Chương 4
"Sư tôn......Thẩm tiên sư, Quân thượng bảo ta đưa người đi thay y phục."
Thẩm Cửu sửng sốt, xoay người lại nhìn Ninh Anh Anh trước mắt đã không còn là thiếu nữ trong sáng nữa.
Cho dù là hiện tại, hắn cũng có thể nhớ rõ những ngày trên đỉnh Thanh Tĩnh phong, nhớ rõ nha đầu này luôn là thiếu nữ hoạt bát khua tay múa chân nói nói cười cười.
Nhớ rõ thời điểm vừa bị đưa tới, Ninh Anh Anh còn đôi lúc còn nổi nóng với Lạc Băng Hà, gọi A Lạc A Lạc, muốn thay Thẩm Cửu cầu tình. Rốt cuộc cũng chẳng được gì.
Về sau, tính tình Lạc Băng Hà càng ngày càng quái gở, chẳng mấy ai dám gọi hắn như vậy nữa.
Thẩm Cửu sửa lại tóc dài, nói với Ninh Anh Anh: "Ta biết rồi, ngươi trước tiên cứ đứng ngoài cửa chờ ta."
Ninh Anh Anh mím môi gật đầu, đóng cửa lại.
Thẩm Cửu hít sâu một hơi, từ ám phùng lấy dao ra, rắc đầy bột phấn lên, lần nữa bọc lại giấu trong y phục.
Hắn mở cửa, đi theo Ninh Anh Anh vào nơi thay y phục.
Nhìn bộ y phục đỏ tươi kia, Thẩm Cửu mười phần là muốn đem nó xé nát. Nhưng chuyện này hắn còn không dám làm, chỉ có thể cau mày nhanh chóng mặc vào.
May mắn là y phục này tương đối chắc chắn, Thẩm Cửu liền đem dao giấu ở eo phải mà Lạc Băng Hà rất ít khi đụng vào.
Đi theo Ninh Anh Anh một lúc lâu, bảy tám vòng tiến vào đại điện kim bích huy hoàng. Thẩm Cửu chưa tới đây bao giờ, Ma giới lớn hơn hắn tưởng.
Bộ hồng y cùng khuôn mặt tái nhợt của Thẩm Cửu trở nên kì dị mà yêu dã. Lạc Băng Hà thấy hắn đã đến liền nhướng mày vẫy tay.
Y phục của hắn hôm nay nửa đỏ nửa đen, cùng với Thẩm Cửu rất xứng đôi.
Thẩm Cửu bước tới, mới phát hiện yến hội này thực sự không bình thường.
Cả bốn tòa chỉ có hắn cùng Lạc Băng Hà, thưa thớt dư lại mấy người còn lại tất cả đều đi ra ngoài, nhưng đồ ăn trong yến hội rõ ràng là mảy may chưa động.
Xem ra, Lạc Băng Hà mở yến hội này, hẳn là đối với việc kia sớm có chuẩn bị.
Thẩm Cửu lặng lẽ hít sâu một hơi, ngồi bên cạnh Lạc Băng Hà. Vừa mới ngồi xuống lại bị hắn ôm vào lòng ngực.
Tuy rằng trước sau như một, Lạc Băng Hà để tay nơi eo trái Thẩm Cửu, nhưng tư thế mặt đối mặt ôm dựa thật sự rất dễ lộ vật cứng bên hông. Thẩm Cửu vì thế nhẹ nhàng đưa đẩy.
"Ta đói bụng, muốn ăn vài thứ, ngươi đừng lộn xộn." Lời vừa nói ra, Thẩm Cửu liền thấy hối hận. Nghe xong những lời này, Lạc Băng Hà có khả năng càng thêm cứng đầu.
Quả nhiên, khuôn mặt Lạc Băng Hà vì chuyện trước kia mà u ám bởi thế mà nhiễm một tia vui mừng, "Ngồi nơi này với ta, ngươi vẫn có thể ăn."
Thẩm Cửu bị hắn làm cho sắp phát điên, đành phải nhịn cơn buồn nôn kéo kéo tay áo Lạc Băng Hà, cố gắng nhẹ giọng nói: "Đừng nào."
Ngoài dự đoán, kết quả phá lệ tốt. Lạc Băng Hà mặt tái mét, bất động tại chỗ.
Một lúc sau, Thẩm Cửu xác định Lạc Băng Hà sẽ không ôm hắn nữa, tự nhiên mà cầm lấy điểm tâm cắn một miếng, nhìn xuống dưới hỏi hắn: "Yến hội này của ngươi không được rồi, rất quạnh quẽ."
