Chương 9
"Lam Trạm, lại là thuốc bổ gì nữa vậy..."
Ngụy Vô Tiện buổi trưa mới tỉnh dậy, liền nhìn thấy Lam Vong Cơ bưng một chén thuốc đen tuyền đi đến, nghĩ đến thì chắc lại là một loại dược bổ sung khí huyết nữa, uống nhiều đến mức trừ vị đắng của thuốc thì không nếm ra được vị gì khác nữa.
"Có thể không uống không. . ."
"Không được" Lam Vong Cơ ngồi lên giường, đem người tựa lên gối mềm rồi đưa chén thuốc đến miệng y, thấy người kia chậm chạp không chịu mở miệng ra liền nói "Ngụy Anh, nghe lời ta uống thuốc"
Ngụy Vô Tiện cũng biết Lam Vong Cơ lo lắng nhưng mà chén thuốc này đen như vậy, y chưa uống mà nhìn thôi cũng muốn ói ra, y hờn dỗi phòng miệng lên, đem tay bịt mũi lại rồi uống lấy.
"Uống. ..khụ khụ" Vừa mới uống một chút thì đã ho khan, thật sự là thuốc này khó uống quá, mới uống một chút đã nghẹn thành như vầy.
Lam Vong Cơ thấy như vậy cũng đau lòng, để chén thuốc sang chỗ khác rồi đem người ôm vào lòng nhè nhẹ vỗ lên lưng của y. Ngụy Vô Tiện ho một lúc mới ngừng được, sau đó cũng tựa vào lòng của Lam Vong Cơ không muốn ngẩng đầu, cũng không nói chuyện, và sự im lặng này là không bình thường.
"Ngụy Anh?" Người của hắn bụng cũng lớn rồi, Lam Vong Cơ không thể tự tiện mà hành động, chỉ có thể cẩn thận ghé vào lỗ tai y hỏi.
Nghe thấy tiếng gọi của Lam Vong Cơ thì Ngụy Vô Tiện lại không nhịn được mà run rẩy, để ý lắm mới nghe được y đang cố gắng kiềm chế tiếng nức nở của mình.
Ngụy Anh . . .đang khóc? Lam Vong Cơ liền nghĩ ra.
Không biết vì sao mà hắn bỗng dưng trở lên luống cuống, chỉ có thể đưa tay xoa lên ót của y mà hỏi "Làm sao vậy?"
"Lam Trạm..."
"Có ta?"
"Khi nào thì nó mới ra ..." Ngụy Vô Tiện khóc càng to hơn, sợ tư thế này sẽ ép vào đứa nhỏ, một tay che lấy bụng, một tay chống lên giường, Lam Vong Cơ cũng kiềm chế mà ôm lấy hắn.
Người có thai từ trước đến giờ sẽ mẫm cảm, cảm xúc sẽ dễ dàng dao động, tám tháng qua y mệt mỏi cũng không phải là một lần, lần này chắc là quá giới hạn.
Mấy ngày hôm nay, ăn uống cái gì cũng bị thằng nhóc con kia quậy cho nốn ra, buổi tối khi ngủ thì chân bị rút gân rất nhiều nên một đêm ngủ cũng không được bao nhiêu, cả ngày đều phải uống thuốc cũng khiến cho y lúc nào cũng cảm thấy buồn nôn.
Rốt cuộc không chịu được nữa trước mặt đạo lữ của mình mà bộc phát, không hề kiềm chế nước mắt nữa.
"Ngụy Anh ngoan, cũng sắp rồi, kiên trì thêm chút nữa" Lam Vong Cơ mấy hôm nay đều ở cùng y, công vụ đều giao lại cho Lam Hi Thần, hắn tự nhiên thấy Ngụy Vô Tiện chịu khổ nhiều như vậy lại không có cách nào thay y gánh vác.
