ta cũng không thiếu các ngươi cái gì. Ta trở lại địa phương của ta, ngươi tiếp tục làm đạo lữ bên cạnh Hàm Quang Quân cao cao tại thượng của ngươi. Trò chơi này, các ngươi thắng, ta nhận thua, cũng không muốn bồi các ngươi tiếp tục chơi."
Mạc Huyền Vũ sắc mặt buộc chặt, tựa hồ bị lời nói của Giang Trừng kích thích đến. Một lát sau hắn mỉm cười, trầm giọng nói "Giang Trừng, ta nói rồi, việc này, không do ngươi quyết." Sau đó nhìn Lam Vong Cơ, hai mắt nheo lại "Mà là do hắn quyết."
"Lam Vong Cơ, giữa Ngụy Vô Tiện và Giang Trừng, ngươi chọn đi."
"...." Trong đôi mắt Lam Vong Cơ tối sầm một chút, sắc mặt tái nhợt, toàn thân đều phát run, nhưng vẫn như cũ trầm mặc như trước.
Mạc Huyền Vũ lạnh lùng nhìn Lam Vong Cơ tuyệt vọng mà vô pháp giãy dụa, trong tâm một mảnh tĩnh mịch, làm cho hắn đột nhiên nổi lên hận ý với người này. Âm thầm theo dõi sinh hoạt của Lam Vong Cơ hai năm qua, khiến hắn thấy rõ tình cảm vô vị đến mức buồn cười của mình, làm cho hắn minh bạch trong mắt Lam Vong Cơ, hắn bất quá chỉ là một vai diễn trong vở hài kịch mà thôi. Cho dù có diễn giống Ngụy Vô Tiện bao nhiêu, cho dù hắn có hoàn toàn trở thành Ngụy Vô Tiện, hắn cũng vĩnh viễn không có được tình yêu của đối phương.
Nếu đã không có được, hắn cũng không cam tâm nhìn người khác có được, chi bằng phá hủy hết thảy đi.
Ngực Mạc Huyền Vũ trầm xuống, nhưng nét tươi cười trên mặt lại sáng rỡ một cách kỳ lạ.
"Ngươi... tha... Trừng..." Lam Vong Cơ nội tâm kinh hãi đến cực điểm, đang muốn dồn linh lực vào Tị Trần, nhưng chỉ vừa cử động, từ trăm đoạn gân cốt khắp tứ chi liền truyền đến từng trận co rút đau đớn mãnh liệt, khiến hắn vô lực ngã nhào trên đất. Thuật súc cốt lại bắt đầu tiến trình phản hệ rồi!
Gắt gao nghiến chặt hàm răng, Lam Vong Cơ tận lực đem tiếng rên rỉ đau đớn nuốt trở vào cuống họng. Linh lực dùng để duy trì thuật súc cốt đã tiêu hao rất nhiều, lần này lại gặp phản hệ, gân mạch toàn thân nghịch chuyển dữ dội, khắp thân thể từ trên xuống dưới, tựa như bị vạn thiết chùy nghiền nát, đem đến thống khổ tận sâu vào trong cốt tủy.
Mạc Huyền Vũ nhìn thân thể run rẩy như muốn bất tỉnh của Lam Vong Cơ, nhếch môi cười càng thêm quỷ dị, nhưng đúng lúc này, một tiếng nổ chói tai vang lên, Trần Tình trong tay hắn bị một sợi xích dày cuốn lấy, hắn cả kinh, lập tức đáy mắt lóe lên quang mang hung ác, đem Tùy Tiện chém về phía kẻ vừa đến.
"Ôn Ninh!" Mạc Huyền Vũ nghiến răng ken két, tỏa ra hàn ý lạnh thấu xương.
Ôn Ninh đỡ lấy một đòn từ Tùy Tiện, lại tung người nhảy lên, nhanh như cắt dùng tay không hướng ngực Mạc Huyền Vũ đâm tới. Hắn từ một năm trước đã phát hiện Ngụy công tử có điểm kỳ lạ, nhưng vì phải bồi đám Lam Tư Truy dạ săn nên không mấy để tâm, đến khi bị đối phương dùng thuật phong bế ở Loạn Tán Cương, hắn mới ý thức được Ngụy công tử nhất định có vấn đề. Khó khăn thoát khỏi giam cầm, Ôn Ninh lần theo nguyên khí của Ngụy Vô Tiện đến đây, nhất thời chứng kiến được cảnh tượng trước mắt, không khỏi trong lòng một trận kinh hãi.
Mạc Huyền Vũ tròng mắt chuyển động, nhanh nhẹn tránh thoát một trảo trí mạng của Ôn Ninh, lạnh lẽo nói "Ôn Ninh! Ngươi dám giết ta thì cũng đừng mong Ngụy Vô Tiện sống sót trở về!"
