Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 11

Đảo mắt đã đến năm mới, đoàn làm phim cho mọi người năm ngày nghỉ, từ giao thừa đến mùng bốn.

Tiêu Chiến một bên vừa thu thập hành lý vừa nói, "Anh cùng ba mẹ nói xong rồi, giao thừa bồi em về nhà, chờ đầu năm mùng một lại đi nhà anh. Buổi tối hai nhà có thể ăn cơm chung. Mùng hai đến mùng bốn tạm thời không có gì an bài, em có hay không địa phương muốn đi, hoặc là chuyện muốn làm?"

Bên kia, Vương Nhất Bác ngồi trên ghế sa lon hồi lâu không đáp lại.

Tiêu Chiến ngẩng đầu, nhìn cậu đang cầm điện thoại di động cho là đang chơi game cũng không suy nghĩ nhiều. Cho đến mấy phút sau, nghe được thanh âm Vương Nhất Bác thật thấp truyền vào lỗ tai, "Em không nghĩ trở về Bắc Kinh."

"Ừ ?" Tiêu Chiến còn tưởng rằng mình nghe lầm, "Không trở về Bắc Kinh?"

" Ừ." Vương Nhất Bác bình tĩnh gật đầu.

Tiêu Chiến đi tới, ở bên người Vương Nhất Bác ngồi xuống, "Tại sao? Là không muốn cùng anh về nhà?"

Thật ra thì Tiêu Chiến vẫn luôn biết, quá khứ lác đác không có mấy lần cùng nhau về nhà, tuy nói Vương Nhất Bác hết sức phối hợp anh đóng vai ân ái, nhưng anh biết trong lòng Vương Nhất Bác đại khái là không muốn.

" Ừ. Không muốn về nhà. Em muốn đi bên ngoài đi tới đi lui." Vương Nhất Bác nói xong, nhìn thấy sắc mặt Tiêu Chiến chợt có chút khó coi, mắt thường có thể thấy được thất vọng. Mới cảm thấy lời mình vừa nói ra tựa hồ có ý nghĩa khác, bận bịu bổ sung, "Muốn cùng anh cùng đi."

"Ừ?" biểu tình Tiêu Chiến giống như dự báo thời tiết, ở mấy giây ngắn ngủi, chuyển trận mưa lại chuyển trận nắng.

" Anh, hiếm có kỳ nghỉ, chúng ta không trở về nhà có được không? Em muốn cùng anh đi du lịch." Vương Nhất Bác lúc trước đã làm qua xây dựng trong lòng, mới có chút dũng khí nói ra khỏi miệng, bây giờ lại là không cốt khí thanh âm càng ngày càng nhỏ. Tiêu Chiến là con trai độc nhất, cậu cũng không dám xác định, Tiêu Chiến có thể hay không vì cậu buông tha ngày cuối năm về nhà đoàn viên.

Dĩ nhiên Tiêu Chiến bên kia hoàn toàn không phải là nghĩ như vậy, hiếm thấy Vương Nhất Bác đối với anh nói yêu cầu, hay là cùng anh có liên quan yêu cầu, lại là tuyệt cao hứng hai người có cơ hội tăng tiến tình cảm, tự nhiên trước tiên liền sảng khoái đáp ứng, ngay cả giọng nói cũng lộ ra vui vẻ, "Dĩ nhiên có thể a. Em muốn đi đâu mà? Quốc nội sợ bị người nhận ra. Bằng không xuất ngoại đi, năm ngày mặc dù ngắn chút, tìm mấy địa điểm có thể bay thẳng, năm ngày cũng đủ rồi."

" Ừ." Vương Nhất Bác trên mặt cũng leo ra một cái ngoặc nhỏ.

Hai người cũng chẳng biết lúc nào dựa vào nhau, lẫn nhau đều không ý thức được lúc này cách thật gần, Tiêu Chiến hứng thú bừng bừng, một bên xoát điện thoại một bên hỏi, "Em muốn trượt tuyết sao? Bằng không đi Zürich. Hay là em muốn nhìn cực quang, đi Rovaniemi cũng được, bất quá thời gian ngắn, phải chuyển tuyến qua Helsinki, cũng không nhất định có thể thấy cực quang, sợ em mất hứng. Copenhagen cũng có thể, có Lego em thích. Nếu như sợ lạnh, chúng ta đi Úc, Sydney và Melbourne đều có thể. Để anh tra chuyến bay một chút. Đúng rồi, em có những visa gì? Châu Âu có không?"

