Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 1

Dừng chân tại một quán trọ Ngoại Vân, phu thê Tàng Sắc hướng chủ quán thanh toán một nửa tháng tiền trọ rồi theo sau tiểu nhị lên phòng.

"Tiểu nhị, ta nghe nói nơi này của các ngươi thường hay có tà túy lui tới?" Ngụy Thường Trạch ôm trong tay Ngụy Anh vừa mới ngủ say hỏi tiểu nhị.

"Không phải đâu..." Tên tiểu nhị đáp lại có hơi lớn giọng, bỗng nhiên ý thức được Ngụy Anh vẫn còn đang ngủ say vẻ mặt trở nên ngượng ngùng hạ giọng tỏ ý xin lỗi: "Tà túy kia thế mà rất lợi hại nha... bla bla..."
(Cái này là bê nguyên của tác giả nha chứ tui không bla bla á hihi)

Qua một hồi Ngụy Thường Trạch cùng với Tàng Sắc ngồi xuống, bàn bạc về phương án diệt trừ tà túy.

"Như lời tiểu nhị kia nói thì tà túy này hẳn là tương đối khó đối phó, chúng ta vẫn nên để A Anh ở lại quán trọ này nghỉ ngơi đi." Ngụy Thường Trạch nói.

Hai người quay lại nhìn Ngụy Anh vẫn đang yên ổn say giấc ở trên giường: "Vậy cũng được".

Cả nhà ba người sau cuộc hành trình dài dừng chân tại đây cũng không cảm thấy mệt lắm.

Ngụy Thường Trạch nhấc kiếm lên nói với Tàng Sắc: "Ta đi trước xem xét qua một chút, nàng cứ ngủ trước đi."

Nghe vậy Tàng Sắc cũng cầm kiến lên: "Ta đi theo chàng, A Anh hôm nay chơi cũng mệt, giờ ngủ rất sâu".

"Ừm"

Nhưng ai biết được lời này lại là câu từ biệt không bao giờ gặp lại.

Lam Sam đã chiến đấu với tà túy kia được một thời gian, trên mặt hiếm khi xuất hiện biểu hiện ngưng trọng, có thể cảm nhận được thực lực của tà túy kia đang dần suy yếu, trên người hắn cũng lấm tấm máu, đến đòn cuối cùng cũng chẳng thể ngưng tụ để tung ra một kích để cho tà ám kia chạy mất, đúng là thả hổ về rừng.

Phu thê Tàng Sắc hai người nghe thấy có tiếng đánh nhau liền theo hướng Lam Sam mà chạy đến. Lúc này linh lực của Lam Sam gần như đã sắp tiêu hao hết, khoé miệng tràn ra máu tươi, y phục bên ngoài lấm tấm dính đầy bùn đất và máu, trông vô cùng chật vật.

Hai người Ngụy Thường Trạch và Tàng Sắc nhanh chóng tham gia ứng chiến, đem Lam Sam bảo hộ ở đằng sau. Tình hình cấp bách, Tàng Sắc chỉ kịp báo tên, nói rằng mình không phải kẻ xấu sẽ không làm hại người khác. Đến khi bổ ra một đòn cuối cùng, hơi thở của tà túy kia đã trở nên thoi thóp, tưởng như nó chuẩn bị sắp tiêu tan đến nơi. Tà túy kia giả bộ để khiến hai người Tàng Sắc buông lỏng cảnh giác tiến lên phía trước xem xét, ai ngờ...

"Không ổn" Ngụy Thường Trạch nhanh chóng phản ứng trước tiên là muốn bảo vệ thê tử nhưng uy lực của tà ám kia lại quá mức cường bạo. Cảm nhận được trượng phu cùng chính mình sẽ chẳng thể trụ được thêm bao lâu nữa Tàng Sắc cố gắng hướng về phía Lam Sam, người vừa cách xa tà ám lại vừa ít bị tổn hại kia mà nói: "Ta biết ngài hẳn là người của Lam gia, chúng ta chắc là không thể sống qua được, quán trọ ngoại vân, Ngụy Anh, nhi tử của chúng ta..., làm ơn... giúp chúng ta nuôi dưỡng thành người.

"Được".

Phu thê Tàng Sắc qua đời Lam Sam ở yên tại chỗ điều tức một hồi, thương thế tuy rằng vẫn còn rất nghiêm trọng nhưng vẫn còn có thể đi lại được. Hắn đem phu thê Tàng Sắc an táng chung ở một chỗ, đến khi trời sáng liền nhanh chóng chạy đi tìm Ngụy Anh.

Phu thê Tàng Sắc qua đời Ngụy Anh như là có linh cảm, thân thể bắt đầu phát sốt, cảm giác bản thân như bị thiêu đốt khó chịu đến mức muốn khóc ra tới nơi.

Khi Lam Sam tìm được hắn, cả người Ngụy Anh đã nóng như lửa đốt. Sợ là sẽ xảy ra chuyện không hay với Ngụy Anh nếu hắn biết cái chết của phụ mẫu mình vừa xảy ra, Lam Sam liền nhanh chóng đem Ngụy Anh bế trở về trở về Lam gia, cũng may nơi này cách Lam gia cũng không xa.

Lam gia cấm ngự kiếm, Lam Sam đáp xuống ở sơn môn. Mấy đệ tử Lam gia đứng gác ở sơn môn trông thấy Lam Sam y phục vừa bẩn vừa loạn, trong tay còn ôm một hài tử thì liền nhanh chóng tiến đến giúp đỡ.

"Mau đi gọi y sư đến chỗ của ta, đứa nhỏ này không thể nào trì hoãn thêm nữa!"

"Vâng."