"Ngươi không phải không thích náo nhiệt sao?"
"Ta không thích trang trí hoa hòe lòe loẹt, cũng chưa từng thấy ngươi hủy đi."
Lạc Băng Hà sắc mặt tối sầm lại, hung tợn mà ghé sát vào bên tai hắn, nói: "Ngươi thích loại này? Lần sau làm cho ngươi cái đơn giản nhất, thức ăn thì dùng nội tạng cùng thịt tươi, khách khứa thì mời Ma tộc xấu xí nhất, để bọn họ nhảy múa cho ngươi xem, có được không?"
Thẩm Cửu bất giác rùng mình, trong lúc nhất thời điểm tâm ngọt ngào đều trở nên ghê tởm, hung hăng liếc mắt trừng Lạc Băng Hà một cái.
Lạc Băng Hà hừ lạnh một tiếng, ngồi thẳng người trả lời câu hỏi trước đó của Thẩm Cửu: "Có người muốn cùng ta tuyên chiến, cái này, là đặc biệt chuẩn bị cho bọn chúng."
Thẩm Cửu không nói lời nào.
"Ta đã từng giết cả tộc bọn chúng. Thẩm Cửu, ngươi biết tại sao không?"
Thẩm Cửu vẫn không nói gì.
"Có chút thù oán, dù muộn đến mấy cũng phải báo thù. Cũng giống như ngươi, bọn chúng là những người đã ức hiếp ta. Cho nên ta báo thù cũng không có gì quá đáng. Mà bọn chúng lại không biết tự lượng sức mình, thậm chí còn có rất nhiều là con cháu của những người đó.
Lạc Băng Hà cười nhạo.
"Ta đến Thanh Tĩnh phong, đến môn hạ của ngươi, cuối cùng lại rơi vào nơi quỷ quái kia--cũng là do ngươi đẩy ta. Nhiều người đều đã khinh thường ta như vậy, ngươi nói xem, người nào không sai?"
Thẩm Cửu nhịn không được nhìn về phía Lạc Băng Hà, nhưng hắn cũng không có nhìn mình, mà là vẫn như cũ nhìn phía cửa lớn đóng chặt.
Buông điểm tâm xuống, Thẩm Cửu cũng chuyển qua nhìn hướng cửa lớn, nhịn không được nói: "Lạc Băng Hà, chẳng lẽ ngươi cho rằng mình từ đầu đến cuối đều đúng sao?"
Lạc Băng Hà hôm nay thực sự khác thường, hắn lại lần nữa tha cho Thẩm Cửu, không cho là đúng mà trả lời: "Nói năng lỗ mãng."
"Ai đủ mạnh chính là đúng. Như vậy từ đầu, người cùng ta đứng phía đối lập, toàn bộ đều là sai."
Chỉ có Lạc Băng Hà mới dám nói như vậy.
Tuổi thơ bị áp bức cùng ức hiếp, lửa lớn đầy trời.
Cùng là xuất thân đê hèn, Thẩm Cửu với Lạc Băng Hà thế mà không giống nhau. Tính leo lên chỗ cao nhưng vẫn như cũ tư chất không phải tốt nhất. Rồi sau đó gieo gió gặt bão, thân bại danh liệt thu tẫn khinh nhục.
Hắn trước nay đều chưa từng mạnh, ngay cả khi bắt nạt Lạc Băng Hà, hắn cũng chưa từng mạnh.
Đó là lý do tại sao hắn không thích Lạc Băng Hà.
Hắn cũng hy vọng mình đúng, cố tình có nhiều người so với hăn còn mạnh hơn, đặc biệt là Lạc Băng Hà.
Thậm chí đôi lúc còn muốn thừa nhận rằng, Lạc Băng Hà là đứa trẻ bất hạnh nhất, cũng là đứa trẻ được trời cao chiếu cố nhiều nhất.
Không giống hắn, hắn từ lúc bắt đầu chính là đã sai. Cho nên mới sinh ra đã không tốt đẹp cũng không được chết già.
Hắn trải qua khúc chiết cả đời như vậy, rốt cuộc vì cái gì? Những ngày đau khổ tu luyện của hắn cuối cùng được cái gì?
Thẩm Cửu nắm chặt tay, ngọn lửa ghen ghét đã lâu bỗng ngóc đầu trở dậy, kêu gào muốn đem con tim hắn lần nữa xé nát.