Nhất thời muốn đi du lịch, visa bỗng nhiên thành trở ngại lớn nhất. Vương Nhất Bác suy nghĩ lắc đầu một cái, "Năm ngoái đi tham dự tuần lễ thời trang ở Milan làm qua, nhưng liền một năm, đại khái là quá hạn đi."

"Vậy chúng ta nhìn thêm những địa phương khác nữa, tìm miễn thị thực đều có thể. Mauritius không tệ, thời tiết tốt, thích hợp nghỉ phép. . ."

"Ca." Vương Nhất Bác cắt đứt lời Tiêu Chiến, anh quay đầu, nhìn dáng vẻ Vương Nhất Bác một bộ do do dự dự khó mà mở miệng. Chần chờ một hồi, rốt cuộc nhỏ giọng lẩm bẩm, " Anh, em có visa Mỹ. Mười năm."

"Em đi qua nước Mỹ?"

"Không." Vương Nhất Bác lắc đầu.

"Em làm lúc nào?"

Vương Nhất Bác không có trả lời. Visa này là ở hai năm sau khi Tiêu Chiến xuất ngoại, cậu một thời nổi dậy liền làm. Thật ra thì lúc ấy cũng không có động tới phải đi Mỹ, chính là không biết tại sao quỷ thần xui khiến làm. Lúc ấy Vương Nhất Bác mới 18 tuổi không bao lâu, vừa phù hợp điều kiện làm visa du lịch nước Mỹ.

Tiêu Chiến nhìn cậu không muốn nói, cũng không hỏi tới nữa, nếu Vương Nhất Bác có visa Mỹ, vậy thì đi nước Mỹ đi, vì vậy tiếp tục đề tài vừa rồi, "Nước Mỹ cũng không tệ, nếu không đi Seattle, thật lãng mạn. Bộ phim kia em hẳn xem qua đi. Nếu không Las Vegas cũng có thể, đi thể nghiệm một chút cảm giác thần bài. . ."

"Chúng ta đi New Yord đi." New Yord là thành phố Tiêu Chiến sinh sống bốn năm. Vương Nhất Bác tự nhiên cũng biết.

Tiêu Chiến nhìn Vương Nhất Bác ánh mắt kiên định không dời, thật giống như đoán được nguyên nhân, vì vậy gật đầu, " Được."

Hai người cùng người nhà chào hỏi, cha mẹ cảm thấy hai người cảm tình ổn định, cùng đi du lịch tự nhiên cao hứng. Vì vậy hai người ở rạng sáng giao thừa từ Thượng Hải ngồi máy bay bay thẳng đến New York.

Lên phi cơ Vương Nhất Bác còn hưng phấn ríu rít nói không ngừng. Thật ra thì địa phương cậu đi qua không nhiều, cơ bản tất cả đều là bởi vì công việc, cậu trước kia cũng không phải là người thích du lịch, đại khái bởi vì bên người là Tiêu Chiến, đi là Tiêu Chiến đã từng dừng lại địa phương, để cho cậu vô hình tràn đầy mong đợi.

"Chiến ca, Chiến ca. Em muốn đi Đại lộ số 5, quảng trường thời đại, công viên trung tâm, Tòa nhà Empire State, Broadway, Bảo tàng Metropolitan, Sông Hudson, còn muốn Michelin ở New York, đi xem những người hát rong ở Nhà ga trung tâm Grand."

Tiêu Chiến nhìn Vương Nhất Bác lúc nói chuyện hai con mắt vụt sáng vụt sáng lấp lánh, "Trừ đi thời gian trên máy bay, chúng ta tính tới tính lui cũng chỉ có bốn ngày, nhiều nơi như vậy em có thể đi đủ sao?"

