Chương 7
Chương 7
Sau khi giải quyết chuyện của Thường gia, bốn người không định tiếp tục săn đêm nữa, muốn về Vân Thâm Bất Tri Xứ, Mạnh Dao không đành lòng để Tiết Dương lưu lạc, muốn đem hắn về Cô Tô để Mạnh Thi chăm sóc. Lam Hi Thần thấy thân phận Tiết Dương đặc thù, hơn nữa Mạnh Dao khá thích tiểu hài tử này, cũng mang hắn cùng về Vân Thâm Bất Tri Xứ.
Lúc ban đầu ngại với Lam Khải Nhân cũ kỹ nghiêm túc, Tiết Dương tự quản lý hành vi của mình rất tốt, một thời gian sau hắn và Ngụy Anh liền đem Vân Thâm Bất Tri Xứ nháo thành gà bay chó sủa, tiên phủ vốn thanh lãnh quy phạm khó có khi tăng thêm rất nhiều chuyện vui.
Ngụy Anh mười lăm tuổi được Lam Khải Nhân lấy tự Vô Tiện, ngụ ý muốn hắn vô ưu vô lo. Lam Trạm sớm hơn hắn một năm lấy tự Vong Cơ, Mạnh Dao lấy tự Hoa Cẩm.
Bởi vì Lam Khải Nhân đức cao vọng trọng, mỗi năm tiên môn bách gia đều đưa con cháu nhà mình tới Cô Tô học, năm nay Vân Thâm Bất Tri Xứ càng náo nhiệt hơn so với những năm trước, trừ Ôn gia thì thiếu chủ ba đại gia tộc còn lại đều đến Lam gia cầu học. Trừ Nhiếp Hoài Tang của Thanh Hà, thì thiếu chủ của Lan Lăng Kim thị Kim Tử Hiên và thiếu chủ Vân Mộng Giang thị Giang Vãn Ngâm đều là lần đầu tiên tới Cô Tô.
Nhiếp Minh Quyết đưa Nhiếp Hoài Tang đến nơi thì căn dặn nếu năm nay Nhiếp Hoài Tang vẫn không tiến bộ chờ khi về Thanh Hà Nhiếp Minh Quyết nhất định sẽ đánh gãy chân Nhiếp Hoài Tang, Nhiếp Hoài Tang liền đi tìm Ngụy Vô Tiện kể khổ, Nhiếp Hoài Tang vốn nghĩ Ngụy Vô Tiện sẽ yểm trợ giúp mình, nào biết Ngụy Vô Tiện nói năm nay Lam gia chỉ có Mạnh Dao và Tiết Dương đi nghe học, Lam Khải Nhân thấy hắn và Lam Vong Cơ đối với những nội dung học kia sớm đã nhớ kỹ trong lòng, muốn hai người họ an tâm tu tập.
Đối với việc Ngụy Vô Tiện nói Nhiếp Hoài Tang cũng không cảm thấy khoa trương, hai năm trước Nhiếp Hoài Tang tới Cô Tô, khi đó Nhiếp Hoài Tang cùng nghe học với Ngụy Vô Tiện và Lam Vong Cơ, Lam Vong Cơ cũ kỹ nghiêm túc không phân cao thấp với Lam Khải Nhân, mỗi lần nghe học đều có thể trả lời câu hỏi của Lam Khải Nhân một cách lưu loát. Ngụy Vô Tiện trên lớp tuy rằng không nghiêm túc lắm, không truyền giấy cho Nhiếp Hoài Tang thì cũng ngủ gà ngủ gật, nhưng mỗi khi Lam Khải Nhân hỏi Ngụy Vô Tiện vấn đề gì hắn đều có thể đáp trôi chảy, Nhiếp Hoài Tang cũng từng hỏi Ngụy Vô Tiện có phương pháp gì, thần sắc Ngụy Vô Tiện hết sức tự nhiên nói mấy vấn đề kia cũng không khó lắm, đối với việc này Nhiếp Hoài Tang chỉ có thể âm thầm kính nể.