Rốt cuộc vẫn là im lặng, Lạc Băng Hà cũng không có phát hiện điều gì bất thường.
Cứ như vậy không nói một lời, thật giống như bão táp trước yên bình.
------------------------------
Cửa lớn sập xuống, thậm chí không phải vỡ ra, mà toàn bộ đều sập xuống.
Phủi hết bụi trên mặt đất, Thẩm Cửu lúc này mới nhìn rõ bộ mặt thật cùng tư thế của bọn họ.
Thật sự rất nhiều, so với đại điện còn nhiều người hơn. Một đám người ùa vào, chiếm cứ một vùng lớn.
Theo lý mà nói xông tới như vậy vẫn sẽ bị cản trở, nhưng trừ bỏ phía sau một số ít người có thể thấy vết thương, mấy người đứng phía trước căn bản không hao tổn một cọng lông tóc nào.
Lạc Băng Hà nâng chén rượu một hơi cạn sạch, đứng lên tiến về phía trước, để Thẩm Cửu đứng yên tại chỗ.
Hắn với Thẩm Cửu đã hạ lời thề, mệnh Thẩm Cửu cùng với hắn trói buộc với nhau. Chỉ cần hắn không chết, Thẩm Cửu sẽ không phải chết. Chẳng sợ xương tan thịt nát, hắn cũng có thể dễ dàng cứu trở về.
Nhưng đau là đau ở người mình, Thẩm Cửu lui về sau mấy bước, nhìn bóng lưng dài của Lạc Băng Hà, từ từ đưa tay vào xiêm y.
Lạc Băng Hà không thích nói thêm gì khác, cho dù là "Trạm tiền nghi thức" có đôi lúc hơi thú vị, nhưng hắn không thích.
Chỉ thấy hắn rõ ràng một ngón tay còn chưa động, quanh thân lại bốc cháy lên ngọn lửa đỏ đen, tiến tới lan tràn ra vào đám người phía đối phương. Mấy người đứng phía trước phút chốc bị ăn mòn, sóng nhiệt không ngừng ăn mòn những người đằng sau.
Đó là Lạc Băng Hà kích thứ nhất.
Phía dưới truyền đến những cơn la hét như điên dại, phảng phất như thù hận ấp ủ cả đời trong khoảnh khắc đều bùng nổ. Bọn họ không ngừng hướng Lạc Băng Hà dùng tất cả thủ đoạn, công công thủ thủ.
Đâu vào đấy thế nhưng lại trăm ngàn chỗ hở.
Lạc Băng Hà bước xuống ứng chiến, ngoại trừ công kích, chỉ chắn đại chiêu, những hỏa tinh nhỏ cháy trên xiêm y được chỉnh sửa tỉ mỉ, rơi trên da hắn, Lạc Băng Hà hoàn toàn không thèm để ý.
Thẩm Cửu lợi dụng hắn còn đang đánh nhau, lặng lẽ leo xuống trốn vào bên cạnh.
Cuối cùng, đối thủ tiến thêm một bước công kích hắn, Tâm Ma kiếm dính vô số máu người xuất hiện trên tay Lạc Băng Hà. Hắn tiến lên một bước, dùng nó tùy ý vẽ ra kiếm quang màu bạc, huyết hoa văng khắp nơi.
Thẩm Cửu thấy trong mắt Lạc Băng Hà đỏ muốn nhỏ máu, tản ra sát ý vô tận cùng cuồng vọng, mỗi chiêu mỗi thức đều không hề có sơ hở, từng bước một đều giống như độc long phun hỏa oanh tạc, ăn mòn vọng tưởng muốn thắng người của hắn.
Lạc Băng Hà, thực sự rất mạnh.
Đã từng rất đáng thương hề hề tiểu đệ tử, rất sớm rất sớm đã không còn nữa.
Con dao sớm đã nắm chặt trong tay, Thẩm Cửu bỗng nhiên cảm thấy rất mỏi mệt.
Bởi vì trước mắt những thân ảnh chinh chiến bừa bãi kia, không có quan hệ với mình.
Hắn vẫn nhớ rất rõ chính mình tay cầm Tu Nhã dưới kiếm sơn diệt ác thế nào, hắn dùng kiếm múa may trong rừng trúc thế nào.
Giống như một giấc mộng, tiêu tán hầu như không còn.
----------------------
Ok, đọc đến đây rồi, thấy ổn rồi thì vote đi nào!
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com