Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Phiên ngoại

Ngày qua ngày, nháy mắt đã một năm trôi qua, nhà trúc ở Mạc Tửu thôn luôn thanh tĩnh thỉnh thoảng lại náo nhiệt một phen. Lúc thì Lam Cảnh Nghi kéo theo Lam Tư Truy tới bái phỏng, kể đủ chuyện trên trời dưới đất, nào là tu vi tiến bộ một bậc, nào là Vân Thâm Bất Tri Xứ vừa mở đợt tuyển môn sinh, có khi nhắc đến Kim Lăng tính khí thất thường, có khi dạ săn thu được kinh hỉ. Hoặc là Ôn Ninh lại đây giúp quét tước phòng ốc, chiếu cố một chút vườn tược trong sân. Còn có Lam Hi Thần và Lam Khải Nhân tới thăm, nhưng chưa từng chất vấn qua Lam Vong Cơ vì sao lại để Giang Trừng ra đi, mà mỗi lần rời khỏi, đều thấm thía nói với hắn một câu “Trước kia, ngươi đã đánh mất Giang Tông chủ hơn mười năm.”

Đối với lời nói của huynh trưởng, Lam Vong Cơ đều là cười trừ, sau khi tiễn mọi người rời đi, hắn liền xuất môn, qua giờ Hợi mới trở về. Đứng trước cổng thôn, nhìn về phía trước, thẳng đến giờ nghỉ của người Lam gia, đơn độc mình hắn chậm rãi trở về nhà.

Lam Vong Cơ diện mạo vốn vô cùng tuấn mỹ, một đầu ngân phát, tóc trắng như mây, trán đeo mạt ngạch, mỗi ngày đều đứng ở cổng thôn tự nhiên kích thích lòng hiếu kỳ của mọi người xung quanh. Mà mỗi khi gặp người hỏi, hắn đều thản nhiên đáp hai chữ “Đợi người” rồi lại im lặng. Tuy rằng Lam Vong Cơ không nói, nhưng thôn dân lâu dần buôn đủ thứ chuyện bát quái trên đời đã hiểu một chút. Biết hắn có quan hệ với vị Giang tiên sinh thanh tú tám năm trước sống ở nhà trúc trong rừng, nay vị Giang tiên sinh và hài tử đáng yêu của y không hiểu vì sao lại không tại, lưu lại một vị bạch y nam tử ngày ngày ra đầu thôn chờ đợi. Cứ như vậy, mọi người cũng ngầm hiểu, vị bạch y này chính là đợi vị Giang tiên sinh kia trở về đi.

Xuân đến, hè qua, thu tàn, thoáng cái lại đông. Một ngày tuyết lớn năm năm sau, Lam Vong Cơ đứng ở cổng thôn bốn canh giờ, mùa đông ban đêm luôn lạnh, sắc trời cũng tối sớm hơn bình thường. Lam Vong Cơ đứng trong mưa tuyết sương giá, một tay lặng lẽ bung ô giấy, một tay xách đèn lồng, ánh mắt kiên định nhìn về phía trước.

Ông lão mở sạp trà đầu thôn nhìn hắn, lắc đầu thở dài, thật sự là ngốc tử si tình. Cảm thán xong, nhanh chóng dọn hàng đóng cửa.

Đã qua giờ Hợi, Lam Vong Cơ vẫn còn đứng đó, nhiều thôn dân chạy trong mưa tuyết ngang qua hắn, thấy thế liền dừng bước chân khuyên hắn trở về. Hắn đối mọi người mỉm cười gật đầu, rồi lại như không để ý đến lời nói của bọn họ, cố chấp nhìn về phía trước. Không hiểu sao hôm nay hắn có cảm giác, người kia, sẽ trở về.

Lại qua một khắc nữa, đôi con ngươi màu lưu ly của Lam Vong Cơ đang dần trở nên ảm đạm, bỗng nhiên trên nền tuyết trắng xóa hiện lên một thân ảnh cao gầy, trong sắc trời huyễn hoặc chậm rãi đi tới.

“Vãn Ngâm…” Lam Vong Cơ kinh hỉ quên hết mọi thứ, ngơ ngác nhìn thân ảnh đối phương ngày càng gần.

Càng ngày càng gần, tâm Lam Vong Cơ cũng kịch liệt nhảy lên, gương mặt vốn trầm tĩnh bất biến nay đong đầy tiếu ý nhàn nhạt.

Giang Trừng không có che ô, ô của y trên đường trở về đã đưa cho một tên khất cái. Một đường đi tới, trên đầu trên người đều tích lấy một tầng bông tuyết thật dày.

