Chương 13
Shuhua biết địa chỉ nhà Soojin là nhờ Miyeon. Từ hồi năm ngoái, chị cứ nằng nặc yêu cầu mọi người trao đổi liên lạc, đề phòng khi có chuyện khẩn cấp. Shuhua nghĩ trông chị không khác gì bà mẹ ra sức bảo bọc đám con thơ cả, cứ mải lo về việc một trong mấy đứa nhỏ hứng lên bỏ nhà đi bụi và cần một nơi ngủ nhờ.
Nhưng kể cả khi đã biết địa chỉ nhà Soojin từ lâu, Shuhua cũng chưa từng nghĩ đến việc sẽ có ngày thật sự ghé qua, nên thú thật là em có chút lo lắng khi đột nhiên lại tìm tới thế này. Nhưng em cũng cần phải trả áo khoác lại cho Soojin, không thể để chị ta nghĩ em có ý muốn giữ nó làm của riêng được. Soojin đã có đủ lí do để ghét em rồi, không cần thêm tội danh trộm vặt vào nữa đâu.
Dừng chân trước ngôi nhà, vì một lí do nào đó mà nơi ở của Soojin không có giống với tưởng tượng của Shuhua lắm. Trông rất là gần gũi và ấm cúng, từ cái góc vườn bé xinh, rồi hình gia đình được vẽ trên hộp thư, đến màu xanh baby sơn tường. Nói chung rất là... thân thuộc. Không có xíu nào giống cô gái cổ động suốt ngày đòi đánh em cả.
Shuhua bước đến trước cửa, gõ ba cái, và nhún chân chờ cho đến khi một người phụ nữ tóc vàng mở cửa, và Shuhua có cảm giác như mình vừa nhìn thấy tương lai trong tầm năm, sáu năm tới của Soojin vậy. Em biết Soojin có chị gái nên không quá ngạc nhiên, nhưng cũng phải cố lắm em mới không đưa mắt quét từ đầu tới chân của người trước mặt.
"Xin chào ạ." Shuhua lễ phép cúi người. "Em là bạn học của Soojin. Chị ấy có ở nhà không ạ? Em có chuyện cần gặp." Em cười và không quên giữ tác phong lịch sự. Soojin có thể ghét em nhưng em vẫn muốn giữ ấn tượng tốt với gia đình cô, bắt đầu từ chị gái.
"Ồ, em là Shuhua phải không? Soojin ở sân sau ấy, em vào đi." Chị nói, tay vuốt ngược mái tóc và Shuhua suýt chút nữa thì vấp cả chân vì không rời mắt khỏi chị được. "Soojin hay nhắc tới em lắm."
Gì cơ?
"Thật ạ?"
"Ừ, em ấy nói em là kẻ thù hay gì đó đại loại vậy." Chị vừa nói vừa dẫn đường cho Shuhua ra sân sau. "Nhưng Soyeon lại nói chị rằng đó là kiểu câu đùa ngầm của hai đứa."
"À..." Shuhua cười, thầm biết ơn Soyeon vì đã nói đỡ cho em, hay đúng hơn, là nói dối trắng trợn vì em luôn. "Vâng... Đó là... đùa thôi."
"Tới rồi, Soojin ở ngoài đó đó." Chị kéo cửa để Shuhua bước ra sân sau.
Em thấy Soojin đang thả người trôi tự do trong hồ bơi, với bộ bikini, vô cùng thư thả. Cái gì mà mệt trong người chứ, vớ vẩn. Em tằng hắng thật lớn hòng thu hút sự chú ý của Soojin nhưng trông cô chẳng có vẻ gì là nghe tiếng em cả, nên Shuhua cứ ngập ngừng bên cánh cửa, nhìn chằm chằm cô trước khi hít một hơi thật sâu.
'Chết tiệt. Tay mình run quá. Không sao mà, Shuhua! Không cần phải lo lắng như vậy!' Em tự trấn an.
"Này, S-Soojin!" Em gọi, chán ghét cái cách tự mình lắp bắp khi gọi tên ai kia. Soojin mở mắt và liếc về phía phát ra giọng nói, cau mày khi phát hiện ra Shuhua.
"Cái khỉ gì vậy?" Cô thôi thả nổi và bơi về phía em, bám tay vào thành hồ. "Em làm gì ở đây?"
"Tôi tới trả áo khoác cho chị." Shuhua đáp và Soojin mới chợt nhớ ra chuyện đã dùng áo khoác của mình che cho em, rồi quên bẵng đi mất.
"Vậy đem nó lại đây." Soojin nói. Shuhua bặm môi.
"Khỏi đi, tôi sẽ để nó trên ghế-" Em huơ tay về phía bộ bàn ghế dưới mái hiên trong sân. Soojin chẳng nói chẳng rằng, chống tay rời khỏi hồ bơi, với lấy cái khăn tắm đặt trên thành hồ và vừa lau tóc vừa tiến về phía Shuhua.
