Chương 1
Lúc bước vào thang máy, Đinh Trình Hâm vô cớ liếc nhìn đồng hồ, chiếc đồng hồ cơ mới mua chuyển động đâu ra đấy, kim giờ ngắn nhất chỉ thẳng vào số 10, kim phút vắt ngang ở vị trí phía trên số 9 một chút.
Khoảng mười giờ bốn mươi bảy phút sáng.
Tuy rằng điện thoại ở trong thang máy không có tín hiệu, Đinh Trình Hâm vẫn bướng bỉnh cúi đầu nhìn vòng bạn bè không hiện ra tấm ảnh nào. Con người anh là thế, hận không thể dùng bốn chữ 'chó cùng rứt giậu' làm châm ngôn sống, cảm thấy mọi thứ đều do vận mệnh sắp đặt, điều anh muốn làm đó là cố gắng không khuất phục trước những điều sắp đặt đó.
Hôm nay đến họp để thảo luận phương hướng phát triển trong tương lai. Bọn họ cuối cùng mượn lý do này tách ra bay về nhà ở mấy ngày, hôm nay lại quay về, tham gia cuộc họp rỗng tuếch này đây.
Thật ra, tương lai thì có thể có phương hướng phát triển gì chứ? Không phải đều là đi một bước tính một bước hay sao. Đinh Trình Hâm trải qua nhiều khó khăn nhất, thấy rõ ràng nhất, nhưng chính bởi vì thấy rõ ràng, nên ông chủ nói gì thì là thế đó, gây khó dễ thì tiền lương cũng gặp khó khăn.
Cửa thang máy chầm chậm tách ra hai bên, Đinh Trình Hâm tắt điện thoại, vừa ngẩng đầu đã sừng sỡ. Anh cảm thấy nơi này dường như không giống như lúc trước, bức tường hình như đã được sơn lại, trắng đến chói mắt.
Tất cả những cánh cửa trên suốt đoạn đường đi đều đóng kín, khi sự lo sợ trong lòng Đinh Trình Hâm sắp sửa dâng lên thì phòng hội nghị trước mặt âm ỉ truyền ra tiếng cười. Anh gần như ngay lập tức nhận ra là Tống Á Hiên, tiến đến thêm vài bước, lại nghe thấy giọng nói của Hạ Tuấn Lâm.
"Đinh Nhi, anh cuối cùng." Tống Á Hiên đang ngồi đối diện với cửa, vừa thấy anh đẩy cửa đi vào thì mỉm cười, "Hôm qua chúng ta đã nói rồi, hôm nay ai cuối cùng người đó mời cơm."
"Mời thì mời." Đinh Trình Hâm cũng cười, anh đi vào trong, lúc ngang qua Lưu Diệu Văn còn vươn tay vò rối mái tóc của Lưu Diệu Văn.
"Khi nào sếp Lý đến?" Mã Gia Kỳ ngáp một cái, anh bay từ Trịnh Châu qua đây từ sáng sớm, là người đến đây sớm nhất.
"Phỏng chừng sắp đến rồi, còn không đến nữa thì hẳn là có thể mời chúng ta đi ăn cơm trưa luôn." Hạ Tuấn Lâm vừa chơi Anipop vừa tùy ý tiếp lời.
"Có thế nào thì cũng kết thúc trước buổi trưa thôi, sếp Lý keo kiệt lắm."
"To gan, trừ lương của em!"
"Có ai biết cuộc họp này rốt cuộc bắt đầu lúc mấy giờ không?"
"Trên tin nhắn không có ghi thời gian."
"Có mà? Mười giờ sáng đó?"
"Mười giờ? Không phải chín giờ rưỡi sao?"
"Của anh là chín giờ bốn mươi lăm."
Cả đám người nói đến mức cuối cùng ngơ ngác nhìn nhau, đồng loạt lấy tin nhắn thông báo cuộc họp ra đối chiếu, vậy mà tin nhắn của mỗi người đều hoàn toàn khác nhau. Đinh Trình Hâm tức cười, "Hóa ra thế nào thì cũng là anh mời cơm đấy nhỉ? Có phải sếp Lý nhìn trộm groupchat của tụi mình không?"