Biểu tình Vương Nhất Bác có rất nhiều thất vọng, quay lại nhưng kiên định nhìn Tiêu Chiến nói, "Vậy cũng tốt. Những chỗ này đi không xong cũng không có quan hệ. Nhưng có hai  địa phương là nhất định phải đi."

"Là gì?"

"Trường đại học New York cùng phố Wall."

Trường đại học New York là nơi Tiêu Chiến đi học, phố Wall là chỗ anh từng làm việc. Vương Nhất Bác muốn đi nhìn cuộc sống quá khứ của anh, có phải hay không ít nhất chứng minh, trong lòng Vương Nhất Bác vẫn là có anh.

Đây đối với Tiêu Chiến mà nói không thể nghi ngờ là cái tin vui. Bất kể Vương Nhất Bác tâm tư gì, cũng không để ý trong lòng cậu rốt cuộc có anh mấy phần, tóm lại có vẫn là tốt hơn hoàn toàn không có.

Vì vậy Tiêu Chiến bình tĩnh gật đầu, " Được."

Nói xong liền đem hai cái lưng ghế ngả xuống, kéo qua thảm đắp lên trên người Vương Nhất Bác, "Vậy em bây giờ trước ngủ một giấc thật ngon. Nghỉ ngơi dưỡng sức. Tỉnh dậy chúng ta đã đến nơi."

"Được. Chiến ca ngủ ngon."

"Ngủ ngon." Ngủ ngon, cún con của anh.

Mười hai giờ bay, cộng thêm chênh lệch thời gian mười hai giờ để cho người cảm giác giống như là trộm được thời gian, lúc đến New York, giờ địa phương là rạng sáng. Nhiệt độ có chút thấp, Tiêu Chiến khép lại cổ áo Vương Nhất Bác, "Chớ để lạnh."

"Chiến ca. Em cảm thấy anh càng ngày càng giống mẹ em." Vương Nhất Bác "Hắc Hắc hắc " cười ra dấu ngoặc nhỏ.

Tiêu Chiến nhẹ nhàng ở sau gót Vương Nhất Bác gảy một chút, "Ai bảo có một người bạn nhỏ không biết chiếu cố mình đây."

Vương Nhất Bác le lưỡi một cái, nhỏ biểu tình giống như đúc khi còn bé. Lại làm cho Tiêu Chiến trong khoảng thời gian ngắn không dời nổi mắt. Những năm này Vương Nhất Bác lớn lên nẩy nở không ít, thời điểm không cười một mực lạnh lùng. Thứ hiếm thấy không đổi cũng chỉ có lúc cười lên sâu đậm dấu ngoặc nhỏ, cùng nãi phiêu kia hai mươi mấy tuổi như cũ ở trên mặt chưa từng biến mất.

Tiêu Chiến không có định khách sạn, trực tiếp định một homestay cạnh đại học New York. Thật ra thì kể cả Vương Nhất Bác không nói ra những lời kia, Tiêu Chiến trong lòng tính toán nhỏ nhặt cũng là muốn dẫn cậu nhìn một chút địa phương anh đã từng đi học ba năm.

"Chiến ca, đây là chỗ ở trước kia lúc đi học của anh sao?" Vương Nhất Bác thuận tay cởi ra áo khoác của mình, vừa nói vừa quan sát một vòng.

"Không phải. Đi ra ngoài vội vàng, anh ngược lại cũng liên lạc chủ nhà trước kia. Bất quá người ta đã cho mướn. Tới, em cùng anh tới."

Tiêu Chiến hướng Vương Nhất Bác vẫy vẫy tay, thẳng xuyên qua phòng khách, đi tới sân thượng, tay chỉ hướng chéo phía trước, "Em nhìn bên kia, cái đó sân thượng màu lam nhạt, chính là chỗ ở trước kia của anh."

"Nơi nào? Nơi nào?" Bởi vì sắc trời chưa sáng, Vương Nhất Bác nhón chân, vẫn là không nhìn thấy sân thượng màu lam nhạt trong miệng Tiêu Chiến. Trong đầu nghĩ nhất định là vị trí không đúng.

