Chương 4
1
Một con mèo nhỏ cả người lấm len bùn trốn trong hộp giấy vụn ven đường, cuộn tròn cơ thể trong giá lạnh, người đi đường rất nhiều, không ai đồng ý đưa ánh mắt nhìn con mèo hoang nhỏ ven đường này.
Một đôi tay nhẹ nhàng ôm lấy nó, cái ôm ấm áp thay thế cho chiếc hộp lạnh giá, nó không nhịn được muốn lại gần người đó hơn một chút, trong miệng phát ra giọng nghẹn ngào.
Dazai Osamu nhìn đứa nhỏ đang được anh ta sưởi ấm trong vòng tay mình, khẽ cười một tiếng:
"Đi, mang về đi, thật đáng yêu."
"À, vừa rồi trên cái hộp có chữ 'Lam', vậy gọi nó là 'Tiểu Lam' đi?" Mèo đen đề nghị.
Dazai Osamu cong khóe môi, biểu thị không ý kiến.
"Ngài Dazai, phía trước 50 mét rồi quẹo trái, cẩn thận đá dưới chân." Con mèo đen ở bên chân anh ta nhắc nhở.
"Tôi biết rồi ——"
2
Tình hình bây giờ rất nghiêm trọng.
Ai cũng không ngờ rằng chỉ là ra khỏi cửa liền tình cờ gặp đối thủ một mất một còn.
Thành viên của Trụ sở Thám Tử Vũ Trang khẩn cấp nhìn chằm chằm Port Mafia phía đối diện, lặng lẽ đưa tay lên bên eo.
Chỉ cần Port Mafia biểu lộ ra một điểm bất lợi đối Fukuzawa Yukichi cùng Trụ sở Thám Tử Vũ Trang, bọn họ sẽ rút ra khẩu súng ngắn chỗ tay đang ẩn chuẩn bị đánh giết bất cứ lúc nào.
Fukuzawa Yukichi cũng không nghĩ ra, bọn họ chỉ là đi bắt tội phạm mà thôi, làm sao lại đụng phải đối thủ cũ Mori Ougai, chẳng lẽ lão cũng đến Tiệm Hoa Cà Phê Mèo?
Điều này không thể nào.
Trong lòng Fukuzawa Yukichi phủ định ý nghĩ này.
"Thật là khéo anh Fukuzawa." Mori Ougai cười híp mắt mở miệng trước, "Các người cũng muốn đi xem mèo nhỏ đáng yêu sao?"
Thành viên Trụ sở Thám Tử không để ý đến lão ta, lông mày của Fukuzawa Yukichi mạnh mẽ nhướng một cái.
"À rồi, đứa nhỏ nhà tôi gần đây rất muốn nuôi mèo đây, vốn là tôi không đồng ý," Mori Ougai gật đầu, nhắm hai mắt lại như đang rất khổ não, "Nhưng mà, tôi nghĩ kỹ lại, lúc mèo xù lông dính người siêu đáng yêu, vì lẽ đó nên tôi đã đồng ý."
"Anh Fukuzawa anh không nghĩ như vậy sao?"
Mori Ougai lúc nói chuyện vẫn duy trì nụ cười ôn hòa.
Nhưng Fukuzawa Yukichi hiện tại rất muốn đánh một trận cùng lão ta.
3
Port Mafia cũng không nghĩ tới chỉ là đi mua mèo mà thôi làm sao lại đụng phải Trụ sở Thám Tử Vũ Trang.
Nghĩ lại thì, à, hẳn là vụ đánh bom kia.
Vốn là pha vài câu châm chọc thôi, làm sao thủ lĩnh nhà họ xuất hiện liền bắt gặp nỗi đau của thủ lĩnh thích mèo nhà người ta, chuyện này...
Xin lỗi bọn họ hơi muốn cười.
"Bác sĩ Mori vẫn như cũ thích chơi trò thay đổi quần áo với bé gái nhỉ?" Fukuzawa Yukichi mắt lạnh nhìn Mori Ougai, "Quãng thời gian trước tôi còn nhận được một ủy thác từ quân | cảnh, là một cô gái gọi điện thoại nói là mình bị một ông chú biến thái quấy rối."
"Chắc là anh rồi."
Nụ cười của Mori Ougai lấy tốc độ mà mắt thường cũng có thể thấy được rạn nứt.
"Elise..."
