Chương 16
Bước ra khỏi tấm bình phong, A Anh phát hiện Lam Trạm vẫn đang yên lặng ngồi trước án thư đọc sách, mặt trời đã ngả về Tây, ánh sáng cuối ngày rơi trên vai Lam Trạm mang lại cảm giác cả người đều phủ lên một tầng ấm áp.
"A Trạm, ta đã ngủ bao lâu rồi..."
"Rất lâu rồi, sau này đừng uống rượu nữa." Ngủ nguyên cả một ngày, cũng không dẫn ta đi chơi...
A Anh nhạy cảm nghe ra được Lam Trạm có chút ý tứ không vui, nhưng lại không hiểu được vì sao không vui, vậy nên liền hỏi: "Lam Trạm, ngươi vẫn luôn đợi ta tỉnh dậy sao?"
"Không thì sao!"
Hai người quay đầu nhìn lại, không biết từ khi nào Lam Sam đã xuất hiện đang đứng ở cửa.
"A cha, người thật là xuất quỷ nhập thần đó!" Lại nghe lén chuyện xấu hổ của người ta!
Lam Sam vờ tỏ vẻ ghét bỏ trêu chọc: "Chậc, may mắn là con say rượu rồi vẫn an phận, mới có chút rượu như vậy đã say, quả nhiên không xóa bỏ gia quy cấm rượu thực sự rất đúng."
"...Con! Con có thể luyện ngàn chén không say đó!"
"Vân Thâm Bất Tri Xứ, cấm rượu ~" Ây ya ya sao mà trêu trọc hài tử lại vui thế này chứ, Lam Sam cảm thấy mình càng ngày càng thích làm chuyện xấu rồi.
"... Vậy con ở chỗ này uống, không uống ở Vân Thâm Bất tri Xứ, như vậy xem như là không phá cấm đâu ha." Tiểu A Anh khen ngợi bộ óc bé nhỏ thông minh của mình!
Lam Trạm mượn sự che chắn của áo choàng, nắm lấy tay A Anh nhéo một cái mang ý tứ như một lời cảnh cáo...?
Sau khi Lam Sam rời đi, bàn tay của Lam Trạm vẫn nắm lấy không buông, nghiêm túc nói: "Ở ngoài cũng cấm rượu."
"Tại sao chứ... lúc ta say rượu đã làm ra chuyện gì sao?" A cha nói sau khi ta say rượu rất an phận mà...
Chỉ thấy Lam Trạm nghiêm túc gật đầu: "Ừ."
"Ả?..." A Anh tưởng tưởng ra một loạt những chuyện xấu có thể làm ra sau khi say rượu, vô cùng cẩn thận hỏi: "Ta...đã làm ra chuyện gì thế..."
Lam Trạm trong lòng sáng tỏ, đây là uống say đến mức không nhớ gì rồi, trong lòng không biết nên cảm thấy vui vẻ hay thế nào, hoàn toàn không muốn trả lời chỉ nhìn A Anh chằm chằm. Nhìn đến mức trong lòng A Anh cảm thấy có chút run rẩy, nghĩ nghĩ: Thôi rồi...có phải là ta say rượu xong đã làm ra chuyện xấu gì đó không.
Nhìn thấy vẻ mặt đang khó chịu của A Anh, Lam Trạm liền hồi thần, lấy món quà đặt ở một bên chân ra, đưa đến trước mặt A Anh: "Lễ Đuổi Trăng vui vẻ."
Hai mắt A Anh phát sáng: "Cho ta sao?". Nhìn ngó xung quanh một chút bỗng nhiên nhận ra: "A Trạm cái này là ngươi tự tay điêu khắc ra sao?"
"Ừm." Dái tai của Lam Trạm đỏ lên: "Đừng ghét bỏ."
"A-----" A Anh dùng một cú vồ như hổ vồ đè Lam Trạm xuống: "Sao có thể chứ,a a a a, Lam Trạm ngươi quá là tốt đi!!"
Lam Trạm hoàn toàn không chút cảnh giác liền bị đè xuống, đẩy đẩy cái bánh bao trắng còn vương mùi rượu đang đè trên người mình. Đột nhiên, chiếc bánh bao lớn đứng dậy, Lam Trạm có chút xúc động nhìn bàn tay của mình, y cũng đâu có dùng bao nhiêu sức đâu...
Chỉ thấy vẻ mặt của A Anh có chút bối rối, thậm chí còn có chút ủ rũ, quà Lam Trạm chuẩn bị có tâm như thế, quà của hắn thì.... Đúng rồi, quà của hắn đâu?
Mải mê suy nghĩ chuyện này, A Anh quay đầu lục tìm đồ, tai thỏ của hắn đâu rồi, rượu đâu rồi, tai thỏ đi đâu mất rồi? Tìm không thấy? Không phải là sau khi say rượu thì làm mất rồi đó chứ...
"Sao vậy?"
"Ta... Xin lỗi nha... Quà của ta không thấy đâu nữa... Hay là... Hay là chúng ta đi ăn bánh trôi rượu nếp đi, ta mời!" A Anh lại một lần nữa khen ngợi cho sự nhanh trí của mình. Khi trở về hắn đã nghe nói qua thành Cổ Đồng làm bánh trôi rượu nếp rất ngon rồi nha!