Biết năm nay Ngụy Vô Tiện không lên lớp nữa, ngày thứ hai Nhiếp Hoài Tang liền đến Lan Thất sớm tìm Mạnh Dao và Tiết Dương. Tiết Dương tuy rằng còn nhỏ tuổi, nhưng hắn đã ở Lam gia ba năm, sớm đã nhớ kỹ những nội dung kia trong lòng, Lam Khải Nhân muốn hắn đi học là bởi vì hắn thích chơi bời lêu lổng quá, muốn kiềm chế tính tình của hắn lại một chút. Mạnh Dao bởi vì ngoan ngoãn ổn trọng, Lam Khải Nhân muốn hắn làm một cái gương tốt cho các đệ tử thế gia khác, thuận tiện để Mạnh Dao quản giáo Tiết Dương thay ông.
Đang lúc ba người vui vẻ trò chuyện, bỗng nhiên nghe thấy một thanh âm khinh miệt hỏi: "Trong các ngươi ai là Ngụy Vô Tiện?"
Ba người quay đầu lại chỉ thấy một thiếu niên tử y (áo tím), khuôn mặt miễn cưỡng xem là tuấn tú, chỉ là đôi mắt hạnh ngắn nhỏ cho người ta một loại cảm giác ngạo mạn vô lễ, bên hông thiếu niên mang một cái Thanh Tâm Linh, phía sau có một thiếu niên tử y khác, không cần hỏi thăm cũng biết đây là thiếu chủ của Vân Mộng Giang thị Giang Trừng tự Vãn Ngâm.
Đối với vấn đề của hắn ba người cũng không muốn trả lời, chỉ nhìn hắn một cái liền quay đầu không để ý tới. Giang Vãn Ngâm thấy không có người để ý mình, sắc mặt tối đi, lẩm bẩm nói: "Gia giáo của Lam gia thì ra là như thế."
Nghe hắn dùng gia giáo nói chuyện, Tiết Dương đánh trả nói: "Gia giáo Lam gia có được hay không ta không biết, nhưng ta biết, đến nhà người khác còn kêu la om sòm thì vô cùng không có gia giáo."
Lần đầu tiên Giang Vãn Ngâm bị người khác nói như vậy, trong lúc nhất thời khó nhịn cơn tức, nói: "Ngươi là tiểu hài tử từ đâu ra, nghe nói mấy năm trước Lam gia ở đầu đường nhặt được một tiểu khất cái (ăn mày), chắc là ngươi đúng không, cũng không biết tự xem xem thân phận mình như thế nào."
Tiết Dương cũng không để ý hắn chửi bới, chỉ tà mị cười nói: "Thân phận ta như thế nào không quan trọng, quan trọng là ta hiện giờ 11 tuổi đã kết đan, không giống một số người tự cho mình là thân phận cao quý mà 12 tuổi khó khăn lắm mới kết đan được."
Trời sinh Giang Vãn Ngâm tính tình cố chấp, thích nhất là tranh cao thấp với người khác, nếu hắn thua người khác dù chỉ một chút cũng sẽ ăn không ngon ngủ không yên, tìm mọi cách so đo cho bằng được, nhưng thiên phú là việc bất kể như thế nào hắn cũng không muốn nhắc tới, cho dù hắn nỗ lực như thế nào thì thiên phú trước sau vẫn không cao không thấp, nghe Tiết Dương nói chuyện thiên phú với mình, cả nửa ngày hắn chỉ có thể chỉ ngón tay vào Tiết Dương nói được chữ "ngươi", cả khuôn mặt nghẹn đỏ bừng.
Ba người thấy hắn như vậy cũng không muốn nhiều lời với hắn nữa, chỉ cười cười rồi xoay người vào Lan Thất, qua nửa ngày Giang Vãn Ngâm mới vào Lan Thất, hắn đến trước mặt Tiết Dương còn định nói gì đó. Lúc này Lam Khải Nhân đi vào, thấy mọi người đều đã ngồi xuống chỉ còn một mình Giang Vãn Ngâm đứng, liền nói: "Giang Trừng, ngươi còn đứng làm gì, chẳng lẽ muốn lão phu mời ngươi ngồi xuống."
Bị Lam Khải Nhân nhắc nhở, Giang Vãn Ngâm càng thêm phẫn nộ, hung hăng trừng mắt liếc Tiết Dương một cái rồi tìm chỗ ngồi xuống. Những con cháu thế gia trong Lan Thất đều thấy một màn này, thấy thái độ của Giang Vãn Ngâm không tốt, trong lòng càng cảm thấy hắn vô lý như vậy không thể kết giao được.