Chỉ có thể vỗ về trên lưng mà an ủi, cẩn thận chiếu cố y, hiện tại thầm nghĩ đứa nhỏ này ra nhanh một chút, đừng làm khổ Ngụy Anh của hắn.
Không biết qua bao lâu, tiếng khóc run rẩy của Ngụy Vô Tiện dần dần tan vào không khí, cả sức nặng của cơ thể bắt đầu dồn về phía Lam Vong Cơ, hắn nghĩ là y khóc đến mệt rồi, đúng lúc đó thì nghe được câu nói nhỏ xíu từ y, như là không dám nói ra vậy.
"Lam Trạm. . .Ta muốn ra ngoài đi..."
Nếu là trước kia thì Lam Vong Cơ sẽ tự nhiên mà từ chối, nhưng ở hiện tại cảm xúc của Ngụy Vô Tiện không tốt, mấy tháng vừa qua cũng không hề ra khỏi tĩnh thất. Trước lúc sinh đứa nhỏ này ra cũng còn chút thời gian nên liền đáp "Được, đi ra ngoài chơi"
Ngụy Vô Tiện liền bật dậy nhưng thân thể không ổn, nhanh chóng được Lam Vong Cơ đỡ lấy, y lại xấu hổ cười cười nhìn cái bụng lớn của mình mà nói "Thật sự được đi?"
Lam Vong Cơ dùng khăn cẩn thận lau đi nước mắt của y "Được, có thể". Chậm rãi đỡ hắn nằm xuống "Nhưng mà, ngươi ngủ một lát đi, sau khi nghỉ ngơi xong sẽ mang ngươi xuống Thải Y Trấn chơi"
"Được, ta sẽ ngoan ngoãn đi ngủ..." Tâm tình của Ngụy Vô Tiện tốt lên không ít, đặc biệt nhớ lại mua y phục thật đáng yêu cho đứa nhỏ mặc, nhưng chưa có cơ hội, gần đây đi đứng có Lam Vong Cơ giúp đỡ mà cũng đi được một đoạn thôi, hiện tại thầm nghĩ bản thân mau mau khỏe lại thì có thể đi xuống trấn chơi.
Đôi mắt khóc nãy giờ có chút sưng đã nhắm lại, Lam Vong Cơ nhẹ nhàng vỗ sau lưng y để y dần dần đi vào giấc ngủ.
Lam Vong Cơ nhìn khuôn mặt say ngủ của y, ánh mắt không dấu được sự yêu chiều, hiện tại giống như đứa trẻ biết nghe lời, nói cái gì cũng làm theo.
Lúc trước hắn nghĩ Ngụy Vô Tiện biết nghe lời một chút thì tốt, có thể tự coi chừng thân thể của chính mình. Nhưng hiện tại nhìn thấy y nghe lời như vậy lại không vui vẻ nổi, trong lòng không hẳn là khó chịu nhưng cũng có một cảm giác không gọi tên được.
Phỏng chừng là y rất muốn đi ra ngoài chơi, cho nên ngủ qua hai canh giờ đã tỉnh lại. Lam Vong Cơ muốn cho y ngủ tiếp nhưng không được, chỉ có thể làm theo y. Ôm hắn ngồi dậy mặc y phục vào.
Vào đông thời tiết cũng lạnh hơn, Lam Vong Cơ cho Ngụy Vô Tiện mặc không ít y phục, còn choàng thêm một lớp khoác, còn muốn đem lò sưởi tay nhét vào nữa.
Ngụy Vô Tiện cảm thấy cả người mình đều nóng đến chảy cả mồ hôi nên đẩy ngược cái lò sưởi cho Lam Vong Cơ "Lam Trạm, ngươi muốn hâm con của chúng ta sao, nó sẽ ghét cha của mình mất"
Lam Vong Cơ liếc mắt nhìn xuống bụng của Ngụy Vô Tiện "Ngươi không lạnh là được"
Ngụy Vô Tiện cũng không nhịn mà khẽ cười ra tiếng, sờ sờ cái bụng của mình "Nhóc con, con phải ngoan một chút. Cha của con giận lên rất đáng sợ, phụ thân cũng không cứu được con"
Lam Vong Cơ không nói gì chỉ đem lò sưởi để lại vào tay y.
