Chương 1
01.
Làn gió ấm thổi đến mang theo hương thơm thanh nhã tươi mát, Lam Vong Cơ chậm rãi mở mắt.
Phát hiện cảnh tượng trước mắt không phải là Vân Thâm Bất Tri Xứ một màu xanh tươi, cũng không có tiếng lá rơi gió thổi, chỉ có đóa sen hồng nhỏ nhắn nhẹ nhàng đung đưa, tơ liễu bay đầy trời.
Một nơi hoàn toàn khác, nhưng cũng là một nơi Lam Vong Cơ quen thuộc.
Như để bù đắp cho nhiều bỏ lỡ đầy tiếc nuối trước đây, Ngụy Vô Tiện thường xuyên sẽ lôi kéo y đến Vân Mộng dạo chơi, nên Lam Vong Cơ biết nơi này là Vân Mộng.
Nhưng nơi này lại khác với Vân Mộng khiến y cảm thấy xa lạ, chưa từng thấy qua, chỉ là có chút hình ảnh quen thuộc, Lam Vong Cơ bước lại gần vào bên trong phòng, quả nhiên thấy được ba chữ to "Thử Kiếm đường".
Nơi này hẳn là Liên Hoa Ổ, trước đây y không có cơ hội nhìn thấy, Liên Hoa Ổ trước đây giấu trong trí nhớ của Ngụy Vô Tiện.
Ngay lập tức Lam Vong Cơ hiểu ra, Ngụy Vô Tiện từng lấy ra ở trong Cổ Thất một cái lư hương thần kỳ, có thể để bọn họ nhập vào trong mộng của đối phương. Ngụy Vô Tiện cảm thấy bọn họ có thể gặp mặt, ở chung vào những thời gian khác nhau, chơi vui cực kỳ, thỉnh thoảng sẽ lấy ra chơi một chút.
Cho nên nơi này hẳn là giấc mơ của Ngụy Vô Tiện.
Chỉ là nơi này không có người nào cả, rất yên tĩnh, ngay cả Ngụy Vô Tiện là người tạo mộng giả cũng không thấy.
Ngụy Vô Tiện thường xuyên kể cho Lam Vong Cơ, trước kia Liên Hoa Ổ chơi rất vui, rất náo nhiệt, nhưng Lam Vong Cơ đứng ở trên bờ ao sen, nhìn chuồn chuồn bay lượn xoay quanh, vỗ cánh, chỉ cảm thấy rất yên lặng.
Lam Vong Cơ lẽ ra đã quen với sự yên tĩnh từ khi còn nhỏ, nhưng hiện tại chỉ có một mình y, y lại cảm thấy: Nơi này thực yên tĩnh, Ngụy Anh.
"Vị tiểu ca ca này, ngươi là ai?"
Bỗng nhiên vang lên giọng nói khiến y cảm thấy quen thuộc, nhưng thanh âm bây giờ trong trẻo hơn một chút. Đột nhiên Lam Vong Cơ quay người lại, thấy được bộ dáng thiếu niên của Ngụy Vô Tiện, ánh mắt mang theo sự tò mò nhìn y cười.
Khuôn mặt thiếu niên tròn trịa, còn có chút trẻ con, giọng nói vẫn còn non nớt. Trong trí nhớ của Lam Vong Cơ hắn cũng hoạt bát cười như vậy, không khác gì lần đầu tiên Lam Vong Cơ gặp hắn. Cảm giác hoài niệm này, làm cho Lam Vong Cơ nhất thời ngơ ngẩn.
Ngụy Vô Tiện nhìn y, nói: "Ngươi hẳn là người Cô Tô Lam thị? Đến Vân Mộng làm gì? Có việc cần tìm Giang thúc thúc sao?"
Nhưng lời này làm Lam Vong Cơ nghi hoặc, hiển nhiên Ngụy Vô Tiện nhận ra y, vì vậy Lam Vong Cơ hỏi: "Ngụy Anh, ngươi bao nhiêu tuổi?"
Ngụy Vô Tiện nói: "Ngươi biết ta nha? Ta mười lăm."
Lam Vong Cơ lại nói: "Ngươi, có đi Cô Tô không?"
"Cô Tô?" Ngụy Vô Tiện suy nghĩ một chút, nói: "A, ngươi nói tới Cô Tô cầu học đúng không, đi nha, nửa tháng sau ta sẽ đi cùng Giang Trừng."
Là trước khi Ngụy Vô Tiện đi Cô Tô, cho nên đương nhiên không quen biết y. Nhưng Ngụy Vô Tiện vẫn luôn nhìn y cười tủm tỉm, cảm giác hiện tại cũng không có gì khác, Lam Vong Cơ nói: "Sao vậy?"
Lúc này Ngụy Vô Tiện mới nhận ra mình đang nhìn chằm chằm vào người ta, tuy rằng người ở Cô Tô này có vẻ lạnh như băng, nhưng Ngụy Vô Tiện là người hay nói, trước nay cũng không có sợ ai, vậy nên nói thẳng: "Không có gì, chính là cảm thấy Cô Tô Lam thị quả nhiên danh bất hư truyền." Sau đó còn đến gần nhìn y kỹ hơn, tiếp tục nói: "Tiểu ca ca ngươi thật tuấn tú! Trước nay ta chưa thấy qua người nào đẹp như vậy."