Ôn Ninh thoáng chốc ngừng lại động tác, một khối thể xác chấn động hỗn loạn nhìn Mạc Huyền Vũ "Ngươi... làm gì công tử?"
Khóe miệng Mạc Huyền Vũ kéo theo một nụ cười lạnh càng thêm tàn khốc "Ngươi đúng là một con cẩu trung thành a! Muốn biết?"
"Ngươi nói!"
"Ta đem ba phần hồn của công tử nhà ngươi hợp lại với ta, sau đó dùng chính mình làm vật dẫn tạo ra kết giới kia. Nếu ngươi thương tổn đến ta, hồn phách của Ngụy Vô Tiện cũng không được trọn vẹn, vĩnh viễn không thể giải thoát, cũng không thể nhập luân hồi vãn sanh." Mạc Huyền Vũ đáy mắt lóe lên chê cười "Nếu muốn giải thoát cho hắn, phải... phá bỏ kết giới, đem hồn thể là vật dẫn như ta đánh tan, cũng như..."
Hắn bước tới gần kết giới, tươi cười nhìn Giang Trừng "Đem người bị nhốt trong kết giới, phá hủy đi."
Chỉ một câu, liền như đao nhọn vô tình cắm vào lòng Lam Vong Cơ. Ngón tay đang muốn vận linh lực phá đi kết giới run run, đầu óc hoàn toàn trống rỗng không ý thức được điều gì. Trầm mặc một lúc, hắn nâng lên mi mắt, không biết là do cảm xúc hay diện cụ mà khiến khuôn mặt hắn cơ hồ đều là vặn vẹo đáng sợ.
"Ngươi... vì... cái... gì?"
Mạc Huyền Vũ xót xa mà cười ra tiếng, vung lên ống tay áo, huyền y phần phật như mây, hắn nói "Ta muốn cho ngươi biết, mọi chuyện xảy ra hôm nay đều là do chính ngươi tạo ra, chính nhân quân tử Hàm Quang Quân!"
"...."
"Ngươi cố chấp, ngươi tự ý, ngươi ích kỷ, ngươi không màng đến cảm nhận của bất kỳ ai. Ngươi gieo vào tâm ta hi vọng, rồi lại tàn nhẫn đánh nát nó đi. Ta đã không còn bất cứ thứ gì, ta không có gia đình, ta không có người thân, ta không có bằng hữu, ta chỉ có duy nhất một mình ngươi!" Mạc Huyền Vũ không tự chủ được, như lâm vào điên cuồng mà rống lên "Vì cái gì?! Vì cái gì muốn rời bỏ ta!! Ta sẽ phá hủy hết thảy! Phá hủy hết thảy!!"
Lam Vong Cơ bị những lời nói của Mạc Huyền Vũ đánh đến tâm trạng rối bời, bỗng cảm thấy khí huyết trong ngực cuộn trào, không tự chủ che miệng lại, nhưng tiên huyết vẫn vọt ra xuyên qua kẽ ngón tay rơi xuống.
"Hàm Quang Quân!!" Ôn Ninh sợ hãi kêu lên, muốn đến đỡ hắn, lại bị hắn ngăn lại.
"Thứ... lỗi... là lỗi... của ta..." Lam Vong Cơ khàn khàn lên tiếng, nắm lấy Tị Trần chống đỡ đau đớn đứng lên "Xin... ngươi... tha... cho... bọn... họ... Ta... cam... nguyện... chết...đi..."
Mạc Huyền trong cổ họng cay chát, tiến lên đem Tị Trần đá văng đi, trầm giọng quát "Muốn chết? Ngươi nghĩ cũng đừng nghĩ! Ngươi phải sống để lựa chọn, để trả giá cho sai lầm của ngươi!"
"Mạc Huyền Vũ!!!" Ôn Ninh rống lên, khắp núi rừng vì tiếng rống của hắn mà trở nên âm u quỷ dị.
Giang Trừng lẳng lặng trong kết giới chứng kiến mọi chuyện, không biết nên nói cái gì, đối với sự tình quá mức buồn cười trước mắt, vô luận nói cái gì cũng đều cảm thấy thật khôi hài.
Chính là trong thời khắc không ai biết đến, bàn tay y lặng lẽ vói vào trong ngực áo, lấy ra một viên dược hoàn, cũng không ai nhìn thấy, y lặng lẽ đem nó nuốt xuống cổ họng.
Giang Trừng thong dong cười khẽ, nhàn nhạt nói "Hàm Quang Quân và Ôn công tử đây cần gì phải đắn đo lựa chọn. Kết quả không phải quá rõ ràng rồi sao?"
