Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 23


Khi đứa nhỏ đến chín tháng, Ngụy Vô Tiện đã không thể đi lại như thường nữa, cả ngày đều khó chịu đứng không được ngồi cũng không xong, không thể nằm thẳng được. Nửa đêm chân hay rút gân, dạ dày thường xuyên bị ép đến đau.

Đứa nhỏ ban đêm rất nháo động, Ngụy Vô Tiện bị đá đau đến tỉnh giấc, trong lòng Lam Vong Cơ không ngừng thở dốc, qua đến nữa đêm mới yên ổn ngủ lại được.

Ban ngày có sự giúp đỡ thì miễn cưỡng y cũng đi được hai vòng Tĩnh Thất, vừa mới ngồi xuống thì chân lại bị rút gân, Lam Vong Cơ thuần thục xoa bóp chân cho y, nghe y than đau trong lòng lại cảm thấy khó chịu.

Ban đêm lại bị đứa nhỏ gây sức ép đến tỉnh giấc, Ngụy Vô Tiện trợn mắt vì đau thì Lam Vong Cơ đã nhìn thấy, vội ôm người vào lòng, hôn lên khóe mắt phiếm hồng của y.

"Lại nháo ngươi rồi à?" Lam Vong Cơ ngồi dậy xoa thắt lưng cùng chân đang đau của y, truyền cho y chút linh lực giữa ấm.

Ngụy Vô Tiện nằm trong lòng hắn cọ cọ vài cái, đưa tay nhẹ nhàng đặt lên bụng trấn an đứa nhỏ mà nói "Không có chuyện gì đâu, nhanh chóng sẽ đến ngày thôi"

Lam Vong Cơ đau lòng, xoa xoa ót của y mà đáp "Được, kiên trì thêm vài ngày nữa"

Ngụy Vô Tiện hít lấy mùi đàn hương của hắn, nhắm mắt nhịn đau, đứa nhỏ lại đá không ngừng, so với thời điểm mang thai Lam Ngọc thì đưa nhỏ này lại nghịch ngợm hơn nhiều. Ngụy Vô Tiện thầm nghĩ: 'Đứa nhỏ này chắc sẽ lanh lợi lắm'

Lam Vong Cơ thắp nến lên, Tĩnh Thất trong nháy mắt đã trở nên ấm áp hơn, cũng để cho hắn thấy rõ hơn đôi môi của Ngụy Vô Tiện tái nhợt còn bị nứt nữa, vì thế sau khi xoa thắt lưng cho người kia an ổn xong thì liền ghé vào lỗ tai của y mà bảo "Ta đi lấy nước cho ngươi uống"

Ngụy Vô Tiện nhẹ nhàng gật đầu.

Lam Vong Cơ nhẹ giọng nói gì đó, đem chăn đắp lại rồi mới đi đến lấy một chén nước lại, ôm y lên để y tựa lên trên vai của mình rồi đem chén nước đặt lên môi của y để y uống xuống.

Nhìn thấy y uống hết thì Lam Vong Cơ lại dùng khăn để lau mặt cho Ngụy Vô Tiện, đốt thêm một ít than rồi muốn đem người đi ngủ.

Nhưng Ngụy Vô Tiện lại nắm lấy tay của Lam Vong Cơ mơ màng nói "Nằm không thoải mái, muốn nằm lên đùi của ngươi..."

Lam Vong Cơ nhẹ giọng cười, tiếp nhận lấy yêu cầu nhỏ này của y mà nói "Được, ta cho ngươi" hắn lập tức ngồi xếp bằng trên giường, đem ngoại bào khoác lên, đem đầu của Ngụy Vô Tiện đặt lên đầu của mình, đem chăn quấn y lại thành một cục bông.

"Được chưa?" Lam Vong Cơ vén tóc của y sang một bên, ôn nhu mà hỏi.

Ngụy Vô Tiện liền đáp "Được rồi". Y chợt nhớ ra điều gì đó liền mở mắt, chống thân muốn ngồi dậy "Ta ngủ như vậy thì ngươi sẽ không ngủ được"

Lam Vong Cơ đem y ấn xuống mà đáp "Không sao, ngươi ngủ ngon"

Ngụy Vô Tiện cũng không cãi hắn mà ngoan ngoãn nằm xuống chui vào trong ổ chăn.

Trong phòng yên tĩnh rất lâu, lâu đến mức Lam Vong Cơ nghĩ rằng Ngụy Vô Tiện đã ngủ sau đó lại nghe được một câu hỏi rất nhỏ.

"Lam Trạm.. . .nếu thật sự có chuyện gì. . .thì bảo hộ đứa nhỏ có được không?"