Lúc này Tiêu Chiến tay trái vịn hàng rào sân thượng, tay phải đi phía trước chỉ. Vương Nhất Bác là nửa ngồi, chui vào dưới cánh tay Tiêu Chiến, cả người ở trước mặt Tiêu Chiến, theo phương hướng anh chỉ nhìn sang.

"Đông đông, đông đông. . ." Ngay tại trong nháy mắt Vương Nhất Bác vừa chui vào đó, Tiêu Chiến nghe được tiếng tim đập vô hình của mình.

Vương Nhất Bác mặc dù thật cao thật gầy, nhưng so với Tiêu Chiến cả người vẫn là nhỏ một vòng. Lúc này Vương Nhất Bác không phát hiện, Tiêu Chiến đứng ở sau lưng cậu, toàn bộ tư thế giống như đem cậu hoàn toàn ôm vào trong ngực. Chỉ cần lên trước một chút, môi Tiêu Chiến vừa vặn có thể dán vào tai Vương Nhất Bác.

"Chiến ca, em thấy được, cái đó sân thượng màu lam nhạt." Vương Nhất Bác hoàn toàn không ý thức được mình thời khắc này, tự nhiên cũng không biết trong lòng Tiêu Chiến vô hình cẩn thận. Cũng bởi vì tìm được cái sân thượng trong miệng Tiêu Chiến mà hưng phấn.

Tiêu Chiến cười yếu ớt, vốn là tay phải đang giơ lên nhẹ nhàng buông xuống, hư giả đem người ôm vào trong ngực, " Ừ, chờ trời sáng, hẳn còn có thể thấy bức họa trên ban công. Là lúc tốt nghiệp anh vẽ. Chủ nhà rất thích, một mực lưu đến bây giờ, hai ngày trước lúc anh hỏi còn phòng không họ còn nhắc tới."

"Chiến ca, anh trước kia rất thích vẽ. Tại sao bây giờ không vẽ nữa?"

"Em còn nhớ a." Tiêu Chiến lắc đầu một cái, "Em nhìn anh bây giờ nào có thời gian vẽ một chút a."

Tiêu Chiến lúc nói chuyện tràn đầy không biết làm sao. Vương Nhất Bác tự nhiên cũng biết, Tiêu Chiến từ sau khi trưởng thành cũng không có thời gian dành cho thứ mình yêu thích. Công ty cho anh rất nhiều vinh dự, nhưng đồng thời cũng là anh cả đời trách nhiệm.

Rõ ràng là một chuyến du lịch vui vẻ, Tiêu Chiến tự giác không thể nói những lời mất hứng, "Tốt lắm, bây giờ thời gian còn sớm, đi nghỉ ngơi một hồi. Trời sáng anh mang đi trường học của anh. Nơi này cách trường học rất gần."

" Ừ." Khoảnh khắc Vương Nhất Bác xoay người, Tiêu Chiến nhẹ nhàng lui về phía sau một bước, kéo ra khoảng cách giữa hai người.

Mà đối với Tiêu Chiến, hai phút ngắn ngủi kia giống như là trộm được vậy. Tiêu Chiến oán thầm, nước ấm nấu ếch, đối đãi với Vương Nhất Bác, không thích hợp quá gấp, nhiều năm như vậy cũng chờ tới. Anh cùng Vương Nhất Bác tương lai còn dài.

Suy nghĩ, liền xoa xoa đầu Vương Nhất Bác, "Tiểu dạ đèn để ở rương hành lý của em, tự cầm ra dùng. Em ngủ ở gian phòng bên trong kia, phòng của anh ở ngay bên cạnh, chút nữa anh không khóa cửa phòng. Em có chuyện liền kêu anh."

"Biết, Chiến ca, anh thật càng ngày càng dài dòng." Vương Nhất Bác nói xong làm mặt quỷ, nhảy một cái hướng phòng chạy.

Tiêu Chiến cười lắc đầu, chỉ cần Vương Nhất Bác vui vẻ là được rồi, dù là cái hạnh phúc này chỉ trong nháy mắt.

Vẫn tốt hơn không có.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com