Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

170: Có lẽ (5)

Cale nắm chặt tay.

Răng rắc.

Cậu có thể cảm nhận được dòng điện chạy loạn trong lòng bàn tay mình.

"Nhân loại, tại sao ngươi lại cố gắng sử dụng sấm sét rực lửa thế? Ta sẽ phá hủy bất cứ thứ gì cho ngươi! Chỉ cần nói cho ta thôi!"

"Không phải thế."

Cale nhẹ nhàng đẩy mặt Raon ra xa và bước đi. Cậu có thể cảm thấy mặt băng trơn trượt bên dưới đế giày của mình.

Cùng lúc đó, một làn gió ấm áp mang theo ánh sáng xanh từ dấu hiệu lướt qua mặt cậu.

"Có chuyện gì sao?"

Cale vẫy tay về phía Choi Han đang khẩn trương chạy đến bên cậu.

"Không hẳn."

"Vậy thì được."

Choi Han đáp lại trước khi theo chân Cale.

"Chúng ta có phải đi xa lắm không?"

Cale trả lời câu hỏi thận trọng của Paseton.

"Tôi được nghe nói rằng chúng ta sẽ phải chịu khó đi một chút."

Eruhaben đã nói với cậu rằng lối vào cằm cách hồ khá xa.

Rosalyn tò mò nhìn xung quanh. Cô có thể nhìn thấy bão tuyết vẫn đang gào thét bên ngoài vách tường của con đường trong suốt. Hong nuốt nước bọt khi nhìn cơn bão tuyết ngoài kia.

"Thiếu gia Cale. Thật thú vị làm sao khi một con đường an toàn như thế này có thể xuất hiện ngay sau khi cậu sử dụng dấu hiệu. Tôi đoán hẳn là Cây Thế giới đã nhận thấy tín hiệu ngay lập tức."

Rosalyn không thể nhìn thấy rõ khuôn mặt của Cale, vì hiện cô rất hào hứng. Cale đón theo ý cô.

"Tôi không chắc lắm, nhưng có vẻ là vậy."

Phản ứng đó khiến Choi Han ngần ngại.

Tuy nhiên, Cale không để ý đến chuyện đó vì cậu bận suy nghĩ về những gì Eruhaben đã nói.

'Dấu hiệu sẽ cho Cây Thế giới biết rằng ngươi là người của ta, vì vậy một con đường có vẻ ổn nào đó có thể sẽ xuất hiện để giúp người không bị nhiễm độc.'

Eruhaben chắc chắn đã nói là một con đường có vẻ ổn. Nhưng mà, con đường này có vẻ lại ổn quá mức mong đợi.

'Mình có một dự cảm xấu về việc này.'

Cale cảm thấy thế, nhưng cậu không sợ hãi.

Bởi vì câu cảnh cáo thường ngày của Super Rock khi nguy hiểm đến gần đã không xuất hiện.

Thay vào đó, ông ta lại hỏi liệu cậu có dự định phá hủy nó hay không. Cale thậm chí nghĩ mình có thể nghe thấy sự quan tâm trong câu hỏi của ông ta.

Cale nhìn xuống tay mình.

Ngọn lửa Hủy diệt vẫn đang lách tách trong lòng bàn tay cậu. Cale không thu sức mạnh vào lại cơ thể.

'Ông ta thực sự đã cố gắng đốt cháy Cây Thế giới à?'

Cale nhớ rằng chủ nhân của sức mạnh cổ đại này là một người yêu tiền. Hơn nữa, cậu cũng nghĩ về việc Cây Thế giới đã hào phóng tạo ra con đường an toàn này cho họ.

'Có lẽ cái này-'

Cale nhếch mép.

Vào lúc đó, Archie, vẫn luôn nhìn trộm Cale, lên tiếng hỏi.

"Thiếu gia-nim, ngài đã gặp Elf bao giờ chưa?"

"Đã từng."

"Vậy thì cậu nên biết họ như thế nào rồi, thưa thiếu gia."

Vẻ mặt của Archie trở nên nghiêm túc.

"Sao thế?"

"Elf ở đây còn tồi tệ hơn bất kỳ Elf ở nơi nào khác mà ngài đã gặp trước đây."

'Tệ hơn?'

Cale nhớ Shickler đã từng nói rằng Yêu tinh ở đây 'thô lỗ và kiêu ngạo.' Archie tiếp tục khi thấy rằng mình đã thu hút được sự chú ý của Cale.