Elise không để ý đến lão ta.
Vừa nhìn về phía những người khác, được thôi.
Ánh mắt của Ozaki Kouyou ở trên người Kyouka bé nhỏ của cô, ánh mắt của Akutagawa Ryuunosuke ở trên người Nakajima Atsushi, mặc dù là ánh mắt muốn giết cậu ta, cũng không biết hai người này có thù oán gì, rõ ràng không gặp nhau nhưng dù sao vẫn muốn giết đối phương, trả lại cậu một bí danh vừa lạ vừa quen, 【 Người Hổ 】, sợ không phải là vì con mắt của đứa bé kia như con hổ.
Chỉ có một Nakahara Chuuya vẫn muốn giải vây cậu ta.
Mori Ougai để lại hai món mì Lasagna¹.
¹ 「 道宽面条: đạo rộng 」 hay mì Lasagna. Nó là một loại mì Ý dạng tấm hoặc lá và thường được phục vụ dưới dạng xếp lớp chồng lên nhau xen kẽ với phô mai, nước sốt, cùng với các thành phần khác như thịt hoặc rau quả. Hình ảnh cuối chương.
"Boss." Nakahara Chuuya vẻ mặt có chút kỳ quái, lời nói có thể được gọi là thúc giục, "Chúng ta đi thôi."
Có thể nghe giọng điệu của Nakahara Chuuya, trong lòng tất cả mọi người ở đây đều có chút kỳ quái.
Cảm giác giống như là muốn đi gặp một người rất quan trọng.
Edogawa Ranpo ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, một đám mây đen đang chầm chậm bay tới.
"Chờ một chút, chủ tịch."
"?"
Thành viên của Trụ sở Thám Tử có chút kỳ quái, nhưng vẫn ngoan ngoãn đứng không nhúc nhích.
4
"Tiểu Lam!" Dazai Osamu không nhìn thấy, chỉ có thể vừa đi vừa gọi tên của nó, cầm trong tay một cái dây dẫn dắt, hình dạng cơ thể của mèo lang Su chỉ lớn hơn so với Teddy một chút, tròng lên dẫn dắt hoàn toàn không thành vấn đề, nó cũng kêu meo meo tìm kiếm mèo trắng tiểu Lam chạy lung tung, một bên lại cẩn thận dẫn đường cho người quản lý cửa hàng xinh đẹp.
'Ây? Là mùi của tiểu Lam.' Su cẩn thận xác định mùi trong không khí, 'Thế nhưng, nơi đó lại có rất nhiều mạch hơi thở của người lạ.'
Dazai Osamu cảm giác được dây dẫn trong tay lỏng hơn rất nhiều, ngồi xổm người xuống sờ sờ đầu Su.
"Đã tìm thấy chưa?"
"Meo!" Tìm thấy rồi.
"Này đi thôi."
Hai bên bế tắc bởi vì lời nói của Edogawa Ranpo.
Vốn là định chọn câu chuyện cho trận diễn thuyết đại chiến ba trăm hiệp lại bị một tiếng mèo kêu cắt đứt.
"Mèo?" Sắc mặt của Fukuzawa Yukichi có chút thay đổi.
Mọi người sai rồi sai vị trí nhìn trước mà không chú ý điểm mù, phải nói, điểm mù mà ngay cả đứa trẻ ba tuổi cũng không trốn vào đâu được, một con mèo trắng đẹp vô cùng bắt mắt đang cuộn tròn ở đó, con ngươi màu vàng óng nhìn vẻ mặt có chút kinh hoảng của bọn họ.
"A là mèo, mèo kìa." Elise phấn khích gọi , "Xinh quá!"
"Đúng vậy." Mori Ougai phụ họa nói, thế nhưng lão ta chú ý tới tấm thẻ màu vàng trên cổ con mèo, "Nhưng mà nó có chủ rồi."
Nakajima Atsushi tranh thủ lúc mèo nhìn về phía cậu thì cẩn thận xác đinhn chữ trên mặt tấm thẻ.
"Tiểu Lam? Là 【 Tà Dương 】."
Tà Dương?
Tiệm Hoa Cà Phê Mèo kia à?
Mèo lại hơi co lại.
Fukuzawa Yukichi khẩn cấp nhìn chằm chằm tiểu Lam, mèo trắng sợ đến xù cả lông.
"Hả? Có người tới nữa này."