Trong lòng Lam Vong Cơ như bị ai đánh cho một đòn mạnh, cúi đầu nhìn lên sườn mặt của Ngụy Vô Tiện rất lâu mới đáp lại "Sẽ không có chuyện gì hết"

Hắn sẽ không cho phép cả hai xảy ra chuyện gì hết.

Sau đó lại tiếp tục chờ đợi, đến một buổi tối khi y gần muốn sinh thì Lam Vong Cơ mới cảm thấy khủng hoảng, từ trước đến nay cảm giác này hắn chưa từng có, lúc trước thì có sợ hãi nhưng hiện tại chính là khủng hoảng.

Hắn nhìn thấy Ngụy Vô Tiện cảm thấy khó chịu nằm trong lòng mình, ngoài thở dốc thì không nói nổi, mồ hôi tuôn ra thấm vào y phục, chân rút gân cả người đều dựa lên giường, mắt của y cũng hồng lên rồi nhắm lại.

Lam Vong Cơ cảm thấy mình không thở nổi.

Rốt cục thì lúc tới chín tháng Lam Di đến bắt mạch rồi nói "Có thể chuẩn bị rồi"

Hôm đó rất lạnh, Lam Hi Thần cùng Lam Khải Nhân đi đến cửa phòng, Lam Tư Truy và Lam Cảnh Nghi cũng mang Lam Ngọc tới.

Trong phòng tỏa ra hơi ấp rất dễ chịu, than được đun lên có chừng mực, Lam Vong Cơ cũng truyền linh lực vào đó để cho nó luôn luôn tỏa hơi ra. Y phục của Ngụy Vô Tiện cũng được tháo xuống, Lam Vong Cơ gắt gao nắm lấy tay của y mà nói "Đừng sợ, ta ở đây, không đi đâu cả"

Ngụy Vô Tiện mỉm cười, nhìn không ra được y cũng đang sợ hãi, nhéo lấy tay của hắn, cảm nhận được tay của Lam Vong Cơ lạnh lẽo thì liền an ủi "Nhị ca ca, ngươi đừng sợ, sẽ không sao đâu mà"

Lam Vong Cơ nghe vậy liền cúi xuống hôn lên môi của Ngụy Vô Tiện, sau đó kiên định mà nói "Ta tin ngươi"

"Chuẩn bị tốt chưa, phải bắt đầu thôi" Lam Di đưa tay ấn lên bụng của Ngụy Vô Tiện, xác định đã cứng rồi thì nói.

Ngụy Vô Tiện mỉm cười mà đáp "Được, bắt đầu thôi!"

Lam Vong Cơ nắm chặt lấy tay của y "Ngụy Anh, ta chờ ngươi"

Lam Di đưa châm lên ngọn nến hơ nóng rồi châm lên ngực của Ngụy Vô Tiện để bảo hộ tâm mạch cho y.

Sau đó đưa một chén dược đen tuyền cho Lam Vong Cơ: "Cho y uống đi"

Lam Vong Cơ nâng người y lên một chút tránh cho châm nhúc nhích, đem dược cho y uống hết.

Thuốc rất đắng nhưng Ngụy Vô Tiện không oán hận, so với trước không là bao mà.

Ý thức chậm rãi mất đi chìm vào đấy biển, mọi thứu đều im lặng sau đó hình ảnh cuối cùng mà y nhớ được chính là khuôn mặt đầy mồ hôi của Lam Vong Cơ, âm thanh cuối cùng y nghe thấy....

"Phụ thân cố lên! Phụ thân giỏi nhất! Phụ thân giỏi nhất thế gian này!"

Ngụy Vô Tiện miệng cảm thấy rất đắng nhưng vẫn nở nụ cười.

Có một thứ thuốc lạnh được xoa lên bụng của y, cơ thể vốn dĩ không ấm của y lại rùng mình, lưỡi dao đi trên da thịt tạo ra cảm giác đau đớn không cùng, đau đến không chịu được, y muốn la lên nhưng không mở miệng được, muốn nhíu mày lại không có sức.

Máu không ngừng tuôn ra, cơ thể y như bị mất nước vậy, trong lòng bỗng xuất hiện cảm giác tuyệt vọng.. . .Thật lạnh lẽo, Lam Trạm. . .Ta thật sự rất lạnh. . .Ngươi ôm ta một cái có được không. . . .

Có một đoạn thời gian, y rất muốn nôn, y cảm thấy toàn thân đều căng thẳng, không thả lỏng được. Có thứ gì đó chạm đến dạ dày của y, y dường như nghiêng mình ói ra nước nhưng lại cảm giác như không có, y cũng không xác định được.