"Chúng tôi đã gặp họ vài lần vì họ là Làng Elf gần nhất với tộc Cá voi và cả hai đều có những vật phẩm mà người còn lại cần."

"Và?"

Archie thở dài.

"Họ nghĩ rằng họ là những Elf được chọn."

Một suy nghĩ lóe lên trong tâm trí Cale.

"Họ nghĩ rằng được chọn bởi Cây Thế giới?"

"Đại loại thế."

Archie khịt mũi.

"Mấy tên đó khá kiêu ngạo vì là những Elf duy nhất có thể nhìn thấy Cây Thế giới và Rồng khá thường xuyên."

Paseton cũng từ tốn nhận xét.

"Mm, họ đúng là có thói quen phớt lờ và khinh thường các chủng tộc khác. Đây có lẽ là Làng Elf tệ nhất trong tất cả. Mặc dù chúng ta đang đi theo lệnh của Dragon-nim, nhưng, mm."

Paseton không thể nói hết câu của mình.

"Nhưng?"

Archie tiếp lời khi nghe thấy sự thúc giục của Cale.

"Nhưng họ có thể sẽ phớt lờ mọi người bởi vì thân phận nhân loại. Họ xem Cá voi chúng tôi như tên ngốc không não với thân hình cường tráng."

Archie có vẻ tức giận.

Anh ta có lẽ sẽ quất đuôi vào mặt họ nếu như không phải vì Vua cá voi Shickler không dặn dò vì đại cục.

Mặt khác, Paseton treo lên một vẻ mặt nghiêm túc.

'... Ðội trưởng Archie cũng khá là tệ.'

Paseton đã từng chứng kiến ​​Archie đáp trả lại sự thô lỗ bằng thứ thậm chí còn thô lỗ hơn.

Cale bỗng hỏi hai người họ.

"Hai người không biết Elf cảm thấy như thế nào về Rồng sao?"

"Chúng tôi biết chứ. Họ dường như rất tôn trọng Rồng. "

"Vậy đã bao giờ thấy cảnh các Elf gặp Rồng chưa?"

"Tôi chưa."

Archie trả lời trong khi lén nhìn về phía Raon. Anh thận trọng nói thêm.

"Tôi nghĩ lần này họ có thể hạ thấp những cái cổ cứng ngắc của họ xuống một chút vì có Raon-nim đang ở cùng chúng ta."

"Anh thực sự nghĩ như vậy ha?"

"Sao cơ?"

Cale nhìn về phía họ với vẻ mặt nghiêm túc, khiến họ chần chừ.

Ngay cả khi đây chỉ là một con Rồng sáu tuổi, liệu các Elf vẫn sẽ hành xử thô lỗ không khi trong đoàn còn có một người mang thông điệp từ một con Rồng cổ đại?

Tuy nhiên, hai chú Cá voi này không thể ngừng nghĩ rằng những kẻ kiêu ngạo đó có thể làm như vậy. Cale trả lời họ với vẻ mặt nghiêm túc.

"Họ sẽ khóc đó."

"...Xin lỗi? Ai sẽ khóc cơ?"

Cale nghiêm túc trả lời câu hỏi của Archie.

"Những tên Elf."

"...Gì cơ?"

"Họ có thể sẽ xúc động và khóc khi nhìn thấy Raon."

'Hai người nghĩ rằng Elf chỉ tôn trọng Rồng? Mình ước rằng nó chỉ dừng lại ở mức đó.'

Archie và Paseton nhìn về phía Raon. Thằng bé ưỡn ngực và giang rộng đôi cánh và tự tin cất lời.

"Ta là một giống loài vĩ đại và nổi tiếng!"

Raon vẫn đang mặc một chiếc áo choàng lông màu trắng. Nó không khiến cho thằng bé trông oai vệ hơn chút nào.

Tuy nhiên, hai chú Cá voi lựa chọn chấp nhận vì nhóm của Cale có vẻ rất tự tin.

Cale quay lại tiếp tục đi theo ánh sáng xanh, bỏ mặc hai người họ vẫn còn đang bối rối.

'Cale Henituse. Chúng ta cần tăng cường phép thuật phòng thủ xung quanh Cây Thế giới. Thằng nhóc và Rosalyn sẽ lo chuyện đó."

'Ngoài ra, hãy gửi thông điệp này đến Cây Thế giới.'

Eruhaben đã bí mật gặp Cale để nói với cậu những điều này trước khi họ lên đường đến phương Bắc.

'Ðừng nói với thằng nhóc.'