Ngụy Vô Tiện đi tới bàn sách cầm lấy một tấm bùa dán lên bụng của mình, trong chống lát cái bụng đang mang thai liền hóa thì bằng phẳng.
Vừa ngẩng đầu lên thì nhìn thấy ánh mắt nghi ngờ của Lam Vong Cơ, thấy thế y liền nói "Mấy hôm trước ta hơi nhàm chán nên mới làm bùa ẩn thân, người khác không nhìn ra bụng của ta, cũng an toàn hơn"
Lam Vong Cơ sửng sốt, ấn tượng của hắn với Ngụy Vô Tiện từ trước đến giờ đều là y lúc nào cũng tùy tiện, dù đã cho y mặc thêm quần áo nhưng hắn vẫn lo lắng cũng như kinh hãi.
"Đi thôi Lam Trạm"
Nụ cười của y đọng lại rất lâu sau đó.
Giúp đỡ y ra khỏi Tĩnh Thất thì liền đem y ôm lấy "Đừng lộn xộn, tiết kiệm sức lực" Lam Vong Cơ nói ra.
Hắn ngự kiếm đi đến Thải Y Trấn mới chịu thả người xuống, đưa tay cho y chống lên, một tay còn lại đỡ thắt lưng che chở cho y, từng bước vững vàng đi tới.
Vào đến cửa hàng, y chọn được rất nhiều y phục đáng yêu, tất cả để nhét vào túi của Lam Vong Cơ, sau khi cảm thấy mỹ mãn rồi mới chịu đi ra ngoài, nhưng nét tươi cười không giữ được trên khuôn mặt y không bao lâu.
"Ngụy Vô Tiện?"
Người lên tiếng hỏi chính là Giang Trừng, hắn mang theo đoàn người cách y không xa.
Lam Vong Cơ đang bảo hộ sau y thì bị y đẳng ra, chống lấy thắt lưng chậm rãi đi về phía trước "Là ta, Giang Trừng. Đã lâu không gặp"
Ngụy Vô Tiện vì đang mang thai mà tướng đi cũng có chút kì lạ, đi phải chống lấy thắt lưng, còn phải có Lam Vong Cơ dìu đi nhưng người ngoài thì nhìn thấy bụng hắn bằng phẳng, quả thật rất quái lạ.
"Thắt lưng của ngươi làm sao vậy? Bị thương?" Giang Trừng không nhịn được mà to tiếng.
Ngụy Vô Tiện quay đầu nhìn Lam Vong Cơ, cười cười ghé vào lỗ tai hắn nói nhỏ "Nhị ca ca cũng không còn sớm nữa, chúng ta tìm một nhà trọ ngủ lại một đêm đi"
"Được"
Giang Trừng nghi hoặc nhìn Lam Vong Cơ dìu y về phòng, chính mình cũng đi theo.
"Thắt lưng của ngươi. . .có nghiêm trọng lắm không? Có cần phải tìm đại phu đến xem không?" Giang Trừng đóng cửa phòng lại, nhìn thấy Ngụy Vô Tiện đi không đi được đàng hoàng thì không nhịn được mà nói.
Được đỡ ngồi xuống giường khiến Ngụy Vô Tiện nhẹ nhõm đi đôi chút, hiện tại cảm giác toàn bộ xương cốt trên người muốn rã ra, Lam Vong Cơ ngồi bên cạch giúp hắn xoa bóp phần thắt lưng đau nhức với chân bị phù thũng nữa.