Dazai Osamu theo Su đi qua một chỗ ngoặt, nghe thấy lúc ẩn lúc hiện tiếng nói chuyện, còn có tiếng kêu yếu ớt của Tiểu Lam.
"Lam, mày ở đâu? Đến giờ về rồi."
'A, cảm giác này... Quả nhiên là bọn họ đi... Gay go quá, tìm thấy Tiểu Lam lập tức mau về thôi!'
Su do dự một chút, nhưng vẫn không quản đám loài người kia, mang theo Dazai Osamu xuyên qua bọn họ đi tìm Tiểu Lam trốn ở bên trong.
'Thật sự là thích chạy lung tung, gây ra rắc rối cho ta cùng anh chủ quán, những tên loài người này không quan tâm đến ngươi chứ hả?' Su meo meo liếm lông cho Lam.
'Xin lỗi, những người này không có làm hại ta, chỉ là hơi sợ, người cầm thanh kiếm dài kia nhìn thật là đáng sợ.' Tiểu Lam xoa xoa cổ Su.
Dazai Osamu trực tiếp lướt qua bọn họ ôm hai con mèo bên trong.
"Ừm ừm, có thể coi là tìm thấy mày, lần sau đừng có chạy lung tung, dù muốn ra ngoài chơi cũng phải về đúng giờ."
"Meo ~" Tôi biết rồi.
"Này đi thôi."
Su nhảy xuống dẫn đường.
Tiểu Lam yên lặng nằm trong vòng tay của Dazai Osamu.
Nakajima Atsushi cảm nhận được kích động trong lòng mình, không kiểm soát được muốn giữ lại anh ta, hé miệng nhưng không nói ra được lời nào để giữ anh ta lại.
Akutagawa Ryuunosuke trừng lớn hai mắt nhìn chòng chọc vào chàng trai trẻ cao cao đẹp trai kia, không cách nào biểu đạt được cảm xúc, hưng phấn, kích động, hài lòng, oán hận, căm hận, không cam lòng... Còn có một loại cảm giác kỳ diệu.
Nhớ nhung...
Muốn níu anh ta nhưng giống như Nakajima Atsushi không nghĩ ra lý do gì.
Nakahara Chuuya hít sâu một hơi, đè xuống rung động cùng thô bạo không sao hiểu được ở trong lòng, ánh mắt âm u theo dõi anh ta, theo dõi băng vải quấn trên tay cùng trên cổ anh ta. Cảm giác này vừa xa lạ mà quen thuộc, trong lòng dâng lên tâm tình giống như muốn đem anh ta nuốt hết, ép cũng ép không xuống, hắn rõ rõ ràng ràng nhận ra những cảm xúc kỳ lạ và chân thành của mình đối với anh ta, 【 yêu 】.
Đúng, mình 【 yêu 】 nó, chàng trai tóc đen rất xa lạ này, nhưng lại có cảm giác như mình đã biết nó từ lâu, không phải kiểu chỉ quen biết tên, mà là kiểu sống với nhai rất nhiều năm kia, quen thuộc mỗi một điểm của đối phương, yêu thích, cách thức thậm chí cả những cấm kỵ về cơ thể bọn họ.
Nhưng sao bây giờ, loại cảm giác xa lạ này...
Trong lòng Nakahara Chuuya hiện tại rất muốn đánh anh ta một trận, nắm chặt nắm đấm cuối cùng lại bất lực thả ra.
Ngắm nhìn bốn phía, biểu tình của những người khác gần giống như hắn, mờ mịt lại mang theo nhớ nhung.
Quả nhiên...
Vẫn phải là tự mình hỏi nó.
Nakahara Chuuya mở miệng chuẩn bị gọi anh ta, một giọng nói khác dẫn đầu.
"Quản lý cửa hàng, trời sắp mưa rồi, không bằng trước tiên để cho các khách hàng vào trong cửa hàng tránh mưa chứ?"
Edogawa Ranpo cười cợt đón ánh mắt tức giận của Nakahara Chuuya.
'Không hổ là thám tử lừng danh.'
Có điều...
Con ngươi xanh biếc mở lớn nhìn bước chân của Dazai Osamu dừng lại ở phía trước, trên khóe miệng nụ cười càng lớn hơn.
'Bắt được cậu rồi.'
————
¹ Mì Lasagna (nguồn ảnh: dienmayxanh và huongnghiepaau)


Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com