Ðây là thông điệp mà Eruhaben muốn Cale chuyển lời.

'Ta chỉ còn chưa đầy hai năm để sống. Cây Thế giới, ta hy vọng ngươi có thể thay mặt ta đưa nhóc Rồng của ta trái cây của ngươi. Ðứa trẻ đó sẽ học được tất cả những tri thức của ta.'

Eruhaben bật cười khi thêm vào.

'Cale Henituse. Ðây nên là chuyện chỉ có ngươi biết.'

Cale đáp lại một cách bình tĩnh.

'Vâng thưa ngài. Sẽ không có ai khác biết được chuyện này.'

'Ðúng thế. Ta biết ngươi sẽ trả lời như vậy.'

Cale bắt đầu suy nghĩ về việc liệu có cách nào để kéo dài tuổi thọ của Rồng hay không khi nhìn thấy biểu hiện hài lòng của Eruhaben.

Không phải là Eruhaben bị bệnh, chỉ là ông ấy đang thản nhiên đối mặt với tuổi thọ sắp tận của mình.

'Nhưng Eruhaben-nim.'

'Chuyện gì?'

'Ngài đang đón chờ cái chết sao?'

'... Có ai trên thế giới này sẽ đón chờ cái chết sao? Chúng ta không muốn bị bệnh và chúng ta không muốn chết. Ta nghĩ điều đó đúng với cả loài Rồng và nhân loại.'

Rồng cổ đại thản nhiên đáp lại, nhưng Cale có thể cảm nhận được khát vọng sống của ông ấy.

Cale quan sát ông và tiếp tục suy nghĩ.

'Chắc chắn phải có cách.'

Quy luật tự nhiên không cho phép sự bất tử tồn tại, tuy nhiên, Cale cảm thấy sẽ có một sức mạnh cổ xưa nào đó làm chậm quá trình lão hóa của một người.

Cale tiếp tục nghĩ về những sức mạnh cổ xưa mà cậu đã đọc được cho đến khi dừng bước.

"Chúng ta đến rồi!"

Cale nhìn xuống khi nghe thấy tiếng hét phấn khích của Raon.

Swooooooosh-

Cậu có thể nhìn thấy một cái hố lớn ở trung tâm cơn bão tuyết.

"Nhân loại, ông Rồng Vàng nói rằng Cây Thế giới ở bên dưới đó!"

"Ðúng. Raon, hãy tàng hình một lát."

"Ta hả? Ðược thôi!"

Cale cảm thấy được Raon bám vào lưng mình và quay sang nói về phía Archie và Choi Han.

"Archie, anh đi trước vì đã từng gặp họ rồi. Choi Han, anh xuống sau cùng."

"Tôi hiểu."

Choi Han đáp lại ngay lập tức trong khi Archie cau mày nhìn vào hố.

Pat.

Cale vỗ nhẹ vào lưng Archie, anh thở dài trước khi nhảy xuống cái hố tưởng như dài vô tận.

"Trông vui ghê!"

"Em muốn nhảy vào ngay bây giờ!"

Cale dù khá sợ nhưng cũng chỉ có thể thở dài trước ánh mắt hào hứng của On và Hong và nhảy vào cùng mấy đứa nhóc.

Cái này cũng tương tự như lần trước khi cậu đến thành phố ngầm của Dark Elf, tuy nhiên, lần này là đường trượt dốc hơn, khiến cậu rõi xuống nhanh hõn hẳn.

- Ồ! Nhân loại, cái này vui ghê!

Raon, bám trên lưng Cale, tỏ ra rất phấn khích.

Cale chỉ phớt lờ mọi thứ và để trọng lực làm việc của nó. Cậu có thể nhanh chóng nhìn thấy ánh sáng cuối đường hầm. Cơ thể của Cale rơi vào ánh sáng.

Splash.

"Mm."

Cale cau mày.

Mọi thứ khác hẳn khi họ đổ bộ xuống thành phố Dark Elf. Cậu không thích tiếng ồn ào mà mình vừa nghe thấy.

Cale có thể nhìn thấy những ngôi nhà ướt đẫm do nước.

"Haaaaa."

Áo khoác lông của cậu ướt đẫm. Cale vẫn cau mày khi đứng dậy.

"Ahem, hem."

Cale có thể nhìn thấy những Elf xinh đẹp đứng phía xa và nhìn cậu với biểu cảm kỳ lạ. Có hai lính canh, cũng như có ba Elf đi tới có vẻ như là sứ đoàn chào mừng. Elf trung niên ở phía trước là người đã phát ra những tiếng ho giả tạo đó.