Nói gì thì nói, mọi người cũng vẫn phải đợi, bảy người trong phòng hội nghị chia thành hai phe bắt đầu chơi game. Chơi xong hai hiệp, Mã Gia Kỳ cuối cùng cũng có chút mất kiên nhẫn. Anh đặt điện thoại xuống, vươn vai đứng lên, chậm rãi đi đến cửa, thông qua cửa kính nhìn ra bên ngoài, thật sự nhìn thấy bóng dáng một người đang tiến gần về bên này, "Cuối cùng cũng đến rồi."
"Sắp mười một giờ rồi, bữa cơm này chắc chắn là sếp Lý mời." Trương Chân Nguyên ngẩng đầu trông ngóng.
Mã Gia Kỳ kéo cửa kính ra, lúc nhìn một lần nữa thì giật mình, "Lý..."
"Lý——" Hạ Tuấn Lâm dùng chất giọng cao vút chào hỏi, vừa xoay qua thì dứt khoát nuốt xuống chữ 'sếp', "Thiên Trạch?"
Rốt cuộc thì cuộc họp này họp về cái gì vậy?
Sau khi ngồi xuống, Lý Thiên Trạch cùng bảy người kia anh nhìn em em nhìn anh, Tống Á Hiên gần bên cạnh không nhịn được nữa mở miệng hỏi, cậu nhận được tin nhắn đến họp à?
"Chúng ta thì có thể cùng mở họp kiểu gì được?" Tóc của Lý Thiên Trạch đã cắt ngắn, cả người trông mạnh mẽ lên rất nhiều.
Tống Á Hiên lúng túng há hốc miệng, còn chưa kịp nói chuyện, cửa phòng hội nghị lại một lần nữa bị đẩy ra.
Lần này mọi người càng ngạc nhiên, tám người đồng loạt nhìn chằm chằm Trần Tứ Húc đang đeo kính, Mã Gia Kỳ là người đầu tiên phản ứng lại, quay đầu nhìn máy quay đặt ở góc trần nhà, "Đang quay nhỉ?"
Trần Tứ Húc cũng kinh ngạc, nhưng cậu kinh ngạc, cậu cũng không nói, im lặng bước vào, như một thác nước tĩnh lặng, rơi trên chiếc ghế trống bên cạnh Trương Chân Nguyên.
Nghiêm Hạo Tường đếm một lượt số ghế trong phòng hội nghị, trong lòng khẽ lay động.
Khung cảnh yên tĩnh, điều hòa giữa phòng hội nghị đang bật, tiếng vang ầm ầm của máy móc khiến phòng hội nghị hệt như một chiếc quạt ly tâm đã bị thủng lỗ. Các thiếu niên thi thoảng tụm năm tụm ba rỉ tai thì thầm vài câu, sắc mặt bất an.
Chỉ có Đinh Trình Hâm cứ nhìn chằm chằm cửa kính, anh im lặng, giống như đang đợi ai đó.
Thời gian từng giây từng phút trôi qua, lo lắng trong lòng anh cũng theo đó tích tụ từng chút một. Cuối cùng, khi kim đồng hồ trên tường sắp sửa điểm mười hai giờ, cửa lần nữa lại bị đẩy ra.
Phản ứng của Ngao Tử Dật lớn nhất, vừa đặt chân vào đã lập tức nhảy bật ra, hệt như một cây gậy nhún lò xo. Đinh Trình Hâm nhìn động tác khoa trương của cậu, trên mặt hiện chút nét cười.
"Ý gì đây? Thời Đại Phong Tuấn sắp phá sản rồi? Đến kết toán tiền lương à?" Mấy lời nói nhảm của Ngao Tử Dật vẫn nhiều như trước đây, bước đi khệnh khạng, cười hì hì chảo hỏi mọi người. Vừa định ngồi xuống thì kinh ngạc mở to mắt, động tác khựng lại, "Bên ngoài sương mù dày đặc vậy à?"
Mọi người đồng loạt nhìn sang, bên ngoài cửa sổ quả thật một mảng trắng xóa, không biết sương mù dâng lên dày đặc như vậy từ lúc nào, toàn bộ mọi thứ xung quanh đều không nhìn thấy nữa. Đinh Trình Hâm xoay đầu trước tiên, lúc xoay đầu lại, anh mơ hồ bắt gặp một bóng người màu trắng ở bên ngoài vụt ngang qua, rất quen thuộc, Đinh Trình Hâm khẽ thở phào một hơi.