"Làm gì mà vội vậy?" Cô nhướn mày. "Đừng lo, tôi không có định làm thương em... như hồi sáng nữa đâu."
"Không phải chuyện đó." Thật sự là không phải, nhưng Shuhua không biết nên giải thích như thế nào với Soojin về nguyên do của sự bồn chồn này mà không khiến mình trở nên ngớ ngẩn trong mắt cô. Họ cũng không có thân đến thế, nên em quyết định tiếp tục với vai diễn của mình, như mọi khi. "Chỉ là chị quá nóng bỏng và điều đó khiến tôi bị phân tâm thôi."
Soojin lập tức tặng em một cú vỗ vai đau điếng.
"Không phải tôi nói sẽ không làm em đau là em được quyền chọc tức tôi đâu nhé." Cô vừa nói vừa giơ tay lên khiến Shuhua nhanh chóng lùi bước né đi, chỉ để Soojin dùng tới khăn tắm hòng tiếp tục đánh em. "Thề có Chúa, em-"
"Hai đứa." Cả hai quay phắt về phía cửa và thấy chị gái của Soojin, cầm theo một cái khay, đựng hai ly nước mát. "Trời hôm nay có vẻ nóng, nên-"
"Chị không cần đem cho em ấy cái gì đâu, chả xứng." Soojin khoanh tay nói, khiến Shuhua há hốc mồm, tay nắm chặt cái khăn của Soojin.
"Chị Soojin." Cô có thể nghe rõ mồn một giọng điệu giễu cợt của em. "Chị nỡ không cho em uống nước trong một ngày oi bức như thế này hở?"
"Soojin, đừng có nhỏ nhen với bạn vậy chứ."
Soojin trợn mắt nhìn chị mình. Không lí nào con quỷ nhỏ này đã bắt đầu hăm he bỏ bùa tới gia đình của cô rồi chứ. Và giờ thì cô còn thêm hận Soyeon vì đã nói danh xưng kẻ thù của cả hai chỉ là trò đùa trong nhóm, nhưng biết rõ tính khí ba mẹ và chị hai mình, có khả năng họ sẽ xông vào trường và làm lớn chuyện vì mấy thứ không đâu, nên là thôi.
"Đằng nào em ấy cũng đi liền bây giờ-"
"Ai nói vậy?"
Soojin liếc mắt nhìn con quỷ nhỏ đang mỉm cười ngọt ngào.
Hai phút sau và họ đã ngồi cùng một bàn, dưới mái hiên gần hồ bơi, uống nước ép cam mà chị Soojin đã pha. Shuhua vừa uống vừa mỉm cười vô cùng thánh thiện. Về phía Soojin, cô quyết định ngó lơ em. Shuhua lâu lâu lại liếc vào nhà trong để xem chị gái Soojin có đang ở trong tầm ngắm không.
"Chụp hình chị ấy đi, lưu giữ được lâu hơn đó." Em nghe ra sự khó chịu trong ngữ điệu của cô. "Với lại, không phải em cần phải về trường học hả?"
"Cần chứ." Shuhua mỉm cười trả lời. "Hôm nay đội kịch không có lịch tập, nên tôi sẽ dành gấp đôi thời gian với đội bóng rổ."
"Tôi chưa đủ nghiêm túc với em nhỉ." Soojin nói. "Cú ngã khá nặng đó, có lẽ em không nên tập luyện quá-"
Shuhua cười lớn. "Có nhằm nhò gì đâu." Em hớp hết ngụm nước cam cuối cùng. "Mỗi ngày đều là một ngày đẹp trời để cố gắng hơn mà." Em đứng dậy, trong khi Soojin vẫn ngồi lại với ly nước cam. "Hẹn gặp chị ở trường vào ngày mai."
"Ừ... ừ..." Cô lầm bầm, muốn phớt lờ đi cảm giác khó chịu trong lồng ngực khi nhìn theo bóng lưng Shuhua rời đi. Cô không nên để tâm quá nhiều về việc Shuhua làm gì với cuộc sống của em ấy, nhưng cũng khó để mà không nhận ra em ngày càng trở nên kiệt quệ hơn sau mỗi lần họ gặp mặt, và cho dù họ không hề xem nhau là bạn, cũng không có nghĩa là Soojin muốn em gặp vấn đề sức khỏe vì quá chuyên tâm vào những hoạt động khác nhau ở trường.
Vậy mà, kể cả khi ánh mắt cô không rời Shuhua lấy một giây, cho đến lúc em đã khuất dạng hẳn, Soojin vẫn không nói lời nào, dù suy nghĩ vẫn chất chồng trong tâm trí. Soojin quá hèn nhát để thừa nhận rằng bản thân có quan tâm đến em, dù chỉ là một ít.
.
.
.