Đầu thôn, nam tử bạch y phấp phới, một đầu tóc trắng, giơ ô cầm đèn lồng, nhất mực đợi y.

Trong lòng Giang Trừng dâng lên cảm giác bồi hồi khó tả. Đúng là Hàm Quang Quân, một khi quyết định làm điều gì, thì có quỷ thần cũng khó mà ngăn chặn nổi. Như thế nào lại đem năm năm chờ đợi này để vào trong mắt?

Hai người cách nhau ngày càng gần, mười bước rồi lại một bước, hai mắt nhìn nhau, lộ vẻ lưu luyến tình thâm, còn có khắc khoải trăn trở.

“Vãn Ngâm, ngươi đã trở về.” Lam Vong Cơ đối diện Giang Trừng đang gần trong gang tấc, nhẹ giọng nói, trong thanh âm là run run không thể nhận ra.

“Ân, ta trở về.” Giang Trừng tiếp nhận ô trong tay Lam Vong Cơ, nhàn nhạt nói.

Thay Giang Trừng phủi đi bông tuyết trên người, Lam Vong Cơ một tay cầm đèn, một tay đem áo choàng trên người khoác cho Giang Trừng, rồi lại nắm lấy tay y, như nắm cả thiên hạ cả cuộc đời, từng bước đạp tuyết trở về nhà.

Giang Trừng cũng không bài xích hành động của Lam Vong Cơ, khóe môi không tự giác hơi cong lên.

Có lẽ quá khứ không thể dễ dàng quên đi là quên đi như vậy, nhưng có lẽ một ngày nào đó, khi thời gian hòa tan tất cả yêu hận, y có thể thản nhiên cười, vì chính bản thân mình mà sống một cuộc đời tốt đẹp.

.

Mùa hạ năm nay tương đối nóng bức.

Giang Trừng ngồi trên ghế dài trong sân, trên tay cầm một chiếc quạt phe phẩy, nhắm mắt lắng nghe phong mang. Một trận gió thổi tới, lá trúc cọ xát tạo ra tiếng xào xạc, trúc lại đặc biệt có mùi thơm tự nhiên rơi vào trong chóp mũi, cảm giác có vài phần thanh lương, chỉ là gió thổi qua nhưng vẫn khô nóng khó tiêu.

Lam Vong Cơ cầm theo bao lớn bao nhỏ trở về, xa xa nhìn thấy người trong lòng đang nhắm mắt ngồi trên ghế, rất nhanh liền đi tới, đem đồ đạc để trên bàn đá, rồi lại từ trong đống bao to bao nhỏ lục ra một bọc tầng tầng lớp giấy chứa vài khối băng vụn. Hắn đem băng thả vào chè hạt sen trong bát, đem đến bên cạnh Giang Trừng.

“Chè hạt sen giải nhiệt một chút, nhưng đừng ăn quá nhiều, chút nữa dùng cơm.”

Giang Trừng thẳng người xoa xoa thái dương, ngắn gọn đáp “Ân. Cảm tạ.”

Từ sau khi trở về, y cùng Lam Vong Cơ chính là hình thức ở chung như vậy, người bên ngoài nhìn vào đều nghĩ bọn họ là một cặp quyến lữ Càn Khôn duyên trời tác hợp, nhưng chỉ có bọn họ mới biết, ban ngày tương kính như tân, tối đến cũng phân ra ngủ. Giang Trừng như cũ ngủ ở phòng ốc, Lam Vong Cơ ngủ ở khách gian. Cách nhau chỉ một vách trúc, nhưng lại tựa thái sơn, nhìn không thấy, càng không thể chạm vào.

Giang Trừng tuy trở lại, nhưng có một số vết thương, thời gian đích thực chữa không lành. Lam Vong Cơ lại không muốn tái tổn thương y, buộc y làm những chuyện y không muốn. Hắn biết, cho dù y quay về, chỉ là y cảm thấy áy náy vì có người chờ đợi mình. Sự tình trước kia, là hắn tổn thương y quá sâu, thương tổn nhiều năm như vậy, không thể nói quên liền quên, y chịu trở lại bên cạnh hắn, hắn đã không còn gì cưỡng cầu hơn.

Ngọ thiện trong không khí trầm mặc, Lam Vong Cơ như mọi ngày đốn củi săn bắt, Giang Trừng chăm sóc vườn tược, trồng ít rau cỏ.

Tối đến, trời đổ mưa. Cơn mưa mùa hạ day dứt, tựa hồ không có dấu hiệu dừng lại.