Quả nhiên là đang quay hình.
"Rốt cuộc có họp hay không đây?" Lưu Diệu Văn lầu bầu, cậu đói rồi.
"Để anh gọi điện thử xem." Đinh Trình Hâm nhấn một dãy số, đặt điện thoại bên tai, vài giây sau lại ngỡ ngàng lấy xuống. Anh nhìn màn hình điện thoại, lộ ra vẻ mặt khó tin, "Không có tín hiệu?"
"Đổi điện thoại đi anh Đinh." Mã Gia Kỳ cười anh, lúc nhấn mở điện thoại ánh mắt lướt nhìn cột sóng tín hiệu, "Đợi tớ... cột sóng tín hiệu rỗng?"
Những người khác thấy thế cũng ào ào kiểm tra điện thoại của mình, một hai bắt đầu ầm ĩ, "Của em không có." "Của tớ cũng vậy." "Nợ phí ư không thể nào." "Hoàn toàn không có tín hiệu."
"Đang quay hình đúng chứ?" Trương Chân Nguyên đứng lên, đi đến đẩy cửa ra. Tống Á Hiên nối gót theo sau, cũng thò đầu ra nhìn. Thế nhưng hành lang trống rỗng, bức tường phát ra ánh sáng lạnh lẽo, nửa bóng người cũng không thấy đâu.
"Chúng ta đi thôi, để bọn họ tự quay đi." Hạ Tuấn Lâm rất rành những việc thế này, cậu cảm thấy không có ai chẳng qua là muốn tạo điểm nhấn, khiến bọn họ sợ hãi.
Nghiêm Hạo Tường giơ hai tay đồng ý, đồng thời lập tức hành động, là người đứng dậy đầu tiên. Những người khác đều lười biếng, tiếp tục ngồi trên ghế xoay, tỏ ý xã hội nhiều cạm bẫy, cứ để người trẻ tuổi nghỉ ngơi thêm một lúc.
Hạ Tuấn Lâm vỗ tay nói, vậy hai chúng ta đi xuống trước, ít nhất thì mua chút đồ để ăn, không biết phải quay đến khi nào. Lúc cậu nói, Nghiêm Hạo Tường đã đứng bên ngoài phòng hội nghị, tiểu thiếu gia luôn luôn làm theo ý mình, không nể mặt ai, sếp Lý có đến cũng phải đứng sang một bên nhường cậu đi.
Vài giây sau khi họ rời đi, Lưu Diệu Văn đột nhiên hoảng: "Toang rồi!"
Đinh Trình Hâm bị làm giật nẩy mình: "Sao thế?"
"Quên nói anh Tường mua nước cho em." Lưu Diệu Văn lại mềm nhũn nằm bò lên bàn, vẻ mặt cậu chán nản, "Muốn uống sữa Vượng——?"
Giọng cậu bỗng im bặt, bởi vì cửa phòng hội nghị bị đẩy ra vang lên tiếng "két", Nghiêm Hạo Tường thở hổn hển một lần nữa xuất hiện trong tầm mắt của mọi người. Lưu Diệu Văn ngơ ngẩn nhìn cậu, mặt mày Nghiêm Hạo Tường tái mét, hoảng loạn quét mắt nhìn khắp nơi. Lúc này, Hạ Tuấn Lâm va vào bả vai cậu, chạy vụt vào trong.
"Các anh ai đi ra ngoài xem thử đi." Mặt cậu còn trắng nhợt hơn cả Nghiêm Hạo Tường, nhưng vẻ mặt bình tĩnh hơn một chút, "Nếu không bọn em nói thì mọi người lại chẳng tin."
"Cái gì? Xem cái gì cơ?" Trương Chân Nguyên đứng gần cửa ra vào nhất, chu đáo kéo ghế ra để hai người ngồi xuống.
"Thang máy." Giọng của Nghiêm Hạo Tường chênh vênh, hệt một đoạn ghi âm bị chỉnh sửa quá mức, như nói mê mà nói: "Không thấy thang máy nữa."