Mệt mỏi qua. . .còn lạnh nữa....đau đớn. . .đau quá.. . .

Đột nhiên thân trước của y giật mạnh lên, đau đớn trong bụng không lưu tình bỗng dưng đánh úp một trận. . .Thật kì lạ hình như hắn nghe được tiếng nói.

"Ngụy Anh!! Ngươi chống đỡ có được không?! Đừng! Đừng ngủ! Ta cầu xin ngươi..."

"Ngụy Vô Tiện !!! Con ráng một chút! Lập tức sẽ xong rồi!"

"Ngụy Anh, là con gái. . .nó rất giống ngươi, ngươi kiên trì nhìn con có được không?"

"Phụ Thân! Cố lên! Phụ Thân! Người giỏi nhất! Phụ thân cố lên đi mà!!! Phụ Thân giỏi nhất giỏi nhất!!"

.........

Ta? Lại không nghe thấy gì nữa.

Thật sự mệt mỏi rồi. . .Ngủ một chút đã. . .Một chút thôi. . .

Chính là do y đau quá. . . đau đến mức không nghe thấy lời nói của Lam Trạm.

Lam Trạm. . .tiếng nói của hắn..

Thân thể của y cuối cùng cũng thả lỏng, rơi vào hôn mê, vô số ám hồn bao vây y, đưa y đến nơi rất xa. . . .

"Ngụy Anh!!!"

Ngụy Vô Tiện sắc mặt trắng đến dọa người, đôi môi tái nhợt, cả người lạnh lẽo cứng ngắc, lúc đang tiến hành mổ bụng thì bắt đầu nôn ra dịch, trong dịch lại có máu, đứa nhỏ trong bụng liền vùng vẫy khiến miệng vết thương nứt ra gây ra hiện tượng xuất huyết, máu nhiều đến thấm lan ra giường.

Lam Vong Cơ không màn sống chết mà đưa linh lực cho y, khẩn cầu Lam Di mau cứu y.

Lam Ngọc đứng trước cửa liền khóc, đứa nhỏ cùng bắt Lam Khải Nhân cùng Lam Hi Thần mau hô "Phụ thân cố lên! Phụ thân giỏi nhất! Phụ thân giỏi nhất thế gian này!"

Kết quả Lam Khải Nhân lại nói "Hồ nháo!"

Lam Ngọc liền khóc không ngừng, liền nói lại "Các người đều là người xấu! Mọi người không nói thì phụ thân của con sẽ chết đó! Oaaaaa phụ thân của con không thể chết được!!"

Rơi vào đường cùng, Lam Cảnh Nghi liền cùng nó nói.

Miệng vết thương chảy máu suốt một canh giờ, sắc mặt của Ngụy Vô Tiện càng lúc càng kém đi, hơi thở mỏng manh vô cùng, vì cứu người Lam Di đành dùng đến phương pháp kia, Ngụy Vô Tiện sau này cũng sẽ không còn mang thai được nữa.

Đứa bé kia là con gái cuối cùng của họ.

Lam Vong Cơ biết Ngụy Vô Tiện đã không sao rồi thì ngã xuống đất, trên mặt không biết nước mắt đã chảy xuống từ lúc nào, y phục trên người sớm đã bị mồ hôi làm ướt, hiện tại nghĩ lại mọi chuyện mà sợ hãi.

Hắn sớm muốn đi xuống Quỷ Môn Quan một chuyến, đem y quay về.

Mà Giang Trừng tại Liên Hoa Ổ cũng khẩn trương không kém, nghe được tin Ngụy Vô Tiện bình an thì cũng thở phào nhẹ nhõm.

"Tốt rồi, giúp y mặc lại y phục. Chú ý giữ ấm, sau khi gây tê hết công dụng sẽ bắt đầu đau, nhất định chú ý miệng vết thương. Ta đi xem đứa nhỏ" Lam Di lau mồ hôi mà nói.

Lam Vong Cơ gật đầu, từ dưới dất chống đỡ đứng dậy, chậm rãi đem y phục mặc lên cho y, sợ y bị đau, nhận thấy sự lạnh lẽo phát ra thân thể của y, than trong phòng cũng không làm y ấm lên được, chỉ có thể đem linh lực của bản thân truyền sang cho y.

Ngụy Vô Tiện mở môi ra, đem giọng nói run rẩy của mình truyền vào bên tai của Lam Vong Cơ.

"Lam Trạm. . .Ta. . .đau"

_

Hây da cuối cùng cũng sinh xong bé thứ hai gòi :(((( xót Tiện Tiện của toy quá đi mất.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com