Cale nhìn lướt qua vị Elf trung niên trước khi ngẩng đầu nhìn lên.

- Tuyệt ghê!

Hệt như Raon nói.

Cậu có thể nhìn thấy cái hồ mà họ tìm kiếm.

Cây Thế giới và Làng Elf nằm bên dưới hồ.

Có một hàng rào trong suốt ngăn nước chảy vào làng. Cậu cũng có thể nhìn thấy mấy nhánh cây.

"Ahem, hem."

Cale tiếp tục phớt lờ vị Elf liên tục phát ra những tiếng ho giả tạo kia và nhìn về phía sau cậu.

"Wow, cái này thật vui!"

Cậu kiểm tra On và Hong, cũng như những người còn lại trong nhóm, rồi mới đi về phía Elf trung niên.

Archie không thể ngăn lại ý nghĩ khi nhìn thấy vẻ mặt của các Elf xung quanh.

'Bọn họ chẳng thay đổi gì.'

Archie nghĩ rằng có vẻ như các Elf đang gặp khó khăn trong việc quyết định đối đãi với Cale như thế nào. Thân phận nhân loại của Cale có thể sẽ được đối đãi theo một cách khác, tuy nhiên cậu hiện cũng là sứ giả của Rồng cổ đại.

Paseton cũng nhìn về phía Cale với vẻ quan tâm.

"Ahem, chuyện này-"

Nam Elf trung niên bắt đầu lên tiếng.

Ông ta có vẻ nắm giữ một chức vụ khá cao trong làng.

Cale hiểu phản ứng này của họ. Cậu hiểu lý do tại sao những Elf ở phía sau lại đứng đó với vẻ mặt cứng đờ.

Vị Elf trung niên cố gắng kìm nén sự phấn khích của mình vì cần phải duy trì phong thái lãnh đạo trong khi các Elf khác cũng đang cố gắng trấn tĩnh tương tự.

Ông ta tiếp tục.

"Chuyện này, ngài là người truyền tin của Eruhaben-nim đúng chứ? Thế quý ngài Rồng đáng kính cũng đến chứ?"

'Hmm?'

Archie cảm thấy lo lắng khi nhìn thấy thái độ cực kỳ tôn trọng của vị Elf trung niên kia. Anh chỉ có thể tập trung sự chú ý của mình vào ông ta.

Ðôi vai của vị Elf trung niên run lên.

'Tại sao ông ta lại thế này?'

Tên khốn thô lỗ mà anh đã phải giao dịch nhiều lần trong quá khứ, đang cư xử một cách kỳ quặc.

Sau đó anh thấy Cale nhấp môi.

"Raon."

Cale chỉ nói một từ.

"Tada! Ta xuất hiện đây!"

Raon ngừng trạng thái vô hình của mình.

"Ohhhhhhhh!"

Archie lo lắng quay đầu lại sau khi nghe thấy tiếng hét. Vị Elf trung niên đang ôm ngực kinh ngạc. Một loạt những Elf phía sau ông ta cũng hành động như thế.

"... Cái quái gì?"

'Tại sao bọn họ lại như thế?'

Tộc Cá voi chưa từng thấy cảnh tượng một Elf diện kiến Rồng nên hai người họ cảm thấy rất lo lắng. Tuy nhiên, nhóm của Cale vẫn duy trì bình tĩnh, vì họ đã quen với chuyện này thông qua Pendrick.

"Ta là Raon Miru vĩ đại và dũng mãnh!"

Các Elf liên tục gật đầu và lẩm bẩm tên của Raon như thể họ đang học bài chuẩn bị cho một kỳ thi lớn. Cale ngăn một Elf suýt nữa quỳ xuống và giúp anh ta đứng thẳng dậy.

"Cám ơn ngài rất nhiều."

Archie cảm thấy buồn nôn khi nhìn thấy Elf đó nụ cười biết ơn với Cale. Tuy nhiên, Cale chỉ hơi khó chịu, vì cậu biết trước việc này.

"Tôi cần phải đi đâu?"

"À, vâng thưa ngài."

Vị Elf trung niên vừa lau mồ hôi vừa tiếp tục nói.

"Ngài cần gặp nữ tư tế chăm sóc Cây Thế giới. Vốn dĩ cô ấy sẽ đến cùng chào đón ngài, nhưng cô ấy đã được Cây Thế giới đột ngột gọi đến.