Yuqi đang loay hoay với đống tập vở trước tủ locker, chuẩn bị cho lớp Toán tiết sau thì nghe sau lưng vang lên tiếng bước chân. Nó xoay người lại thì vừa vặn nhìn thấy Soyeon đang đi về phía mình. Đôi má Yuqi ửng lên khi chợt nhớ về những lời trêu ghẹo của Minnie và Shuhua ban nãy. Nhưng rồi nó vẫn phớt lờ đi, không lí nào Soyeon lại thích nó theo kiểu đó được.
"Hey." Yuqi chào Soyeon, tay đóng sầm cánh cửa locker. "Chào chị." Nó ngượng nghịu gãi đầu, thầm ước rằng giá như hai tên ngốc kia không khơi chuyện về tình cảm đó giờ Soyeon dành cho nó, thì nó đâu có ngại đến mức này khi ở gần cô chứ.
Giống y như hồi trung học, chỉ có lần này là với một cô gái khác thôi.
"C-chào." Ít ra thì Yuqi cũng không phải người duy nhất cảm thấy ngại, Soyeon trông còn bối rối hơn nó nữa. "E-em chuẩn bị lên lớp hả?"
Lời vừa thốt ra Soyeon liền cảm thấy hối hận. Đương nhiên là em ấy chuẩn bị lên lớp rồi, giờ này đâu phải giờ nghỉ. Sao mà cô lại có thể bật ra câu hỏi ngớ ngẩn đó nhỉ. Nhưng nói rồi thì cảm giác thấp thỏm vẫn còn đó, vì hôm nay là ngày Soyeon gom đủ dũng khí để mở miệng muốn mời Yuqi đi chơi.
"Hở... À, vâng." Yuqi trả lời, hơi khó hiểu với câu hỏi. "Mình đang ở trường mà, chị Soyeon." Yuqi muốn trêu Soyeon một chút để không khí đỡ ngượng ngùng. Shuhua luôn nói đùa vui sẽ khiến mọi thứ tươi tắn hơn, dù là mỗi khi em ấy làm vậy với Soojin thì đều bị rượt đánh cho đến khi thấy sao trên trời. Mong rằng Soyeon không có giống Soojin.
"Chị đang nghĩ... không biết em có muốn đi chơi-"
"Yuqi!" Cả hai quay lại nhìn Shuhua ở cuối hành lang, ngoắc ngoắc Yuqi bằng ngón tay nhỏ xinh của mình. "Lẹ cái chân lên coi, trễ học bây giờ."
"À, ừ!" Yuqi đáp rồi vội ôm Soyeon một cái. "Xin lỗi, em phải đi đây, có gì chị nói lại với em sau giờ học nha." Yuqi cười rồi ôm sách chạy đi. Soyeon thương Shuhua dữ lắm, nhưng giờ thì cô chỉ muốn bắn bỏ em vì dám chen ngang công cuộc mời Yuqi đi chơi của cô thôi.
"Sao nhìn em thảm vậy?" Minnie, vẫn bám dính lấy Miyeon, từ đâu xuất hiện sau lưng một Soyeon đang uể oải tựa người vào locker. "Bị Yuqi từ chối hả?"
"Không." Soyeon thẫn thờ đáp. "Shuhua chen ngang trước khi có cơ hội bị từ chối luôn."
"Hỏi một câu tốn bao nhiêu thời gian đâu, vẫn nên hỏi trước khi em ấy rời đi chứ." Miyeon mỉm cười.
"Chỉ là..." Soyeon mơ hồ huơ tay khiến hai bà chị lớn nghiêng đầu khó hiểu. "Yuqi với Shuhua lúc nào cũng đi với nhau hết, hơi khó để rủ Yuqi... Em xấu hổ lắm."
"Em xấu hổ?" Miyeon nhíu mày.
"Vì rủ Yuqi đi chơi riêng trước mặt Shuhua?" Minnie thêm vào.
"Shuhua đã nói không dưới trăm lần là hai đứa thân như chị em ruột vậy, em hơi ngại- Yah! Đừng có cười em! Đây là một nỗi lo thật sự đó!" Soyeon gắt với cặp đôi đang ôm bụng cười ngặt nghẽo. Biết họ sẽ phản ứng thế này thì ngay từ đầu cô đã không nói gì rồi.
"Được rồi, được rồi. Chị có cách này." Minnie quệt nước mắt. "Ngày mai, tụi chị sẽ giữ cho Shuhua bận rộn và tránh xa Yuqi."
Miyeon có vẻ như đã hiểu ý bạn gái. "Trong khoảng thời gian đó, em có thể gom dũng khí mời Yuqi đi chơi, do em quá-" Chị cười. "-nhát để làm điều đó khi có người xung quanh."
"Em nói là đừng có cười nữa mà!" Soyeon hậm hực, nhưng cũng không có ý định phản đối kế hoạch. Nghe có vẻ triển vọng đó chứ.
Mọi chuyện sẽ ổn hết thôi mà, nhỉ?
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com