Trước nay Ngụy Vô Tiện cũng từng nói như vậy, nhưng Lam Vong Cơ lại cho rằng người này đang cố ý trêu đùa. Sau này hai người ở bên nhau Ngụy Vô Tiện đã nói rất nhiều, Lam Vong Cơ nghe thành thói quen. Nhưng mà hắn hiện tại hoàn toàn mới quen y, nghe được lời khen thật lòng của Ngụy Vô Tiện, Lam Vong Cơ vốn chưa từng quá để ý diện mạo của mình, lại đột nhiên cảm thấy tự hào, sống lưng thẳng tắp dường như càng thêm thẳng.
Ngụy Vô Tiện lại hỏi: "Vậy vị tiểu ca ca anh tuấn này, ngươi có biết mọi người ở đây đi đâu không?"
Lam Vong Cơ lắc đầu. Ngụy Vô Tiện "Chậc" một tiếng, nói: "Kỳ lạ, chẳng lẽ mọi người đều ra ngoài?" Sau đó hắn lại nói với Lam Vong Cơ: "Ta vừa rồi đi tìm khắp nơi, nhưng không có ai ở đây, ở chỗ này lại nhìn thấy ngươi. Tiểu ca ca, nếu ngươi đến đây có việc thì có lẽ phải đợi."
Lam Vong Cơ nói: "Không sao."
"Ha ha, ngươi cùng bề ngoài nhìn rất không giống nhau, dễ nói chuyện như vậy. Giang Trừng luôn cho rằng Cô Tô Lam thị các người cũ kỹ khó nói chuyện, bảo ta chú ý lời nói việc làm, ta nên để cho hắn gặp ngươi."
Ngụy Vô Tiện liên tục khen y, mà Lam Vong Cơ nhìn Ngụy Vô Tiện tràn đầy sức sống như vậy, ánh mắt trở lên dịu dàng.
Trong lòng bỗng nhiên rung động, y nói: "Ngụy Anh, có thể dẫn ta đi chơi ở Vân Mộng không?"
Ngụy Vô Tiện cho rằng mình nghe lầm, vị này phất phảng giống như nhân vật trích tiên*, vậy mà nói muốn cùng hắn đi chơi? Hắn ngơ ngác: "A?"
(*Trích tiên: Một kẻ bất tử bị trừng phạt đầy xuống trần gian. Người xưa dùng nó để ca ngợi những người có tài học ưu hơn người.)
Lam Vong Cơ nói: "Bắt gà rừng, hái đài sen, hái củ ấu."
Điều này làm cho Ngụy Vô Tiện phá lên cười: "Ha ha ha ha ha! Tiểu ca ca, ngươi rất hiểu biết của chúng ta Vân Mộng sao!"
Hơn nữa đệ tử Cô Tô Lam thị nổi tiếng là cũ kỹ, thật sự là khác xa với những gì hắn tưởng tượng, cùng với trong lời đồn, hơn nữa khí chất biểu hiện ra ngoài mặt thật khác biệt nha.
Ngụy Vô Tiện thầm nghĩ, vị tiểu ca ca tuấn tú này không tồi, hoạt bát như vậy sao?
Hắn cười nói: "Tất nhiên có thể, trước khi bọn họ trở về, ngươi có thể đi chơi cùng ta. Ngươi yên tâm, ở Vân Mộng, về những điều này nếu ta nói ta thứ hai, cũng không có người nào dám nói hắn thứ nhất."
Nghe hắn nói bốc nói phét, Lam Vong Cơ chỉ gật đầu, "Ừm." một tiếng.
Bộ dáng kia làm Ngụy Vô Tiện cảm thấy người Cô Tô Lam thị là thật thành thật, hắn cười càng vui vẻ, nói: "Tiểu ca ca, xưng hô như thế nào nha?"
Lam Vong Cơ nói: "Lam Trạm."
Ngụy Vô Tiện nói: "Trông ngươi lớn hơn ta rất nhiều, ta trực tiếp gọi tên thật không lễ phép nha, ta gọi ngươi Lam ca? Trạm ca?"
Lam Vong Cơ dừng lại, nói: "Ở nhà ta xếp thứ hai."
Ngụy Vô Tiện cười, nói: "Vậy gọi Lam Nhị ca ca đi."
Thiếu niên Ngụy Vô Tiện so với Lam Vong Cơ thấp hơn không ít, Lam Vong Cơ nghiêng đầu nhìn, có thể nhìn thấy được đỉnh đầu của hắn, mái tóc bồng bềnh được buộc cao đuôi ngựa ở phía sau, dây cột tóc màu đỏ vẫn bắt mắt như cũ.
Mà đôi mắt đào hoa tràn đầy ánh sáng của hắn, lấp lánh, khuôn mặt có chút trẻ con cười rộ lên vô cùng hoạt bát đáng yêu.
Trái tim Lam Vong Cơ nhảy lên mấy lần, nhịn xuống việc muốn xoa đầu hắn, nhẹ giọng đáp: "Được."
TBC.
20/02/22
————
Trans: Min
Beta: Bơ
————
Kỷ tâm cơ =))
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com