"Vậy sao? Vậy thì bây giờ hãy đến gặp nữ tư tế."

Cale muốn nhanh chóng làm xong mọi chuyện để có thể ngả lưng cạnh lò sưởi.

"Vâng thưa ngài. Chúng tôi sẽ đưa ngài đến đó ngay lập tức! Huh?"

Vị Elf đang nói dừng lại và ngoảnh đầu ra sau vì kinh ngạc. Cale cũng có một biểu cảm bối rối trên mặt mình.

Một cô bé đang chạy về phía họ.

Có một vài Elf khác ở sau cô.

"... Tư tế-nim?"

'Nữ tư tế?'

Cale nhìn lại cô gái nhỏ khi nghe thấy lời nói của người dẫn đường.

'Hhmm?'

Hai người họ đã chạm mắt nhau vào lúc đó.

'Cô ấy nhìn mình à?'

Cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng Cale khi cậu thấy cô Elf bé nhỏ trông giống như một mối phiền phức lao về phía mình.

'Mặt cô ấy không phải hơi quá nhợt nhạt sao?'

Cô Elf nhỏ trông như chết điếng người.

Nữ tư tế trẻ lao về phía Cale như thể đó là một nhiệm vụ rất quan trọng. Người đàn ông Elf trung niên nhanh chóng đến gần cô.

"Tư tế-nim, chuyện gì đang xảy ra vậy?"

Nữ tư tế thậm chí còn không thèm để ý đến ông ta.

"Này tóc đỏ!"

Cale chần chừ.

Cậu có thể thấy sự khẩn trương trên khuôn mặt đầy tàn nhang của nữ tư tế trẻ khi cô đi đến trước mặt cậu.

Cale từ từ lùi lại một bước.

Nữ tư tế này có vẻ hơi kỳ lạ.

Tuy nhiên, bỗng có tiếng động xuất hiện khiến Cale tò mò.

Leng keng.

Là âm thanh của những đồng xu.

Cale nhìn xuống nữ tu sĩ trẻ.

Nữ tư tế ngẩng đầu lên và cố gắng đưa chiếc túi trong tay cho Cale.

Leng keng, leng keng.

Tiếng của những đồng xu chạm vào nhau bên trong túi vang lên.

Cô lên tiếng.

"Ðây có thể chỉ là loại tiền cũ của nhân loại, nhưng mà hãy cầm lấy nó! Hình như chúng được làm từ bạc đó!"

'Hửm?'

"Được rồi được rồi! Giờ thì!"

Nữ tư tế đẩy chiếc túi về phía Cale và cậu phải tạm thời nhận lấy nó. Sau đó cô tiếp tục lục lọi lung tung trong ống tay áo rộng của mình và lấy ra một món đồ hình chữ nhật phẳng.

"Vàng nè! Nhưng không có tiền vàng đâu!"

Cô trông có vẻ rất hoảng hốt.

"...Cái quái gì thế?"

Cale sốc đến mức đã nói tục trong vô thức. Tuy nhiên, nữ tư tế dường như không bận tâm đến chuyện đó.

Trong mười năm làm tư tế, đây là lần đầu tiên cô thấy Cây Thế giới sợ hãi như vậy. Cô nâng thanh vàng về phía Cale và bắt đầu nói.

"Cây Thế giới bảo tôi đưa tiền cho người có mái tóc đỏ! Chúng tôi sẽ đưa tiền cho anh mà!"

Tiền.

Có lý do nào đó khiến cô ấy liên tục nhắc đến những đồng tiền.

Cale mở bàn tay trái của mình.

Rắc rắc, rắc rắc.

Ngọn lửa Hủy diệt vẫn còn đó.

Nữ tư tế trẻ tuổi gấp gáp nói sau thấy Cale quay lại nhìn cô.

"Xin hãy nhận lấy nó! Nếu không, Cây Thế giới nói rằng mọi thứ sẽ cháy! Sẽ xuất hiện một biển lửa!"

Cale suy nghĩ.

'Chính xác thì vị chủ cũ của Ngọn lửa Hủy diệt đã làm cái gì vậy?'

Nữ tư tế trông có vẻ hết sức lo lắng.

"Nó nói rằng anh thực sự rất thích tiền xu và sẽ phát điên vì chúng!"

'Ông ta không chỉ là một người anh hùng tham lam sao?'

Cale cảm thấy rất khó tin, nhưng tạm thời cậu vẫn nhận lấy vàng của nữ tư tế.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com