Giang Trừng từ phòng tắm đi ra, trên tay cầm một khối vải bố lung tung lau mái tóc ướt sũng của mình, tóc dài tán loạn trên làn da trắng nõn càng tăng thêm vài phần phong tình kiều diễm.

Lam Vong Cơ đang chỉnh lại dây đàn cho Vong Cơ cầm, nhìn thấy y, liền tiến đến đem y ấn xuống ghế, chính mình đoạt lấy vải bố thay y lau tóc.

Giang Trừng trước tiên là cứng đờ, rồi sau đó dần thả lỏng thân thể, mặc kệ động tác của Lam Vong Cơ.

“Lam Trạm.” Giang Trừng đột nhiên gọi.

“Ân.” Lam Vong Cơ đáp.

“Ngươi biết đó, ta hiện tại vẫn chưa thể chấp nhận ngươi.”

“Ân, đã biết.” Lam Vong Cơ đáp, động tác trên tay vẫn không ngừng.

“Mấy năm trước ta vì ngươi mà khổ sở, nhưng mấy năm nay ngươi cũng đã trả giá cho ta rồi. Chúng ta coi như đã thanh toán xong đi.” Giang Trừng vô lực thở dài, rất nhiều chuyện y không nói, nhưng trong lòng y biết, y đã không còn hận Lam Vong Cơ từ rất lâu. Hiện tại, thanh toán xong là tốt nhất.

Lam Vong Cơ bi ai không đáp. Nhìn thấy ngàn vạn sợi tóc trong tay mình, đáy lòng hắn cũng là ngàn vạn sợi ngỗn ngang. Rất nhiều năm yêu hận, đau thương, thống khổ cùng nước mắt, như thế nào có thể thanh toán xong?

“Ta không có cách nào tiếp nhận bất kỳ ai… Không phải tại ngươi, mà là tại ta.” Giang Trừng không biết Lam Vong Cơ cảm nhận như thế nào, nhưng y có thể rõ ràng tình cảm của y đối với hắn đã không còn mãnh liệt như trước đây, không phải bởi vì những tổn thương đã trải qua, cũng không phải bởi vì Ngụy Anh, y vì Ngụy Anh mà thủ linh cữu năm năm, là thật buông xuống quá khứ mới trở về. Nếu không thương, như thế nào lại không thể rời đi. Nhưng nếu là yêu, lại như thế nào không muốn?

Giang Trừng đem mắt chuyển qua sườn mặt tuấn mỹ của Lam Vong Cơ, ảm đạm cười. Nguyên lai, cái y cần, chính là một lần nữa vì hắn mà động tâm.

“Lam Trạm, nếu ta vẫn không có biện pháp đáp lại ngươi. Chẳng lẽ ngươi cứ như vậy nguyện ý bên ta cả đời?”

“Cả đời liền cả đời. Ta nguyện ý.” Lam Vong Cơ nhìn thật sâu vào mắt Giang Trừng, đôi con ngươi không gợn sóng thể hiện ý chí kiên định.

“Ngươi cam tâm sao? Ngươi thỏa mãn sao?” Giang Trừng nhìn hình ảnh phản chiếu chính mình trong màu lưu ly kia, thấy rõ bất an cùng do dự.

“Vãn Ngâm, với ngươi, ta thật nguyện ý.” Lam Vong Cơ cúi đầu nhìn Giang Trừng, thanh âm nhẹ nhàng mang theo ôn nhu sủng nịch vô hạn.

Giang Trừng nâng hai tay lên, ôm lấy cổ Lam Vong Cơ, kéo hắn lại gần mình. Thân thể Lam Vong Cơ chấn động, đôi tay nhanh chóng gắt gao ôm lấy y, chóp mũi đặt trên cổ y, tham lam hít lấy hương hoa quế tưởng nhớ đã lâu.

“Vãn Ngâm, ngươi là…” Hắn tựa hồ vẫn chưa tin được, đây không phải là mơ, không phải là hắn tự mình đa tình sinh ảo tưởng!

“Ân.” Giang Trừng tựa trước ngực Lam Vong Cơ, đưa tay nắm lấy tay phải của hắn, nhẹ giọng nói “Nếu đã nguyện ý, thì bắt đầu lại đi…”

Khoảnh khắc này, Lam Vong Cơ phảng phất như mọi thứ trên đời đều không tồn tại, trong mắt trong tâm hắn chỉ còn duy nhất hình bóng người trước mắt.

Hơn nửa đời người u mê tìm kiếm, cuối cùng cũng đã có được thiên hạ trong vòng tay.

|Toàn văn hoàn|

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com