Rất nhanh, đệ tử Lam gia sau đó liền biết được rằng đại trưởng lão bị thương lại còn mang về một hài tử.

Ba ngày sau. Thương thế của Lam Sam gần như đã khôi phục hoàn toàn, chỉ là hài tử đã quên mất những chuyện đã xảy ra khi trước, chỉ nhớ rõ rằng mình tên là Anh. Lam Sam quyết định đem hài tử thu dưỡng, công bố với bên ngoài rằng đây là nhi tử* của mình, đem đứa nhỏ lấy tên là Lam Phù, nickname A Anh**.

------------

(*) Nhi tử: theo đúng như bản gốc mang nghĩa là 'con nuôi' nhưng mình không tìm được từ cổ trang phù hợp nên để là nhi tử.

(**) Từ nickname này là tác giả viết nha, bản QT mình cũng thấy để như vậy nên giữ nguyên không đổi.

-------------

Lam Sam thông báo với Lam Khải Nhân về quyết định của mình, trên gia phả của Lam gia viết xuống cái tên Lam Phù. Lam Khải Nhân cũng có quen biết với Tàng Sắc Tán Nhân nghe nói phu thê Tàng Sắc đã trở về với cõi tiên thì không khỏi thương cảm cho Ngụy Anh, năm nay mới bốn tuổi so với chất nhi* nhà mình còn nhỏ hơn mấy tháng, lại đột ngột mất đi song thân, Lam Sam nuôi dưỡng cũng tốt.

(*) Chất nhi: cháu trai.

Lam Sam trở về Nhàn Vân cư nơi mình sống, A Anh đang ngồi trên bậc thềm ngơ ngác nhìn về phía xa xăm, ánh mắt có chút mơ hồ cùng trống rỗng.

Lam Sam đi qua sờ sờ lên cái đầu nhỏ của A Anh: "A Anh đang suy nghĩ cái gì vậy?"

A Anh đã thay một thân giáo phục dành cho trẻ nhỏ của Lam gia, người trước mặt hắn nên gọi là phụ thân, nhưng khi hắn gọi một tiếng phụ thân luôn có cảm giác có gì đó thiếu thiếu không đúng. Hắn đứng lên chỉ chỉ vào ngực mình: "Nơi này, bên trong có cảm giác rất trống rỗng."

Lam Sam mím môi ngồi xổm xuống nhìn A Anh: "Không sao cả, sẽ sớm tốt lên thôi." Hắn lấy từ trong tay áo ra một cái đai buộc trán có thêu hình đám mấy cuốn, đây là thứ chỉ đệ tử Lam gia dòng chính mới có. Hắn nhẹ nhàng buộc nó lên đầu A Anh: "Mặt ngạch mang ý nghĩa tự quản chế bản thân, không phải người mệnh định thì không được tùy tiện tháo xuống."

Sau khi buộc xong Lam Sam đặt tay trên vai A Anh: " Dù có chuyện gì, Lam gia đều sẽ là hậu thuẫn của con."

Hài tử chỉ mới bốn tuổi cái hiểu cái không nhưng lại lưu tâm nhớ kỹ sự trang trọng này của Lam Sam.

Lam Sam sợ A Anh thân là một hài tử nhỏ bé chỉ có một mình buồn chán liền bàn với Lam Khải Nhân muốn cho A Anh chơi cùng với Lam Trạm, người cùng tuổi với hài tử. Lam Trạm từ nhỏ đã ít nói, mặc dù Lam Khải Nhân cảm thấy nhẹ nhõm yên tâm nhưng ông vẫn cảm thấy Lam Trạm mất đi thái độ mà môt đứa trẻ ở tuổi này nên có, dần dần trở nên nhạy cảm thậm chí đã không còn gọi Lam Hoán là ca ca nữa mà luôn nghiêm túc kêu hai tiếng huynh trưởng.

Lam Khải Nhân nghĩ, A Anh là con trai của Tàng Sắc, nhất định là rất hiếu động, ở bên cạnh Lam Trạm vừa khéo là lấy thừa bù thiếu.

Hai cái tiểu đậu đinh(*) trùng hợp gặp gỡ.

(*) Hạt đậu nhỏ: mình thấy đáng yêu nên giữ nguyên âm hán việt.

A Anh lôi kéo tay Lam Sam có chút tò mò về người bạn cùng tuổi ở trước mặt. Hắn nhiều ngày nay vẫn luôn ngồi ngốc ở Nhàn Vân cư, trừ bỏ một con thỏ, đệ tử Lam gia, trù nương phụ trách chuyện ăn uống cùng với Lam Sam, hắn thật sự là đến một người bạn đồng lứa tuổi với mình cũng chưa từng thấy qua.

"A Anh, lại đây." Lam Khải Nhân đẩy đẩy Lam Trạm: "Đây là Lam Trạm, y so với ngươi lớn hơn một chút, ngươi phải gọi hắn là ca ca."

"Trạm ca ca."

"Ừm."

A Anh ngậm miệng mím mím môi, hài tử mới từng này tuổi thích bắt trước trưởng bối. A Anh mím mím miệng cùng làm động tác lui xuống với Lam Trạm không có gì khác biệt lắm. A Anh nghĩ 'ca ca này thật lạnh lùng a'.

"A Trạm, hắn tên Lam Phù, ngươi có thể gọi hắn là A Anh."

"A Anh."

"Dạ" A Anh dùng sức gật đầu thật mạnh mỉm cười tươi tắn rạng rỡ như ánh mặt trời. Vẻ mặt cùng nụ cười này thật sự ấm ấp đến thấu tận tâm can.

TBC

__________________

Truyện mình type xong là đăng luôn, chưa beta nên sẽ có lỗi chính tả. Các bạn đọc thấy thì nhắc giúp mình nhé!

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com