"Rượu nếp... Bánh trôi?" Lam Trạm cẩn thận quan sát người mặc đồ trắng trước mặt, chiếc bánh bao trắng nào đó vẫn còn thơm mùi rượu.
"A... Cấm rượu, cấm rượu..... Vậy... Vậy bỏ đi đợi ta một chút, ta đi mua một con gà nướng vậy..." A Anh vỗ vỗ trán mình, sao lại cứ luôn quên chuyện cấm rượu vậy nè...
"Không cần đâu." Lam Trạm mỉm cười nhẹ: "Quà ta đã nhận được rồi."
"Hả? Tai thỏ ngươi đã nhận được rồi sao?"
"Ừm, một con thỏ."
Thời gian sáu năm đã trôi qua, hậu bối Cô Tô Lam thị nhân tài xuất hiện. Lam Hoán thân là trưởng tử của Lam gia, ôn văn nho nhã, phong thái khí khái, hiệu xưng Trạch Vu Quân. Hữu phỉ quân tử, cảnh hành hàm quang*, Lam nhị công tử hiệu Hàm Quang Quân. Giao phân thừa ảnh, nhạn lạc vong quy**, nhi tử của đại trưởng lão Lam gia Lam Phù hiệu Trình Anh Quân. Hai vị công tử phía sau thường cùng nhau đi săn đêm, phùng loạn tất xuất.
* Hữu phỉ quân tử, cảnh hành hàm quang (有匪君子,景行含光): miêu tả Nhị ca ca là người có tài văn chương kiệt xuất, nhân cách đạo đức cao thượng soi sáng thế gian như ngọc, nguyên tắc làm việc cao cả và sẽ xuất hiện trong hoàn cảnh khó khăn để giúp đỡ người khác.
** Giao phân thừa ảnh, nhạn lạc vong quy (蛟分承影,雁落忘归): câu này lấy trong tiểu thuyết đam mĩ tên Huyền Nghị Phong Phi (玄衣风飞) đại để chính là hai chiêu thức kiếm pháp.
Lại là một năm đến mùa nghe học, A Anh làm tổ trong Tĩnh Thất... chép gia quy.
Từ sau ngày bị a cha chê cười là tửu lượng kém đến nay, cùng không biết là nổi lên tâm lý phản nghịch hay thế nào, thực sự đã luyện tập cạn chén không say. Sau vài lần bị A Trạm bắt được liền dính lấy hắn nói uống rượu hại thân, hắn đi đâu thì sẽ đi theo đó. Sau đó Lam Trạm làm trưởng phạt, đối với chuyện khác là nhắm một mắt mở một mắt, riêng chuyện uống rượu bắt được liền sẽ phạt chép gia quy. Đích thân y nhìn chằm chằm, không chỉ định thời gian, không quy định kiểu chữ, nhưng nhất định phải chép hết.
A Anh bẹt miệng ra, nhìn người quân tử sáng sủa ngồi ở án thư bên cạnh nói: "A Trạm! Ta chép xong rồi!"
Nghe thấy, Lam Trạm bỏ quyển trục trên tay xuống, một bước đến bên cạnh A Anh, không ngoài dự đoán, chữ viết nguệch ngạc, bớt chỗ này bỏ chỗ kia, nhưng y vẫn đáp: "Ừm, rượu ta đã thu rồi."
"Không phải chứ A Trạm, ngươi cũng đâu có uống rượu, sao lại giữ rượu của ta chứ." Đây cũng là điều mà A Anh luôn cảm thấy khó hiểu.
Lam Trạm không đáp, âm thầm suy tính: Dỗ người (Sợ tiểu khả ái nào đó thật sự tức giận lên thì sẽ lấy ra để dỗ. Tâm cơ Trạm get)
"Lại không trả lời ta, đi đây." Hôm nay bắt đầu nghe học, các đệ tử con cháu thế gia đều đã đến, phần náo nhiệt này hắn làm sao có thể bỏ qua được chứ!
"Lại đi tìm Nhiếp Hoài Tang?" Chỗ rượu hôm qua chính là cùng uống với Nhiếp Hoài Tang...
"Đúng thế, A Trạm, có muốn đi cùng không?" A Anh cũng là tiện miệng nói ra, sau khi Lam Trạm làm trưởng phạt thì bận hơn trước nhiều, mặc dù bản thân không thích mấy chuyện chính vụ cũng nhận biết được Lam Sam đang dần dần đem chính vụ giao cho mình. Có thể chơi có thể quậy được cũng chỉ còn là thời gian nghe học này.
"Ừm." Thu xếp xong án thư của cả hai, Lam Trạm đứng lên, chỉnh lý lại ngoại bào, đeo bội kiếm lên.
Tiêu rồi, tối qua hai người là cùng nhau bị bắt cũng đều bị phạt chép gia quy như nhau, hắn có Lam Trạm giám sát, chuyện của mình đã hoàn thành rồi cũng không biết Nhiếp Hoài Tang đã xong hay chưa...
Kệ đi. Nếu vẫn chưa... A Anh nhìn Tị Trần một cái, tuy rằng A Trạm sẽ không ra tay nhưng vẫn âm thầm mặc niệm một chút cho Nhiếp huynh
.
.

Bánh trôi rượu nếp nà
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com