Lúc này mọi người đều ngước mặt lên nhìn y, không biết có phải sinh ra ảo giác, chỉ một cái chớp mắt, như vừa nhìn thấy trong mắt Giang Trừng là sự thảnh thơi như sắp được giải thoát.
"A... Trừng..." Lam Vong Cơ khuôn mặt loang lỗ vết máu, biểu tình phức tạp nhìn Giang Trừng.
Giang Trừng chậm rãi nhìn về phía hắn, không chứa đựng bất kỳ cảm xúc nào, y nói "Các ngươi không phải đều cho rằng ta nợ Ngụy Vô Tiện sao? Ta luôn luôn không bằng hắn, phong quang của ta cũng là do kim đan của hắn đem lại, ta cái gì cũng không có, mà thực sự, lúc trước đúng là ta cái gì cũng đều không có..."
Y thản nhiên xả một chút khóe miệng, cười nói "Đã như vậy, chi bằng hôm nay thanh toán cho xong đi."
Nợ hắn, nên trả.
Phệ Hồn Đan, miễn cưỡng cho người không tu vi có được linh lực mãnh mẽ trong nhất thời, sau đó thân thể bị phản hệ bào mòn, lục phủ ngũ tạng phế bỏ, kinh mạch đứt đoạn, vô pháp vãn hồi.
Giang Trừng bi ai nhắm mắt, trong lòng một trận vô thanh vô thức "An nhi, là cha không tốt..."
"A..." Lam Vong Cơ áp chế kinh hãi trong lòng, chưa kịp phản ứng đã thấy bên má một trận nóng rát.
Ánh sáng chớp động, cuồng phong nổi lên.
Trong khoảnh khắc mọi người thất thần, một cỗ kình lực mãnh mẽ từ trong kết giới đánh ra, kết giới nháy mắt nức toạc.
Mạc Huyền Vũ thầm mắng một tiếng, không dám tin nhìn Giang Trừng, cũng không biết vì sao một người thất đan như y lại có được linh lực. Giang Trừng lấy ra túi Càn Khôn, nhàn nhạt sắc tím lóe lên, Tam Độc sau tám năm bị phong bế nhanh chóng xuất vỏ, như sóng triều đi lên, cùng Tùy Tiện của Mạc Huyền Vũ kịch liệt va chạm.
Điên cuồng, bi thương.
Lại như không có lý trí.
Kiếm quang sáng chói chiếu lên mắt hạnh của Giang Trừng, hiện lên một tầng sương lạnh, cuối cùng đem Mạc Huyền Vũ đánh đến không chống đỡ nổi, sau đó bất động thanh sắc từ trong ngực áo hắn lấy ra một mảnh phù, rồi đối Ôn Ninh đoạt lại Trần Tình.
Mạc Huyền Vũ kinh hãi nhìn hắn, lắp bắp "Ngươi... ngươi muốn làm gì..."
Giang Trừng ánh mắt lạnh lẽo sắc bén, xuy cười "Đem ngươi, đi chầu Diêm Vương."
Một câu bật ra, khiến người người kinh hãi.
Thiên hạ ai cũng biết Di Lăng Lão Tổ là kẻ tu quỷ đạo thành công nhất, nhưng không ai biết được Tam Độc Thánh Thủ hơn mười ba năm đuổi giết quỷ tu lại là người hiểu rõ quỷ đạo nhất.
"Ngươi!" Mạc Huyền Vũ khiếp sợ quỳ ở trên đất nhìn Giang Trừng thi cấm pháp, cực giận phản cười rống lên "Ngươi điên rồi!!!"
Giang Trừng nhìn qua hắn, đáy mắt thản nhiên "Ta từ sớm đã điên rồi..."
"Ngăn hắn lại! Ngăn hắn lại! Miễn cưỡng lập trận tách hồn, hắn sẽ chết!!!" Mạc Huyền Vũ hướng Lam Vong Cơ rống to.
"A... Trừng...!" Lam Vong Cơ và Ôn Ninh muốn tiến lên ngăn cản, lại bị pháp trận đánh văng ra ngoài.
Trơ mắt nhìn người kia dùng máu của mình cắt xuống phân hồn, như xâm nhập vào tận cốt tủy, lại giống như lăng trì triền miên. Lam Vong Cơ nhìn chằm chằm Giang Trừng thất khiếu bắt đầu đổ máu, lại vô lực không thể làm gì.
"Không...!!!" Trong lòng bạo ngược đến lợi hại, đau đớn đến lợi hại. Lam Vong Cơ đau khổ gần như nổi điên, đột nhiên đem toàn bộ linh lực nhập vào Tị Trần.
Chỉ nghe "Phanh" một tiếng vang thật lớn!
Đất rung núi chuyển, cỏ cây xung quanh trong phút chốc bị linh lưu hung hãn nghiền thành bột mịn. Trận pháp cũng không chịu được Tị Trần cuồng bạo, nhanh chóng bị đánh tan.