Mã Gia Kỳ và Trương Chân Nguyên hoàn toàn không tin, bộ dạng như nhìn thấu tất cả, nói hai đứa thật là, muốn bọn này thấy thang máy rồi đi xuống chứ gì, mua đồ về thì mấy đứa đừng có ăn đấy nhé. Lưu Diệu Văn nghe vậy vội vàng đứng bật dậy, Tống Á Hiên thấy thế cũng theo sau. Sau khi bốn người rời đi, trong phòng hội nghị chỉ còn sáu người, Hạ Tuấn Lâm và Nghiêm Hạo Tường ngồi cạnh nhau, cúi đầu không biết đang nghĩ gì, Lý Thiên Trạch và Trần Tứ Húc cũng không nói chuyện. Đinh Trình Hâm đột nhiên ngẩng đầu, nói về phía cửa: "Qua đây ngồi."
Gọi ai? Mọi người đồng loạt nhìn anh.
Ngao Tử Dật nhún vai, nghe lời đứng lên, đủng đỉnh đi qua. Đinh Trình Hâm cũng không biết tại sao lại muốn như thế, đợi đến khi anh phản ứng lại, Ngao Tử Dật đã ngồi bên cạnh anh rồi, còn đánh ngáp thật dài.
"Buồn ngủ à?"
"Tàm tạm, thiếu oxy."
"Mở cửa sổ không?"
"Thôi, bên ngoài sương mù dày như vậy, ẩm lắm."
Âm thanh nói chuyện của hai người không lớn không nhỏ, Lý Thiên Trạch cũng nghe thấy, cậu mỉm cười với Ngao Tử Dật, tiếp lời: "Mở một lúc chắc cũng không sao đâu, giữa trưa rồi, thường thì sương mù cũng sẽ tan thôi."
"Giữa trưa?" Đinh Trình Hâm ngây người, anh đưa mắt nhìn đồng hồi treo trên tường, sau đó cứng người vài giây.
Đồng hồ trên tường không có kim giây, thời gian lúc này dừng ở mười một giờ ba mươi phút.
Ba mươi phút?
"Ngao——" Đinh Trình Hâm vừa nắm lấy cổ tay của người bên cạnh thì cửa phòng hội nghị đã bị Mã Gia Kỳ đẩy ra. Chàng trai gầy gò với gương mặt lạnh lẽo, dùng chất giọng không được phép nghi ngờ ra lệnh: "Tất cả đến đây."
"Anh Tiểu Mã làm nhóm trưởng hung dữ đến vậy à?" Ngao Tử Dật 'uầy' một tiếng khe khẽ bên tai Đinh Trình Hâm.
Lần này, ngay cả Nghiêm Hạo Tường và Hạ Tuấn Lâm vừa nãy đã đi ra ngoài cũng muốn cùng đi thêm một lần nữa, mọi người đi dọc theo con đường đã đi qua khi đến đây, sau khi rẽ qua hai góc tường, Lý Thiên Trạch cuối cùng cũng không nhịn được dừng bước.
"Không đúng." Cậu nhíu mày, "Em nhớ sau khi ra khỏi thang máy em chỉ rẽ một góc cua thôi."
"Tiếp tục đi." Mã Gia Kỳ bước thật nhanh, vừa đi vừa nói, "Anh biết, lúc anh đến cũng chỉ rẽ một góc cua."
"Trước tiên đừng đi, anh muốn nói cái gì?" Lý Thiên Trạch đứng im.
"Vừa nãy bốn người bọn anh, men theo nơi này liên tục đi tiến về trước, rẽ bốn góc cua, sau đó trực tiếp về đến phòng hội nghị." Mã Gia Kỳ thấy thế không hề cưỡng cầu, cũng lần nữa dừng bước, nhìn thẳng vào cậu, "Quả thật không thấy thang máy đâu nữa."
Hạ Tuấn Lâm khoanh tay trước ngực, khẽ gật đầu, "Em và Nghiêm Hạo Tường cũng nhớ chỉ rẽ một góc cua, vậy nên sau khi rẽ qua nhưng lại không nhìn thấy thang máy thì bọn em quay về."
Mấy người trước mặt ồn ào nói chuyện, Đinh Trình Hâm và Ngao Tử Dật đứng phía sau nhóm người. Anh cúi đầu nhìn đồng hồ của mình, sau đó hít sâu một hơi, vươn cổ tay qua, nhỏ giọng hỏi: "Cậu xem, là mấy giờ?"
