Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 44

44

Trương Gia Nguyên vừa mở mắt đã thấy trần nhà màu trắng trong phòng bệnh.

Kỳ quái... đây là đâu, mình không phải mới vừa cùng Châu Kha Vũ đứng ở bờ sông hay sao?

Sau đó cậu nghe thấy người ngồi bên cạnh thốt ra một tiếng kêu sợ hãi: "Nguyên nhi! ——rốt cuộc em cũng tỉnh."

Trương Gia Nguyên lần theo tiếng nói quay mặt lại liền thấy Châu Kha Vũ đang ngồi ngay bên trái mình, Châu Kha Vũ vẫn như lúc trước mặc chiếc áo phông đen in hình gấu, sắc mặt của hắn nhìn qua có vẻ không tốt lắm, trông hốc hác đi nhiều, quầng thâm mắt trông như sắp kéo xuống ngực rồi.

Đối phương nhìn thấy mình tỉnh lại liền thở phào nhẹ nhõm: "Hôm nay em thật sự là làm anh sợ muốn chết."

Trương Gia Nguyên quay đầu nhìn thoáng qua bên phải liền thấy trên mu bàn tay mình đang cắm kim truyền dịch.

Cậu muốn chống người ngồi lên nhưng lại bị đau đớn từ toàn thân thể truyền đến đánh bại, vừa khẽ cong eo đã cảm thấy bụng rất đau, căn bản là không ngồi dậy được đành khuất phục số mệnh, dưới sự trợ giúp của Châu Kha Vũ ngoan ngoãn nằm lại trên giường bệnh, sau đó cậu ngập ngừng hỏi: "Đây là chỗ nào? ... Vì sao tôi lại nằm ở đây?"

"Đừng lộn xộn, nơi này là bệnh viện." Khuôn mặt Châu Kha Vũ tràn đầy thần sắc lo lắng, hắn nâng giường của Trương Gia Nguyên lên cao để cậu có thể ngồi dựa vào đầu giường, sau đó nói: "Lúc kê đơn cho em bác sĩ có thêm thuốc ngủ, lúc đẩy ra khỏi phòng cấp cứu thì đã ngủ rồi."

Sau đó lại trầm ngâm vài giây rồi tiếp tục hỏi: "Vậy em... cảm giác khá hơn chút nào không?"

Trương Gia Nguyên thoáng nhìn Châu Kha Vũ rồi nhẹ gật gật đầu với hắn, vừa cười vừa nói: "Không có chuyện gì —— tốt hơn nhiều rồi."

"Có điều lần này xem ra tôi cũng không thể tham gia bữa tiệc hơ khô thẻ tre rồi, vốn còn muốn ở bữa tiệc này ăn thật nhiều đây này." Trương Gia Nguyên ngẩng đầu nhìn thoáng qua đồng hồ treo trên tường tựa hồ như còn có chút thất vọng, lại đột nhiên nhớ tới cái gì đó liền cười hỏi: “Đúng rồi —— Khi nào thì chúng ta trở lại Bắc Kinh?"

"Không thể trở lại Bắc Kinh được rồi, em phải ở lại đây ở 2 tuần." Châu Kha Vũ thở dài nói với Trương Gia Nguyên.

Hắn ngồi xuống bên cạnh giường bệnh của Trương Gia Nguyên, đẩy kính mắt nói: "Trương Gia Nguyên, anh biết hết rồi."

Trương Gia Nguyên cố ý tránh ánh mắt hùng hổ dọa người của Châu Kha Vũ sau đó ý đồ giả bộ ngơ ngẩn để lảng tránh: "Hả? ... Chuyện gì thế?"

Châu Kha Vũ đã biết rõ cậu sẽ có điệu bộ này, tức giận đến cười ra tiếng: "Trương Gia Nguyên, đừng giả vờ với anh."

"Nguyên nhi, vì sao em không nói cho anh?" Châu Kha Vũ thở dài một hơi liếc nhìn Trương Gia Nguyên hỏi: "Em cảm thấy anh không đáng tin, vô trách nhiệm sao?"

"Tôi phải nói mấy chuyện đứng đắn nghiêm túc thế này ngay khi vừa tỉnh lại sao?" Trương Gia Nguyên trầm ngâm vài giây rồi cười lạnh một tiếng: "Nếu biết trước như vậy thì mười năm trước căn bản sẽ không thích anh."

Trương Gia Nguyên câu khóe miệng nhìn Châu Kha Vũ nói: "Tôi chỉ là cảm thấy... có lẽ chúng ta không hợp."

"Chỗ nào không hợp?" Châu Kha Vũ ngây người nhìn Trương Gia Nguyên, nói: "Rõ ràng là anh thích em, em cũng thích anh."

"Không có người nào sẽ nguyện ý sống cả đời cùng bệnh dị ứng, Châu Kha Vũ, tôi cũng như vậy." Trương Gia Nguyên dừng lại vài giây sau đó nói từng chữ từng chữ: "—— cái này có vấn đề gì không?"

Châu Kha Vũ ngồi ở trên giường Trương Gia Nguyên, ước chừng nửa phút không mở miệng nói câu nào.

Trương Gia Nguyên cũng không nói gì, hai người đều bảo trì trầm mặc, không nói một lời.

Đã qua rất lâu Châu Kha Vũ mới nói ra: "Trước đừng nghĩ nhiều nữa, chuyện quan trọng bây giờ là em phải dưỡng tốt thân thể, tuy anh không biết em vì nguyên nhân gì lại giữ lại đứa bé này nhưng anh thân là người làm bố khẳng định là phải phụ trách đến cùng."