Trần Tình rớt xuống đất, vỡ nát, mà Mạc Huyền Vũ bên kia cũng thống khổ lăn lộn trên mặt đất. Hồn phách bị trói buộc trong Trần Tình rốt cục bay ra, sương trắng chậm rãi hóa thành hình người. Huyền y hơi cũ điểm vài sắc đỏ phảng phất dung nhập khói sương mờ nhạt.
Là Ngụy Anh của rất nhiều năm về trước.
Hắn cúi đầu, nhìn về phía người đang nằm bên kia, sợ hãi lao tới. Nhưng hồn phách chung quy vẫn là cái bóng, thậm chí chính mình không thể chạm đến mình, hắn cứ như vậy muốn chạm tới Giang Trừng, nhưng hết lần này đến lần khác đều không nắm bắt được gì. Ngụy Anh mờ mịt, cảm giác không thể chạm đến Giang Trừng làm cho hắn tuyệt vọng thống khổ.
Đột nhiên, một luồng sóng kình đem hắn đánh ra, rồi lại phảng phất như bị cuốn vào hư không, bay đến thân thể Mạc Huyền Vũ đã sớm bất tỉnh, ý thức của hắn dần dần tiêu thất.
"Giang...Trừng... Giang...Trừng! Giang Vãn Ngâm!!" Lam Vong Cơ giống như phát điên xông tới, linh lực tán loạn vận dụng đến mức tận cùng, đến cả Ôn Ninh, cũng không dám tiến lên ngăn trở hắn, vừa kinh hoảng vừa sợ hãi nhìn nam tử hắc y đang điên cuồng trước mắt.
Trong trận pháp bị phá nát chỉ còn khói trắng, còn có mùi máu tanh nồng hòa cùng ánh trăng, là thân thể mỏng manh tái nhợt như tờ giấy.
Lam Vong Cơ run rẩy bò đến.
Máu tươi đầm đìa.
Huyết ô đỏ thẫm, màu đỏ chói mắt tựa hồ đã sớm tiêu hao hết sinh mạng của y. Làm cho Lam Vong Cơ thấm thía, mạng sống con người, mỏng manh hơn rất nhiều so với tưởng tượng.
Tử vong, cũng rất gần...
Lam Vong Cơ cảm giác được khí lực bản thân dần dần xói mòn, toàn thân đau đớn khiến mỗi bước đều như tra tấn hắn, đau đến không thể hô hấp. Phun một ngụm máu tươi, hắn từng chút từng chút bò về phía trước.
Còn có ba bước, hắn nghĩ sắp bắt được Giang Trừng, đột nhiên xung quanh một trận dao động, vốn dĩ không trung hắc ám chỉ được chiếu sáng bởi minh nguyệt và tinh tú lúc này lại được bao phủ bởi ánh dương ấm áp, tầng tầng lầu các trạm trổ hoa văn tinh xảo hiện ra.
Lam Vong Cơ và Ôn Ninh thất thần nhìn nhau, xuyên qua những cao lầu là từng dải liên hồ rộng lớn, hoa sen hồng nộn, lá sen xanh mướt, dưới ánh sáng ấm áp, hiện lên hài hòa sắc hương đẹp đẽ.
Là... Liên Hoa Ổ... Còn là Liên Hoa Ổ trước khi bị Ôn gia huyết tẩy.
Nhân gian thường nói, vào thời khắc trước khi giã từ nhân sinh, người ta thường lâm vào mộng cảnh, nơi đó sẽ phơi bày tất cả chấp niệm mà người ta khắc sâu giấu kín nhất, để cho họ nhìn lại cuộc đời đã qua, để tưởng niệm cùng nuối tiếc, trước khi vứt bỏ hết thảy đi vào luân hồi.
Có lẽ chịu ảnh hưởng từ pháp trận, cho nên đám người Lam Vong Cơ cũng bị hút vào huyễn cảnh trong mộng của Giang Trừng. Lúc Lam Vong Cơ ý thức được, hắn đã đứng trên sàn gỗ, đối diện hắn là mặt hồ đầy sen bát ngát.
Tầng tầng lá sen đột nhiên bị đẩy ra, một hài đồng thân vận tử y tươi cười phía sau hô to "Ngụy Anh chết tiệt, ngươi mau đến xem, nơi này củ sen thật lớn a! Chúng ta hái về có hay không sẽ được tỷ tỷ nấu cho một bát canh thật lớn!"
Tiểu Giang Trừng ước chừng khoảng mười tuổi, còn mang theo nét trẻ con tươi cười, hạnh mâu mở lớn, môi nhỏ hồng hào mấp máy không ngừng phấn khởi kêu to, trông đáng yêu cực kỳ.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com