Sau khi Giang Vãn Ngâm ngồi xuống, Lam Khải Nhân bắt đầu giảng 3000 điều gia quy của Vân Thâm Bất Tri Xứ, còn ánh mắt Giang Vãn Ngâm lại bất thiện nhìn chằm chằm Tiết Dương, Lam Khải Nhân sau khi nhìn thấy thì hừ lạnh một tiếng, nói: "Nếu ta đọc những điều này các ngươi không thích nghe, ta sẽ giảng chút chuyện các ngươi thích nghe."
Sau đó ông nhìn về phía Giang Vãn Ngâm kêu lên: "Giang Trừng."
Giang Vãn Ngâm sửng sốt vài giây đứng lên đáp: "Có."
"Lão phu hỏi ngươi, đệ nhất tông môn chấn hưng bách gia của Tu Chân giới là ai?"
"Tổ tiên Ôn thị Ôn Mão."
"Gia huy của Lan Lăng Kim thị là hoa gì?"
"Kim Tinh Tuyết Lãng."
"Tổ tiên của Thanh Hà Nhiếp thị làm nghề gì?"
"Đồ tể."
Trả lời liên tiếp ba vấn đề, Giang Vãn Ngâm có chút đắc ý dào dạt.
Lúc này Lam Khải Nhân lại hỏi: "Yêu ma quỷ quái là gì?"
"Yêu ma quỷ quái, yêu ma quỷ quái..." Đối với vấn đề này Giang Vãn Ngâm lộ vẻ mặt khó xử, tiên môn bách gia gọi chung việc trừ túy là săn đêm, bất kể đối tượnng săn đêm nào cũng đều gọi là tà ám, rất ít người gọi phân biệt yêu, ma, quỷ, quái. Giang Vãn Ngâm ấp úng nửa ngày cũng không trả lời được.
Lam Khải Nhân thấy hắn như vậy biết hắn không trả lời được, không làm khó cho hắn ngồi xuống, sau đó lại gọi: "Tiết Dương."
Tiết Dương đứng lên đáp: "Có, thưa tiên sinh."
"Ta hỏi ngươi, yêu ma quỷ quái là gì?"
"Yêu là người hoặc vật sống biến thành, ma là người sống biến thành, quỷ là người chết biến thành, quái là không phải người hoặc vật chết biến thành."
"Được, không tồi, ngồi xuống đi. Đây đều là những kiến thức cơ bản, tuy rằng bách gia ngày thường săn đêm có thể chém giết tà ám, nhưng người tu tập lòng mang thiện niệm, thấy rõ bản chất của tà ám sẽ quyết định độ hóa hay là tiêu diệt, chớ cực đoan quá mức..."
Sau đó Lam Khải Nhân nói gì Giang Vãn Ngâm cũng không nghe vào, lần này hắn tới Vân Thâm Bất Tri Xứ, Ngu phu nhân nói cho hắn biết con trai của Tàng Sắc - Ngụy Vô Tiện ở Lam gia, bảo hắn ngàn vạn lần đừng để bị thua Ngụy Vô Tiện.
Từ lần đó ở Thanh Hà, tiên môn bách gia đều lưu truyền đệ tử Cô Tô Lam thị Lam Hi Thần, Lam Vong Cơ, Ngụy Vô Tiện, Mạnh Dao, trừ hại cho dân, vạch trần hành vi vô nhân tính của Thường gia, là những thiếu niên anh dũng.
Sau khi Ngu Tử Diên nghe được những lời hay ý đẹp về những thiếu niên Lam gia, liền mắng Giang Vãn Ngâm không thể nào so với Ngụy Vô Tiện, thường xuyên bắt buộc hắn tu luyện, cho nên hắn đến Lam gia liền muốn biết tên Ngụy Vô Tiện kia hằng năm đều khiến cha mẹ cãi nhau rốt cuộc là người phương nào. Nào biết lại bị một thiếu niên nhỏ hơn mình xem thường, việc này làm cho Giang Vãn Ngâm không thể chịu đựng được, Lam Khải Nhân lại để Tiết Dương trả lời vấn đề mà hắn không thể trả lời, hắn cảm thấy ngay cả Lam Khải Nhân cũng cố ý nhục nhã mình, cho nên sắc mặt hắn càng thêm không tốt.
Edit + Beta: Ngáo
Đã đăng: 17:43 - 06/01/2021
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com