Sau đó lại tiếp tục bổ sung: "Điều kiện cùng hoàn cảnh ở đây cũng không phải rất tốt, hơn nữa người cũng rất đông, đến trưa nay anh đã bị nhận ra bốn lần rồi, anh cũng đã liên hệ qua, ngày mai sẽ chuyển em tới bệnh viện tư nhân, bên đó yên tĩnh hơn một chút, cũng tiện cho em nghỉ ngơi."


Lưu Vũ không mấy hứng thú với Nhóc Maruko nhưng hai người Santa cùng Gạo Nếp Nhỏ đều đặc biệt vui vẻ, Gạo Nếp Nhỏ thích là vì bộ phim vừa hay phù hợp với tuổi của bé, còn Santa thì chủ yếu là do đang ở nơi đất khách quê người lại được xem bộ phim hoạt hình của quê hương mình nên cảm thấy rất vui vẻ, hai người còn vừa xem vừa trao đổi có vẻ rất tâm đắc.

Gạo Nếp Nhỏ chỉ vào Maruko trên màn ảnh nói với Santa: "Santa thúc thúc, kiểu tóc của Maruko rất đẹp!"

"Đẹp đấy, ngày mai chú mang cháu đi cắt nhé." Santa cười nói với Gạo Nếp Nhỏ.

“Hả! ——thật sao?" Khuôn mặt nhỏ như bánh bao thịt của Gạo Nếp Nhỏ lập tức lộ ra dáng vẻ vui sướng tươi cười: "Thật sự là cắt giống như Maruko sao?"

"Đương nhiên là thật, đã bao giờ thúc thúc lừa gạt cháu chưa?" Santa lập tức gật đầu nói ra lời hứa son sắt với Gạo Nếp Nhỏ.

"Vậy cháu còn muốn, cái kia cái kia... váy giống Maruko!" Gạo Nếp Nhỏ lại chỉ vào màn ảnh nói với Santa.

"Cũng mua luôn! Chỉ cần là đồ mà Gạo Nếp Nhỏ nhà chúng ta muốn thì chú đều mua cho cháu!" Santa véo nhẹ má Gạo Nếp Nhỏ, híp mắt nói với bé: "Đảm bảo giống hệt Maruko!"

"Oa! —— Santa thúc thúc, chú thật là tốt!" Gạo Nếp Nhỏ rất hài lòng, còn cho Santa một cái ôm.

Lưu Vũ ngồi bên cạnh vừa từng ngụm từng ngụm nhai bắp rang trong miệng, vừa oán thầm trong lòng: Tôi đây có phải hơi dư thừa rồi không?

Vì vậy Lưu Vũ lấy điện thoại ra, vốn là muốn nhìn xem có ai nhắn tin cho mình không, sau đó liền phát hiện một tiếng trước Trương Gia Nguyên có gửi cho mình một tin nhắn, Lưu Vũ lập tức ấn mở tin nhắn này liền thấy Trương Gia Nguyên gửi tới một hình ảnh, cậu nhấn vào bức ảnh xen thử thì hình ảnh đã lập tức chiếm hết cả màn hình.

Đập vào mắt là một cánh tay đang duỗi ra, tuy là không có thêm bất cứ bộ lọc nào nhưng vẫn trắng đến mức khiến người khác hâm mộ, cái này hẳn là tay của Trương Gia Nguyên, trên tay của Trương Gia Nguyên cắm một cái kim truyền dịch, trên kim còn dánh thêm băng dính và có một ống truyền được gắn vào.

Lưu Vũ lập tức nhíu mày, thầm nghĩ Trương Gia Nguyên bị sao vậy?

Không đợi cậu gửi tin nhắn hỏi thăm thì Wechat đã thông báo, rất nhanh cậu đãi nhận được một tin mới từ Trương Gia Nguyên.

"—— Chúc mừng Trương gia tiểu Nguyên Nguyên, ngày đầu tiên của tháng bảy đã phải vào bệnh viện."

Lưu Vũ dùng tốc độ nhanh nhất soạn một tin nhắn gửi cho Trương Gia Nguyên: "—— Em làm sao vậy?"

Đối phương cũng rất nhanh trả lời: "Còn không phải là do bị Tiểu Hạch Đào giày vò sao, bằng không thì lúc này em đã về Bắc Kinh rồi!"

Lưu Vũ nhíu mày càng chặt hơn, tiếp tục hỏi: "Ý của em là phải nhập viện luôn rồi sao?"

"—— Còn không phải sao? Em còn phải nằm lại Hắc Long Giang nửa tháng." Trương Gia Nguyên gửi một cái biểu cảm thở dài trả lời Lưu Vũ.

Lưu Vũ cũng thở dài một hơi nhắn tin lại Trương Gia Nguyên: "—— Gửi địa chỉ bệnh viện cho anh, anh đến tìm em."

-----------------------------------------------------------

    Ha lẩu a cả nhà yêu, đã để mn phải chờ lâu rồi😢 Thực ra thì máy mình vẫn chưa sửa xong, chỉ là  nay mượn máy học nên tiện edit chương mới up lên luôn. Mọi người cố đợi mình thêm vài hôm nữa nha, nào máy sửa xong mình sẽ up bù vài chương nữa nhé. Yêu cả nhà rất nhiều😘😘

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com