Ngao Tử Dật không hiểu ra sao, nhưng cũng nhìn xuống, "Hai mươi phút... Mười một giờ hai... đợi đã, mười một giờ?"
Đinh Trình Hâm nghiến răng, bỗng nhiên nâng cao giọng, "Tất cả mọi người, bây giờ toàn bộ trở về phòng hội nghị! Ngay! Lập tức!"
Thời gian đang chạy ngược.
Một bầu không khí ngột ngạt bao trùm phòng hội nghị, cùng với việc thang máy thật sự biến mất, sự lo ngại của mọi người càng lúc càng nặng nề. Điện thoại vẫn mất tín hiệu, điều kỳ lạ là thời gian trên màn hình cũng không thay đổi, đồng hồ trên điện thoại của mỗi người đều đồng loạt, dừng đúng mười hai giờ.
Sương mù dày đặc bên ngoài cửa sổ không có dấu hiệu tiêu tán, Lưu Diệu Văn mở cửa sổ, thử cố gắng phân biệt các tòa nhà xung quanh một chút, nhưng không thu được gì. Nghiêm Hạo Tường tùy tiện cầm một chai nước suối rỗng trên bàn, đó là chai nước Đinh Trình Hâm đã mua ở cửa hàng tiện lợi dưới lầu buổi sáng khi anh đến. Cậu cầm chai nước trong tay, ra hiệu với Lưu Diệu Văn, sau đó ném chai nhựa ra ngoài.
"Ném đồ từ trên cao xuống rất nguy hiểm đó!" Tống Á Hiên sốt ruột.
"Không đâu." Nét mặt Lưu Diệu Văn nặng nề, cậu và Nghiêm Hạo Tường nhìn nhau, xác nhận được một việc, "Hẳn là không rơi xuống đâu."
"Cái gì là không rơi xuống?" Hạ Tuấn Lâm hỏi.
Nghiêm Hạo Tường thò đầu ra bên ngoài cửa sổ vài giây, như đang quan sát gì đó, cậu kết luận rất nhanh, "Bên ngoài không có tiếng động."
"Ném chai nhựa từ trên cao như thế này xuống thì còn có thể nghe thấy gì được." Đinh Trình Hâm bất lực.
"Không chỉ không nghe thấy tiếng của chai nhựa." Lưu Diệu Văn và Nghiêm Hạo Tường cùng nhau đứng bên cửa sổ, vẻ mặt cậu hoảng hốt, giọng nói trầm thấp lại chênh vênh, "Là không có bất cứ âm thanh nào, bên ngoài giống như..." Cậu đắn đo đưa ra một ví dụ phù hợp, "Bị tắt tiếng rồi."
Câu nói này khiến mọi người kích động, ngay cả Trần Tứ Húc cũng đi đến, bọn họ chen chúc bên cửa sổ, cẩn thận phân biệt, mấy giây đồng hồ trôi qua, quả thật không nghe thấy âm thanh nào cả. Mã Gia Kỳ lùi lại một bước, rời khỏi cửa sổ đầu tiên, trong lòng bị sự im lặng kỳ lạ này dấy lên một chút sợ hãi.
Là sợ hãi. Cho dù trước đó bọn họ không tìm thấy thang máy thì Mã Gia Kỳ cũng chỉ cảm thấy hoang mang, anh vẫn luôn thận trọng, cảm thấy mọi việc đều sẽ có cách giải quyết, chuyện sớm muộn mà thôi. Song, vào lúc này, bọn họ đứng ở trung tâm của thành phố sầm uất, dù cho ở trên tầng lầu cao, cũng nên nghe thấy được chút ít tiếng xe cộ trên đường lớn. Ví dụ của Lưu Diệu Văn rất chuẩn xác, là tắt tiếng, không biết từ khi nào mà mọi tiếng động xung quanh đều đồng loạt biến mất sạch sẽ.
Rốt cuộc bây giờ bọn họ đang ở nơi nào? Bọn họ phải làm thế nào mới có thể rời đi? Quan trọng nhất là, bọn họ ở đây, phải làm gì?
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com