Ngụy Vô Tiện đem bùa giải đi, hiện ra bụng lớn kinh người. Giang Trừng nhìn thấy xong cũng trợn mắt, sửng sờ đứng ngốc ra.
"Làm sao vậy? Giang Trừng ngươi chóng mặt hả?" Ngụy Vô Tiện vuốt bụng, nhìn thấy ánh mắt của Giang Trừng lại không nhịn được sự buồn cười đang có.
"Ngươi..... chuyện này là..." Giang Trừng lắp bắp nói năng cũng lộn xộn.
"À, ngươi sắp có thêm một đứa cháu nữa rồi! Ha ha..." Ngụy Vô Tiện đáp lại.
"Tốt! Thật sự rất giỏi! Ngụy Vô Tiện ngươi cũng thật ghê gớm! Nam nhân mà vẫn có thể sinh con cho Lam Vong Cơ! Ngươi không biết làm như vậy sẽ chịu bao nhiêu đau đớn sao?" Giang Trừng tức giận mà nói, Tử Điện trong tay cũng bắt đầu rung lên, ánh mắt hung tợn nhìn sang Lam Vong Cơ.
"Ai da... đauu" Ngụy Vô Tiện đột nhiên nhíu mày, mắt cũng nhắm lại, ôm bụng mà hô.
Lam Vong Cơ liền xoa bụng cho y, phát hiện đứa nhỏ lại bắt đầu không nghe lời nữa thì dùng một chút linh lực trấn an nó, nhẹ nhàng xoa lên bụng y để y tựa vào người mình điều chỉnh nhịp thở.
Giang Trừng nhìn y phải khó chịu như vậy thì càng tức giận thêm mà nói "Lam Vong Cơ. . .Tên chết tiệt nhà ngươi, ngươi nhất định phải đối xử tốt với hắn, bằng không ta sẽ không tha cho ngươi"
"Aiii . .. Sư muội. . .Lam Trạm đối xử với ta rất là tốt. Ngươi mắng hắn làm gì" Ngụy Vô Tiện yếu ớt nói ra.
"Được, ngươi cứ nghĩ ngơi cho tốt. Ta đi trước, hai ngày sau sẽ đến mang cho ngươi mấy món điểm tâm mà ngươi thích ăn nhất. Nhìn ngươi xem, đã gầy đến mức nào rồi? Đừng có mà bạc đãi cháu của ta" Giang Trừng liền nói ra.
Trước khi đi không quên liếc Lam Vong Cơ một cái, như cho người kia thấy trong lòng có bao nhiêu lửa hận.
"Lam Trạm, Giang Trừng càng lúc càng mạnh miệng rồi" Ngụy Vô Tiện cọ cọ trong ngực của hắn.
"Không nói đến hắn" Lam Vong Cơ xoa bóp chân của hắn rồi lạnh lùng nói lại.
"Được được được, chúng ta đi ngủ, ta cũng mệt quá rồi"
Lam Vong Cơ xoay người tắt đèn, sau đó vẫn vuốt ngực để y cảm thấy dễ chịu, không để đứa nhỏ kia đá mà buồn nôn nữa.
"Lam Trạm ngủ ngon, tiểu bảo bối ngủ ngon"
Lam Vong Cơ hôn lên má của y một cái thật sâu, nhìn thấy khuôn mặt y hiện lên nét cười, liền ôn nhu nói "Ngụy Anh, ngủ ngon"
___
Giang Trừng miệng thì cứng nhưng tâm rất là mềm nha mọi người ơi :))) tuy là anh có rất cục súc nhưng mà Ngụy Anh nhìn là biết đó là tình thương của Giang Trừng thể hiện ra, biết người ta có thai là bắt đầu gửi đồ ăn từ Vân Mộng sang liền :))) Quả cháu yêu của Trừng cửu cửu không biết sẽ được sủng lên tới đâu nữa nè. Báo trước thì chương sau tụi mình sẽ thấy được em bé gòi nà :)))
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com